Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Lão gia, Phu nhân đừng trách Đại tiểu thư. Con đã từng dẫn Bảo Châu đến nhà họ Tô, nhưng hôm ấy không gặp được nàng. Nghe nói Đại tiểu thư vừa sinh con, vẫn còn đang ở cữ. Nhà họ Tô lo nàng bị hoảng sợ, không dám báo cho nàng biết chuyện. Phu nhân nhà ấy sai người tới tìm con, dặn rằng nếu muốn tốt cho Đại tiểu thư, thì con chớ dẫn Bảo Châu tới tìm nữa.”
“Mấy hôm sau, nhà họ Tô đã dọn đến Đông Đô, dù Đại tiểu thư muốn gặp mọi người, nhưng đường xá xa xôi, nàng ấy còn con nhỏ, làm sao có thể về được ạ?”
Còn có điều ta vẫn chưa nói, Đại tiểu thư sau biết tin của nhà họ Ôn, đã khóc ngất hai lần. Phu quân nhân lúc nàng ngất, đã đưa nàng lên thuyền.
Người đời thường ích kỷ, trong hoàn cảnh này, việc giữ mình há có gì sai?
Nói vài câu, thời gian đã hết, ta phải đưa Bảo Châu đi. Muội ấy khóc đòi dẫn cả nhà đi cùng, ta phải dỗ mãi mới đưa được muội ấy ra ngoài.
Ra đến ngoài, muội ấy lại khóc hỏi tại sao không thấy Đại ca?
Ngày trước, trong phủ đâu đâu cũng nghe kể truyền kỳ về Đại lang quân.
Nghe nói dáng vẻ tuấn tú, phong lưu như ngọc, mới mười tám tuổi đã đỗ đầu Tam Nguyên, trở thành học trò đắc ý nhất của Tống Các lão. Ai ai cũng nói, hắn phong quang vô hạn, tiền đồ rộng mở thật không thể lường trước được…..
Những điều khác thì ta không rõ thực hư, nhưng tướng mạo của hắn thì quả thật rất đẹp, cũng phải thôi, dù sao thì mẹ hắn cũng là một mỹ nhân hiếm có.
Vậy mà, một người như thế, lại không rõ sống ch/ết, tung tích không thấy đâu.
Ôn lão gia không nói một lời về chuyện này, ta cũng biết không nên hỏi thêm, liền nhanh chóng dẫn Bảo Châu về nhà.
Chúng ta cùng vài người khác thuê một gian viện nhỏ ở hẻm Đông. Ta và Bảo Châu đến sớm, chiếm trước hai gian phòng phía Đông, một phòng để ở, một phòng làm nhà bếp.
Ba phòng phía Tây được thuê bởi một gia đình bốn người, người chồng là một gã hàng rong buôn bán dạo, người vợ thì ở nhà chăm con.
Gã hàng rong họ Hà, cao to sáu thước, miệng lưỡi lanh lợi.
Hà nương tử ít nói, nhưng người rất tốt, lại khéo tay, lúc rảnh rỗi thường thêu khăn tay và túi gấm cho chồng mang đi bán.
May quần áo, khâu giày ta còn làm tạm được, chứ thêu thùa thì không giỏi, thường cho Bảo Châu theo học nàng.
Bảo Châu kiên nhẫn, học cũng ra hồn, cá tôm thịt ta bán mỗi ngày còn dư, phần nhiều đều vào bụng Bảo Châu và hai đứa nhỏ nhà họ Hà.
--------------------
Ngày hôm ấy cũng như mọi ngày, chỉ khác là sông Biện đã đóng băng, việc buôn bán của ta phải dừng lại. Có khách quen thích đồ ăn ta làm, ta đành làm ở nhà rồi mang đến giao cho họ.
Trở về ăn tối xong, Bảo Châu đã gật gù buồn ngủ, đợi muội ấy ngủ rồi, ta lấy đế giày ra khâu dưới ánh đèn dầu.
Chậu than đ//ốt củi tươi, khói nhiều, ta mở hé cửa sổ, chờ khi ngủ thì tắt lửa, thông gió thoáng khí mới dám đóng lại.
Ta đã mười lăm, đi đâu cũng coi như một cô nương trưởng thành.
Buôn bán trên sông Biện không dễ dàng như ta tưởng, thỉnh thoảng có người đến quấy rối, nhất là khi ta thân là con gái còn dẫn theo muội muội?
Nhưng sông có quy tắc của sông, nộp phí bảo kê đầy đủ tự khắc sẽ có người bảo vệ.
Ta không sợ mệt, chỉ sợ gặp rắc rối.
Tiếng gõ cửa vang lên, ta giật mình, ở Biện Kinh chỉ có ta và Bảo Châu nương tựa lẫn nhau, làm gì có ai đến tìm chúng ta giữa đêm khuya vắng vẻ thế này?
"Ai đấy?" Ta cất tiếng hỏi.
"Ta họ Ôn."
Người ngoài cửa hạ thấp giọng, là một giọng nam trầm ấm dễ nghe. Họ Ôn?
Ta chưa kịp nghĩ nhiều, liền mặc áo khoác, xuống giường mở cửa.
Người bên ngoài lách nhanh vào, ta vội vàng đóng cửa lại.
Người đó đứng quay lưng, ở bên giường nhìn Bảo Châu ngủ.
Nhà nhỏ, giường chỉ ngăn với bên ngoài bằng một tấm rèm mỏng, bên trong coi như phòng ngủ, bên ngoài là phòng khách.
Bây giờ, rèm bị hắn kéo ra, cả gian nhà bày biện rõ ràng trong tầm mắt.
Hắn dáng người cao lớn, khoác áo choàng màu đen, tóc buộc bằng dải ngọc.
Ta mơ hồ đoán được là ai nhưng không dám hỏi, chỉ lặng lẽ chờ hắn nhìn đủ.
Ta thêm củi vào chậu than, đun một ấm nước nóng, rót cho hắn chén trà. Trà này là loại thường ngày ta mời khách, không phải hạng sang nhưng cũng không quá tệ.
Đợi hắn kéo rèm lại bước ra, ánh đèn dầu lờ mờ, nhưng ta vẫn nhìn rõ.
Người trong phủ thường nói Đại lang chi lan ngọc thụ, ta lớn đến chừng này, chưa hiểu chi lan ngọc thụ là gì, nhưng hôm nay gặp, rốt cuộc cũng hiểu rồi.
(*chi lan ngọc thụ: ca ngợi một người có nhân cách cao quý, phẩm chất thanh cao và vẻ ngoài xuất chúng)
Hắn rất giống Phu nhân, chỉ là đôi lông mày đậm hơn, đôi mắt đào hoa, không cười cũng phong lưu, sống mũi cao thẳng, đôi môi không quá mỏng, đường nét xương hàm nối cằm sắc nét rõ ràng.
Nhìn kỹ, dưới môi có một nốt ruồi đen nhỏ, con người thì lạnh lùng vô cùng.
Vừa bí ẩn vừa cuốn hút, nếu dùng từ "mỹ nam" để miêu tả, e là quá nông cạn.
Quan trọng hơn, hắn rất trắng.
Nhìn trang phục của hắn, rõ ràng không phải dáng vẻ của kẻ sa sút.
Áo bào trắng dưới lớp áo choàng đen được may bằng lụa thêu Vân Nam, loại vải quý giá vô cùng, tấc vải tấc vàng, cực kỳ hiếm có.
Hắn không rơi vào cảnh khốn cùng, vậy tại sao lại không cứu người nhà họ Ôn?
Chốn quan trường nhiều mưu mô lắt léo, ta không dám hỏi nhiều, tự nhiên cũng không muốn hỏi, chỉ đứng một bên chờ hắn lên tiếng.
"Không vội không loạn, quả có chút gan dạ, chẳng trách có thể bảo vệ được Quỳnh Nương chu toàn."
Hắn nói, giọng trầm thấp và lạnh lùng.
Ta không dám nhìn thẳng, chỉ cúi đầu không đáp.
"Vật này giao cho ngươi, ngày mai tìm cách ra khỏi thành, mang đến chùa Kê Minh giao cho Phương trượng Pháp Tuệ. Chuyện ngày rất quan trọng, nhất định phải cẩn thận. Nếu không phải không còn cách nào khác, ta đã chẳng tìm đến ngươi."
Ta vốn không muốn nhận, nhưng nghe hắn nói "không còn cách nào khác", trong giọng nói đầy cấp bách và bất lực, cuối cùng đành cắn răng nhận lấy.
Đồ ấy được bọc trong vải, giống như một quyển sách, không dày lắm, khi đưa vào tay ta vẫn còn mang hơi ấm từ hắn.
"Lang quân, xin hãy cẩn trọng. Người nhà họ Ôn còn đang ở trong ngục chờ ngài!"
Hắn đứng dậy định đi, ta cuối cùng không nhẫn tâm, vì Bảo Châu, vì nhà họ Ôn, mà nói ra những lời ấy.
Hắn gật đầu, rồi bất ngờ mỉm cười, nụ cười như ánh mặt trời chói lóa.
"Ngươi không sợ nhà họ Ôn và ta đều là người xấu sao?"
"Ta chỉ biết nhà họ Ôn đối xử tốt với ta, vậy là đủ."
Nếu không có nhà họ Ôn, ta cũng không biết bây giờ mình đã ra sao.
Hắn gật đầu lần nữa, nhanh chóng rời đi.
Chùa Kê Minh không phải là ngôi chùa bình thường, mỗi tháng chỉ mở cửa vào ngày mùng một và mười lăm.
Ngày mai không phải mùng một cũng không phải mười lăm, chỉ việc vào được cửa chùa đã là chuyện khó, huống chi là gặp Phương trượng.
Sáng sớm hôm sau, ta gửi Bảo Châu cho Hà nương tử, rồi đi lên núi Kê Minh.
Núi Kê Minh tuy gọi là núi, nhưng không hiểm trở, ta quen làm việc nặng rồi, nên đi dăm bước cũng không có gì khó khăn.
Đến cổng chùa, cửa lớn đóng chặt, bên trong vọng ra tiếng gõ mõ tụng kinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


