Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhất Mộng Như Sơ Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Tháng năm là tháng đ//ộc, ban đêm nếu không có việc gì gấp thì không nên ra ngoài.

Ta đóng cửa sớm, dỗ Bảo Châu ngủ, rồi lôi hộp gỗ ra, đếm lại số bạc mà ta đã dành dụm.

Nếu người nhà họ Ôn được thả, mà Ôn lão gia có thể khôi phục chức quan thì tốt quá.

Nhưng nếu không thì sao?

Họ ra ngoài sẽ ở đâu? Mỗi ngày ăn gì? Hai vị lang quân liệu có thể tiếp tục học hành?

Còn Đại lang quân lúc đó sẽ ra sao?

Ta không dám nghĩ thêm nữa.

Mua nhà chắc chắn là chuyện không tưởng, chỉ có thể thuê một chỗ lớn hơn, nhưng số bạc trong tay e rằng muốn thuê nhà cũng không đủ.

Ta cần nghĩ đến một công việc khác, chỉ dựa vào thu nhập từ buôn bán trên thuyền nhỏ, không biết đến bao giờ mới đủ tiền nuôi hai vị lang quân học hành.

Ta ôm đầu, gục xuống bàn ngủ thiếp từ lúc nào không biết.

Đến khi giật mình tỉnh dậy, không biết người đã đến từ lúc nào, ngồi đối diện ta.

Cánh tay bị đè tê rần, khi ta cử động, cảm giác đau ngứa như kiến cắn khiến ta phải nhăn mặt một lúc mới dễ chịu hơn.

Hắn ngồi đó, lặng lẽ nhìn ta, không nói một lời.

Trên người hắn thoang thoảng mùi rượu hùng hoàng.

Hắn mặc một bộ y phục trắng, áo rộng tay dài, cổ áo hé mở thêm một chút là cả lồng ngực sẽ lộ ra.

Tóc rối tung, quần áo không chỉnh tề, chắc là do uống nhiều rượu.

Khóe mắt ửng đỏ, lấp lánh ánh nước.

Khó trách Trưởng Công chúa lại muốn giữ hắn bên mình, trông hắn chẳng khác gì yêu tinh hút m//áu người.

Ta đã mười sáu, đủ tuổi để gả chồng, nhưng trước giờ còn chưa từng thấy nam nhân nào, huống hồ là một người như hắn.

Tim ta đập loạn, mặt đỏ bừng, ấy là điều hiển nhiên.

Dẫu mặt ta đã dày lên mấy năm nay, đối diện với bao khách nhân trên thuyền, loại nào mà không có?

Có người thích nói chuyện tục tĩu, ta từ đỏ mặt ngượng ngùng đến nghe như không nghe, thế mà khi đối diện với huynh ấy, với cái da mặt dày này lại không có tác dụng.

"Đại lang quân hôm nay đến có việc gì không?"

Ta liếm môi, cười gượng.

"Có dây ngũ sắc không? Buộc cho ta một sợi!"

Hắn xoa xoa trán, giọng nửa tỉnh nửa say.

Ta biết không nên nói lý với người uống rượu, càng không thể lý luận mấy lời như kiểu "Đã qua Đoan Ngọ lâu rồi, sao vẫn trẻ con thế?"

Ta lục trong giỏ may vá, tìm được một sợi dây.

Hắn đưa cổ tay trắng nõn ra chờ, ta buộc dây ngũ sắc lên.

Hắn giơ tay lên muốn xem, tay áo quá rộng, để lộ ra nửa cánh tay.

Trên cánh tay trắng nõn ấy là những vết thương rợn người, có mới có cũ.

Vết thương mới vẫn còn rỉ m//áu, vết cũ chỉ còn là những vết sẹo trắng mờ.

Ta kinh hãi đến mức đưa tay che miệng, sợ mình sẽ hét lên.

Hắn nhìn bộ dạng của ta, cười nhạt, chẳng mảy may để ý:

"Sao? Sợ à?"

Nói rồi, hắn giật mạnh cổ áo.

Chiếc áo trắng tuột xuống, rũ thành một xấp ngang eo, để lộ thân trên,

Trên người hắn chẳng còn chỗ nào lành lặn.

Đủ loại vết thương, vết dao, vết roi, vết bỏng, mỗi vết dường như đang kể một câu chuyện đau đớn.

Ta tròn mắt nhìn những vết thương trên thân thể ấy, cảm thấy lòng mình đau đớn.

Nếu là người khác thì đành thôi, nhưng Bảo Châu là người thân nhất, là muội muội ruột thịt của hắn. Trong lòng muội ấy, đại ca là hình tượng hoàn mỹ vô song nhất.

Giờ đây, góc khuất tối tăm kia bị Bảo Châu nhìn thấy, Đại lang quân biết phải đối mặt với muội ấy như thế nào?

Ta lục tung nhà tìm thuốc trị thương, pha một chậu nước ấm.

Trên người hắn đầy những vết thương chằng chịt: có vết cắn, vết cào, vết roi đ/ánh, có những vết không nhìn ra được do cái gì gây ra.

Nhìn những dấu vết ấy mà lòng ta đau thắt, tay không dám dùng sức, sợ làm hắn đau, chỉ có thể cắn môi cẩn thận bôi thuốc hết mức.

Hắn không gầy yếu như vẻ ngoài, cơ bắp rõ ràng, săn chắc và rất đẹp, nhưng có lẽ vì đau, cơ bắp trên người căng cứng lại.

Chậm rãi, ta lấy lại bình tĩnh, còn kể cho hắn nghe chuyện hôm nay đi thăm ngục.

"Đại lang quân nhất định là người làm được chuyện lớn. Ngài đã bảo vệ được m//ạng sống của gia đình, những chuyện khác cứ để ta lo. Ta nhất định sẽ chăm sóc họ chu đáo. Trên thế gian này, việc đơn giản nhất là tìm ch/ết, một sợi dây, một con d//ao, thậm chí c//ắn lưỡi t/ự t/ử cũng có. Nhưng sống tiếp mới chứng tỏ dũng khí lớn lao. Lang quân, ngay thẳng chính trực, phóng khoáng thong dong vốn là cốt cách, chọn lấy hay bỏ dưới áp lực nặng nề, dưới gió táp mưa sa, dưới lạnh lùng tê tái cũng là cốt cách, đã lựa chọn rồi, sao còn tự hại mình như vậy? Những người hiểu và quý mến ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi ngài."

Có lẽ đây chính là lợi ích của việc đọc sách nhỉ?

Ta cũng có thể nói ra những lời hợp tình hợp lý như vậy.

Hắn nhắm mắt, nửa nằm nửa ngồi trên ghế, trông như đang ngủ.

Những vết thương ở bụng nặng hơn chỗ khác, eo hắn lại nhỏ đến ngạc nhiên.

Không hiểu sao ta chợt nhớ đến lời mẹ từng nói, nam nhân phải khỏe mạnh, rắn rỏi mới tốt, eo quá nhỏ thì ngay cả vợ cũng không bế nổi, nói gì đến chuyện nối tiếp dòng dõi và gánh vác gia đình?

Nghĩ đến đây, ta bất giác bật cười.

Eo hắn tuy nhỏ, nhưng trông lại có lực lắm.

"Xong rồi? Thực ra không cần đâu. Chữa lành rồi, qua mấy ngày lại rách, chỉ phí công thôi!"

Hắn ngồi thẳng dậy, ta giúp hắn mặc lại áo.

"Ngài phải tự chăm sóc bản thân tốt hơn, bất kể thế nào cũng phải giữ sức khỏe."

"Ta chăm sóc thế nào đây? Bây giờ thế này đã là nhượng bộ lớn nhất của ta rồi. Nếu bắt ta cũng phải giống như những kẻ khác, khúm núm quỵ lụy, chi bằng ch/ết đi cho xong."

Hắn nói với vẻ giận dỗi.

Ta á khẩu, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Đúng vậy! Nói thì dễ, làm mới khó, không biết hắn làm thế nào để tự thuyết phục chính mình trở thành nam sủng của Trưởng Công chúa như bây giờ.

Làm sao hắn có thể cắn răng chịu đựng đến ngày hôm nay?

Thà chịu đựng nỗi đau thể x//ác, hắn cũng muốn bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng còn sót lại của mình.

"Ta đói rồi, làm gì ăn đi!"

"Về muộn vậy không sao chứ?"

"Hôm nay bà ta cho phép, bảo ta về nhà. Giờ ta còn nhà nào nữa? Chỉ còn mỗi chỗ này thôi."

Hôm nay đi thăm ngục, ngày mai cũng không ra thuyền, nhà chẳng còn còn gì nhiều.

Trong bể nước chỉ còn hai con cá rô phi, ta bắt một con, làm sạch rồi hấp.

Hắn kéo cái ghế nhỏ mà Bảo Châu thường ngồi đ//ốt l//ửa, ngồi trước cửa bếp nhìn ta nấu nướng.

Trong nồi đất còn sót lại một bát cháo trắng.

Đồ có sẵn, cá hấp lại nhanh, ta lại làm thêm một đĩa tôm ngâm rượu, c//ắt vài miếng lạp xưởng khô để xào.

Hắn ăn uống không kén chọn, mỗi món làm không nhiều, hắn ăn hết sạch.

Ta rửa bát, hắn đứng cạnh bếp nhìn.

Dáng người hắn cao, đèn dầu hắt lên tường tạo thành bóng đổ dài chót vót.

"Ta đang tính làm nghề khác. Nếu Lão gia và Phu nhân được thả mà không thể phục chức, ta muốn thuê một sân viện lớn hơn. Hai lang quân nếu còn học được thì phải học, nhưng thu nhập từ thuyền, sợ rằng chỉ đủ sống qua ngày, không thể tính toán xa hơn."

Ta nói cho hắn nghe suy tính của mình.

Hắn cúi đầu, đôi mắt sâu thẳm, dưới mắt là bóng mờ mệt mỏi.

"Ngươi có từng nghĩ đến ta không?" Hắn bỗng hỏi.

"Đương nhiên là có. Ta không biết ngài làm việc gì, nhưng hẳn là liên quan đến Trưởng Công chúa. Hoàng gia vốn nhiều mưu mô, chuyện ngày mai ai biết trước thế nào? Chỉ mong ngài có thể bình an thoát thân, thế là tốt nhất."

Nhiều hơn nữa, ta cũng không dám nghĩ.

Hắn nhếch môi cười, như có như không.

“Ngươi định làm nghề gì?"

"Năm nay buôn bán tốt, ngoài ba mươi lượng gửi cho cha mẹ, tiền ăn mặc và chi phí biếu gửi khi thăm ngục, ta còn lại sáu mươi lượng bạc và năm mươi bảy đồng. Số tiền này ở Biện Kinh ngay cả thuê một cửa hàng nhỏ ở nơi hẻo lánh nhất cũng không đủ."

"Ta còn chưa nghĩ ra sẽ làm gì, định mấy ngày nay nghỉ thuyền, đi xem xét xung quanh đây xem có việc gì tốt hơn không."

Tiền bạc là thứ tốt, dùng tiền kiếm tiền tất nhiên không khó, nhưng dùng người để kiếm tiền, không phải liều mạng là được.

"Chuyện tiền bạc, để ta nghĩ cách."

"Không được. Nếu ngài có tiền, đã sớm mang về, sao còn chờ đến bây giờ? Ngài chỉ cần chăm lo cho bản thân tốt là được, còn lại, ta sẽ tìm cách."

Hắn nhìn ta, ánh mắt vừa sâu thẳm vừa khó đoán.

Ta bị nhìn đến khó hiểu, liền nhíu mày nhìn lại.

Bất ngờ, hắn vươn một ngón tay thon dài, trắng nõn chọc vào trán ta, suýt nữa làm ta ngã ngửa.

Ta ôm trán, tức giận trừng mắt nhìn hắn, thế mà hắn lại cười.

Môi đỏ răng trắng, đẹp đến kinh người.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc