Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ta tìm đến Hương Tú, hỏi mượn nàng ấy một trăm lượng bạc.
Đây là toàn bộ số tiền nàng ấy có, nhưng ta hứa sẽ trả lại cho nàng một trăm ba mươi lượng sau nửa năm.
Ta quen một thúc thúc chạy thuyền khi bán cá, vợ ông ấy cũng làm nghề thuyền giống như ta.
Thuyền của họ chuyên đi Đông Hải thu mua ngọc trai, sau đó vận chuyển về kinh thành bán lại, nghe nói là một nghề buôn một lời mười.
Ta cầu xin thúc ấy, đưa ông ấy hai lượng bạc, mời một bữa rượu.
Sau đó, ta nhờ Hà nương tử chăm sóc Bảo Châu, mang theo hơn một trăm lượng bạc, giả làm một cô nương đi tìm họ hàng, theo thuyền đi Đông Hải.
Trên thuyền còn có nhiều hành khách khác, đủ mọi lứa tuổi, nam nữ già trẻ.
Ta trà trộn trong đám đông, không mấy nổi bật.
Chuyến đi kéo dài hơn hai tháng.
Khi ta trở về thì đã là đầu tháng tám, mùa nắng nóng nhất đã qua.
Ta bị gió biển làm cho đen sạm, còn Bảo Châu lại lớn thêm một chút.
Đi một chuyến, sau khi trả nợ cho Hương Tú, ta còn dư lại hơn sáu trăm lượng bạc.
Ra biển cần dựa vào vận may, nếu ông trời không thương, l/ật thuyền mất m/ạng cũng là chuyện thường, nên đây không phải là kế lâu dài.
Ta thuê một cửa hàng trên phố Đông, hậu viện có ba phòng, đủ rộng cho ta và Bảo Châu ở.
Con phố này bán trà nước, đồ ăn sáng, đồ ăn đêm rất nhiều, ta quyết định bán mì hoành thánh, vô cùng hợp lý.
Cửa hàng vốn dĩ là tiệm ăn, chỉ cần dọn dẹp sạch sẽ dầu mỡ trên bàn và sàn nhà là được.
Bảo Châu phải đi học, chỉ có thể giúp đỡ sau giờ học.
Ta dọn dẹp bảy tám ngày,còn dùng vôi trắng quét lại tường.
Thay rèm vải ở cửa thành rèm trúc, đặt vài chậu hoa cúc đang nở rộ trên bậu cửa sổ.
Cửa hàng chỉ có bốn bàn, nếu ba bữa đều có khách ngồi kín, mỗi ngày ta có thể kiếm được ba lượng bạc.
Mấy ngày trước khi khai trương, ta còn đang lo lắng chuyện biển hiệu, thì nửa đêm Đại lang quân xuất hiện.
"Ngươi, một cô nương mà dám liều mình ra biển? Gan lớn thật đấy. Thời tiết trên biển thay đổi khôn lường, ngươi cũng dám đi? Nếu thuyền l//ật, cái m//ạng nhỏ của ngươi sớm đã mất rồi. Không phải ta nói là chuyện tiền bạc cứ để ta lo sao?"
Hắn nhíu mày, vẻ mặt đầy giận dữ.
Ta nhìn sắc mặt hắn, biết điều cúi đầu, không dám nói gì thêm.
"Sao thế? Không dám nói gì à? Ngươi nhìn lại bộ dạng mình bây giờ xem. Vốn dĩ đã xấu, vớt vát được mỗi cái trắng trẻo, giờ thì hay rồi, đen sì như cục than. Thế này còn ai còn dám lấy ngươi?"
Đang yên đang lành sao lại miệt thị ngoại hình người ta?
"Không phiền lang quân bận tâm. Cha ta đã định cho ta một mối hôn sự từ nhỏ rồi. Đợi nhà họ Ôn bình an vô sự, ta sẽ về quê thành thân." Ta mặt lạnh đáp.
Nhà ta nghèo đến nỗi đáy nồi cũng không còn, lấy đâu ra mối hôn sự?
Nếu có thật, tổ phụ tổ mẫu ta có lẽ đã sớm gả ta đi làm dâu từ lâu rồi.
Ta rõ ràng thấy lông mày hắn giật giật, đôi mắt đen láy nhìn ta chằm chằm.
Ta cũng không né tránh, đây là vấn đề tôn nghiêm.
"Tốt, rất tốt. Đã có hôn ước, ngươi muốn làm gì thì làm! Chỉ cần giữ được cái m//ạng là được."
Hắn ném lại một tờ giấy, chẳng nói gì nữa định bỏ đi.
Ta xuống lên, kéo tay áo hắn lại.
"Không ăn cơm sao? Ta nấu một bát mì hoành thánh hải sản cho ngài, đảm bảo ngon đến mức ngài muốn nuốt luôn cả lưỡi."
Ta cười giả lả dỗ dành.
Đại lang quân đứng đó hờn dỗi một lúc lâu, cuối cùng miễn cưỡng quay lại ngồi xuống.
Tính tình thế này, ở phủ Công chúa hắn làm sao nhẫn nhịn nổi?
Nghĩ đến những vết thương chằng chịt trên người hắn, ta lại tử hỏi, cần gì phải cố ý chọc hắn bực mình làm gì?
Trong lòng hắn đã đủ khổ rồi.
Trong căn nhà nhỏ này, hắn đang lẽ nên đến trong vui vẻ, rồi đi cũng vui vẻ.
"Ngài đừng giận nữa mà! Ngài xem, cửa hàng sắp khai trương rồi, sau này ta nhất định sẽ không chạy lung tung nữa. Chỉ là cửa hàng còn chưa có bảng hiệu, đã là chuyện của nhà chúng ta, chẳng lẽ ngài không nên góp một chút sức hay sao?"
Ta tìm bút mực, lại tìm một tờ giấy.
"Đã nghĩ ra tên quán chưa?" Đại lang quân cầm bút, quay đầu hỏi ta.
"Hoành thánh hải sản! Khách đến quán ta đều là dân thường, viết thế này rõ ràng, ai cũng biết hoành thánh của ta tươi ngon!"
Hắn mỉm cười, xắn tay áo, cầm bút viết liền một mạch.
Về sau, ta đã nhìn thấy hắn trong rất nhiều dáng vẻ khác nhau, nhưng chỉ có đêm ấy, khi hắn xắn tay áo, lưng thẳng tắp, nét mặt bình thản dưới ánh đèn mờ, để lại một hình bóng yên tĩnh, là khoảnh khắc đẹp nhất trong lòng ta.
Một nét bút như vàng, lực bút mạnh mẽ xuyên qua cả giấy.
Đây mới là con người thực sự của hắn: tràn đầy sức sống, tự tin và hoàn mỹ.
Ta cứ thế ngẩn ngơ nhìn hắn.
"Được không?"
Hắn quay đầu lại hỏi, trong mắt như có cả một dải ngân hà.
"Đẹp lắm, ta nhìn đến ngây người."
Chữ cũng đẹp, người lại càng đẹp, đẹp đến mức không thể tưởng.
Hắm mím môi, khẽ cười.
Sau này ta mới biết, năm đó hắn cũng chỉ mới hai mươi hai tuổi.
Hắn ăn hai bát hoành thánh, lúc rời đi, ta đưa lại cho hắn tờ ngân phiếu, bảo hắn đem trả lại chỗ cũ, bất kể là mối quan hệ thế nào, dính dáng đến tiền bạc, tình cảm sẽ không còn thuần khiết nữa.
Cuối cùng, hắn nhận lại tờ ngân phiếu, nói với ta:
"Ngươi mà là nam nhân, còn không biết sẽ lợi hại đến mức nào?"
Đáng tiếc ta là thân nữ nhi, những gì có thể làm cũng chỉ đến thế.
Quán hoành thánh người một đông khách, ta một mình xoay xở không xuể, bèn thuê Hà nương tử làm phụ bếp.
Đến cuối năm đếm bạc, trong lòng lại tràn đầy tự tin.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


