Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhà ta rất nghèo, trong nhà chỉ có ba mẫu ruộng khô, cha ta hầu hạ ba mẫu ruộng kia như hầu hạ tổ tông, nhưng dù chăm bón vun trồng tốt đến mấy, mỗi năm sản lượng thu hoạch cũng không đủ nuôi sống mười miệng ăn trong nhà.
Tổ phụ tổ mẫu ta đã già, ba thúc thúc dù đã lớn tuổi vẫn còn lông bông, mỗi ngày quanh quẩn từ đầu làng đến cuối làng, chỉ biết nói chứ không biết làm, biết ăn không biết nghĩ, là những kẻ lười biếng thực thụ.
A di bằng tuổi ta, lại là bảo bối trân quý không đụng ngón tay của tổ phụ tổ mẫu.
Năm đó tuyết lớn, trong nhà đã mấy ngày không còn gì ăn, nhìn cả nhà sắp ch/ết đói, cha ta đành lên trấn tìm việc làm thuê, trong làng có người đến mua người, họ cho ta bốn lượng bạc, ta đã tự bán mình.
Năm đó tuyết rơi dày, trong nhà đã mấy ngày không có gì ăn, mắt thấy cả nhà sắp c/hết đói, cha ta đến thành làm việc, lúc ấy, có kẻ buôn người đến làng, đưa cho ta bốn lượng bạc, ta liền bán mình cho hắn.
Ngày ta rời nhà, mẹ khóc ngất mấy lần.
Bà đưa cho ta món hồi môn duy nhất của mình - một bông hoa nhung, rồi trước mặt cả nhà, ta nhận hai lượng bạc, lại lén để lại hai lượng cho bà.
Ta dặn bà, cho dù thế nào, bằng mọi giá cũng phải nuôi sống các em.
Hôm đó tuyết lớn, cha ta làm thuê ở trấn chưa về, mẹ dẫn đệ đệ và muội muội đứng giữa gió tuyết nhập trời tiễn ta.
Dù bị mua đi bán lại như một món đồ, nhưng ít ra ngày nào cũng được ăn no, những người nỡ lòng bán nữ nhi của mình, ngày thường ở nhà ắt hẳn sống không dễ dàng gì.
Mỗi ngày họ đều ríu rít chuyện trò, còn ta chỉ lặng lẽ lắng nghe, không biết rồi mình sẽ bị bán đến nơi nào.
Đường xá gập ghềnh khó khăn, cứ thế mà đi hơn một tháng, khi đến Biện Kinh thì đã sang xuân.
Bọn buôn người nhốt chúng ta trong một cái sân nhỏ, ngày đầu đưa năm cô nương xinh đẹp nhất đi, mấy ngày sau lại dẫn nốt những người còn lại.
Ta bị bán vào nhà họ Ôn ở phía tây thành, một nhà có hai sân, nghe nói gia chủ là một vị quan thất phẩm.
Ta được phân vào viện của Nhị tiểu thư làm nha hoàn, thường ngày quét dọn sân, làm việc lặt vặt.
Người nhà họ Ôn không nhiều, ngoài Phu nhân chỉ có một Di nương, mà Di nương lại là nha hoàn hồi môn của Phu nhân.
Ba vị lang quân đều là con của Phu nhân, nghe nói đều được gửi đi học ở một thư viện danh tiếng ở Sơn Tây, một năm chỉ gặp mặt được hai lần.
Ba lang quân đều rất tuấn tú, nhưng người đẹp nhất là Đại lang quân, tựa như tiên giáng trần.
Đại tiểu thư cũng là con của Phu nhân, năm nay mười ba tuổi, trông có vẻ điềm tĩnh nhưng tính tình lại không dễ chịu.
Nhị tiểu thư là con của Di nương, năm nay mới bảy tuổi, tròn trịa trắng trẻo như búp bê cầu may, tính hay cười, là người nhỏ nhất trong nhà, lại có chút ngốc ngốc, cả nhà ai cũng cưng chiều.
Nhà họ Ôn không khắt khe với hạ nhân, ta ở đây được một năm, béo lên không ít. Phu nhân mỗi tháng còn phát cho mỗi người hầu hai trăm đồng tiêu vặt, ngày lễ tết còn có tiền thưởng thêm, ta lén tích cóp số tiền này, nghĩ xem sau này có cơ hội thì gửi về nhà.
Đối với ta, những ngày như thế này ngày nào cũng là ngày tốt, công việc ở đây so với quê nhà có tính là gì?
Lúc rảnh rỗi, ta học đan dây, học thêu thùa may vá, cùng các tỷ muội trò chuyện tán gẫu.
Đại tiểu thư thích thơ văn, nha hoàn hầu cận của nàng là Thời Họa tỷ tỷ cũng không thua kém, tính lại thân thiện, không keo kiệt, hễ có thời gian đều dạy chúng ta học chữ.
Mãi đến một ngày, nghe nói một tỷ muội cùng bị bán đến Biện Kinh với ta bị gia chủ đánh ch/ết, ta mới biết số mình may mắn, gặp được một nhà tử tế, cuộc sống những ngày qua thật là sung sướng như tiên.
Nhưng biến cố đến quá nhanh, năm ta mười bốn tuổi, không biết gia chủ phạm phải tội gì, nhà họ Ôn bị tịch biên gia sản, bất kể nam nữ, chỉ cần từ mười lăm tuổi trở lên đều bị bắt nhốt vào ngục chết, con gái đã gả đi niệm tình không liên lụy.
Đêm trước ngày tịch biên, Phu nhân trả lại tất cả khế ước bán thân, còn phát mỗi người mười lượng bạc, tha cho tất cả hạ nhân trong nhà một con đường sống.
Nhà họ Ôn mới phất lên, hạ nhân trong nhà hầu hết đều là mới mua về, nhưng chỉ qua một đêm đã bỏ đi hết.
Ta mang theo số tiền đã tích góp được mấy năm qua, định quay về quê, nhưng nhìn nhị tiểu thư đã chín tuổi mà vẫn ngây ngô không biết gì, cuối cùng lại mềm lòng.
Phủ của nhà họ Ôn bị tịch thu, ta và nhị tiểu thư đa không còn chốn dung thân.
Nàng cũng không thể gọi cái tên cũ "Quỳnh Nương" nữa, ta đặt cho nàng một cái tên mới, gọi là Bảo Châu.
Nàng thành muội muội của ta, ta tên là Bảo Ngân, Trần Bảo Ngân.
Người nhà họ Ôn bị giam trong ngục chết, dù ta có dốc hết số tiền đang có cũng chưa chắc gặp được họ một lần. Ta phải mang theo Bảo Châu sống tiếp, muốn sống thì phải có cái ăn, phải có chỗ ở.
Ta khỏe mạnh, không ngại cực khổ, mấy năm qua cũng học được vài chữ, còn biết tính toán sổ sách.
Ta thuê một chiếc thuyền con, bắt đầu buôn bán rượu trên dòng sông Biện.
Bán rượu đương nhiên phải kèm mồi nhắm, mùa hè và mùa thu ta bán tôm cua ngâm rượu, mùa đông thì làm vài món điểm tâm ấm bụng.
Năm đầu tiên, trừ đi tiền thuê thuyền, ta kiếm được ba mươi bảy lượng bạc.
Chuyện của nhà họ Ôn ban đầu rất rầm rộ, tưởng chừng như ngay lập tức sẽ thi hành án, nhưng một năm trôi qua lại chẳng có động tĩnh gì.
Ta may áo bông quần bông, mang theo rượu và đồ ăn, dẫn Bảo Châu đi thăm cha mẹ, các ca ca và di nương của muội ấy.
Muội ấy hào hứng mặc chiếc áo bông đỏ ta mới may, nắm tay ta vui vẻ lắc qua lắc lại.
Nhà lao không còn canh giữ nghiêm ngặt như năm ngoái, ta gửi hai lượng bạc, cai ngục liền cho ta và Bảo Châu vào thăm.
Trong ngục tối tăm, mùi hôi thối, Bảo Châu nhát gan, nắm chặt tay ta, đôi mắt hoảng loạn như một con thỏ nhỏ lạc đường.
Ta vỗ vỗ tay muội ấy nói không sao, có tỷ ở đây!
Muội ấy cười, khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ xíu.
Cả nhà họ Ôn bị giam chung một chỗ, nhưng ta đã không còn nhận ra dáng vẻ của phu nhân và lão gia nữa rồi. Ai nấy cũng đen gầy như que củi, ba vị công tử trong nhà giờ chỉ còn hai, Đại công tử đã không còn tung tích.
Ta chỉ mới gặp họ không quá ba bốn lần, tuổi tác chỉ chênh lệch một hai năm, giờ gặp lại, cũng chẳng biết ai là ai.
Người không thấy mặt, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ít nhất, những người còn ở lại, vẫn sống ra hình người.
Cai ngục mở cửa, cho chúng ta nửa canh giờ.
Trong góc tường trải rơm, chắc là chỗ họ nằm ngủ hằng ngày.
Bảo Châu nhìn cha mẹ mà muội ấy ngày đêm thương nhớ, nhưng lại không nhận ra.
Người nhà nhận ra muội ấy, nhìn muội ấy trốn sau lưng ta thò đầu ra nhìn, không dám lại gần, Lão gia mãi mới gọi một tiếng: "Quỳnh Nương".
Muội ấy vẫn còn nhớ mình tên Quỳnh Nương, nhìn cha rất lâu, có lẽ đã nhận ra, liền gọi một tiếng "Cha" rồi òa khóc. Hai dòng nước mắt chảy dài trên gương mặt trắng trẻo, sau đó chần chừ lao vào lòng cha.
Cả nhà đều nhìn muội ấy, khóc thương không ngừng.
Ôn lão gia không nhận ra ta, trong nhà có mười mấy người hầu, ông ấy mỗi ngày đi sớm về muộn, làm sao có thời gian nhớ mặt chúng ta?
Phu nhân mới ngoài bốn mươi, nhưng tóc đã bạc, trông như một bà lão sáu mươi tuổi, vậy mà bà ấy lại nhận ra ta.
"Con là Bảo Ngân?” Ánh mắt bà ấy mờ đục, nói chuyện cũng khó khăn.
"Mẹ, tỷ ấy là tỷ tỷ của con." Bảo Châu nắm tay ta trả lời.
"Lão gia, Phu nhân thứ tội, nô tỳ không dám để nhị tiểu thư dùng tên thật nữa, sợ một ngày nào đó quan phủ tìm đến, nên đành cho muội ấy theo họ nô tỳ, đặt tên là Bảo Châu."
"Bảo Ngân có tội gì chứ? Cả nhà họ Ôn chúng ta gặp nạn, chỉ còn lại mình con bé. Chuyện xảy ra quá bất ngờ, ta không kịp tìm nơi gửi gắm. Nếu không có con, không biết nó còn có thể đứng đây được không? Lão phu tạ ơn con còn không hết, ai mà ngờ, nhà họ Ôn bị tội một năm, con gái ruột không đến, người duy nhất tới đây lại là một hạ nhân trong phủ? Ngày đó, phu nhân đã trả lại khế ước bán thân cho con, con không còn là hạ nhân trong phủ nữa, làm tỷ tỷ của Bảo Châu thì có gì mà không được? Nếu nhà họ Ôn chúng ta có ngày thấy lại ánh mặt trời, Bảo Ngân chính là tiểu thư của nhà ta."
Ta nhìn phong thái của Lão gia, cốt cách vẫn còn, cảm thấy chuyện này có lẽ vẫn còn đường xoay chuyển, trong lòng cũng mừng thay cho Bảo Châu,
Ta chẳng mong làm tiểu thư gì cả, chỉ muốn về quê thăm cha mẹ, đệ đệ và muội muội, sau đó tiếp tục làm một người bán rượu thuyền trên sông Biện là tốt lắm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)