Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ta gõ cửa vài lần mới có một chú tiểu đi ra, trông chỉ mới năm hay sáu tuổi, rất đáng yêu, da trắng hồng.
Thấy ta, cậu bé làm bộ nghiêm trang, chắp tay cung kính nói:
"Nữ thí chủ muốn dâng hương cầu nguyện, xin hãy đợi mùng một hoặc rằm hẵng quay lại."
Nhìn chú tiểu dễ thương, ta không nhịn được muốn xoa đầu, nhưng lại sợ có điều kiêng kỵ, nên lấy từ trong túi ra hai viên kẹo hạt thông, là kẹo thường ngày ta dùng để dỗ Bảo Châu.
Chú tiểu mím môi, ngập ngừng không dám nhận, ta bèn mở tay cậu nhóc, đặt vào lòng bàn tay.
"Ta không đến để dâng hương hay cầu nguyện, chỉ muốn nhờ cậu báo với Phương trượng một câu rằng, nữ nhi của ông ấy ở tục gia đến tìm."
Năm xưa khi Ngũ vương gia đại loạn, ông nhận lệnh Tiên hoàng dẫn quân bình định.
Hoài Vương bắt cóc gia quyến, dùng tính m//ạng của họ để ép ngài ấy rút quân.
Vương phi sợ Vương gia bị ràng buộc, liền dẫn theo con cái trong nhà, châm lửa đ//ốt Vương phủ.
Khi ngài ấy công thành trở về, chỉ còn lại hơn trăm bộ th//i th//ể ch//áy đen không thể nhận ra.
Nghe nói trong nhà có một nhũ mẫu đã dẫn Tiểu Quận chúa chạy thoát, nhưng không rõ đã đi đâu, tìm nhiều năm không thấy, Vương gia chán nản, xuất gia đi tu ở núi Kê Minh.
Nếu Tiểu Quận chúa còn sống, giờ cũng đã mười lăm, mười sáu tuổi.
Chú tiểu còn nhỏ, tất nhiên không biết những chuyện trong quá khứ của Phương trượng, nhưng cậu vẫn vào trong tìm người.
Đã cả gan đến đây rồi, ta không còn cảm thấy sợ nữa.
Còn chuyện giả làm Quận chúa, nghe nói trước đây từng có rất nhiều người dẫn con đến Vương phủ nhận thân, tuy đều không phải, nhưng chưa thấy ai bị ch//ặt đầu.
Huống hồ, bây giờ Vương gia đã là Phương trượng, chẳng lẽ còn muốn sát sinh?
Không lâu sau có một vị hòa thượng mập mạp bước ra.
Bụng căng tròn, mũi to, đầu mũi đỏ hồng, hai bên má căng đầy có thịt, nếu đặt trên dung mạo người khác có thể trông dữ tợn lắm, nhưng ở ông ấy lại khiến người ta cảm thấy gần gũi đến lạ.
Ông nhìn ta từ trên xuống dưới, cười hỏi: "Nữ thí chủ làm sao chắc chắn mình chính là nữ nhi của Phương trượng nhà ta?"
Ta vốn không phải, tất nhiên không dám khẳng định.
"Chỉ là đoán thôi. Nếu lời đồn trong dân gian là thật, thì ta đều khớp. Còn thật giả thế nào, chỉ có thể gặp Phương trượng mới biết được, dù sao người biết rõ nhất vẫn là ông ấy."
Thật thành giả, giả thành thật, gặp được người là được.
Hòa thượng mập nghiêng đầu nhìn chú tiểu, thấy má cậu căng phồng, liền bảo cậu xòe tay ra.
Chú tiểu còn quá ngây thơ, ngoan ngoãn chìa tay, hòa thượng mập lấy viên kẹo còn lại, bóp một cái, nhét vào miệng mình, ưỡn bụng quay đi.
Chú tiểu ngơ ngác, ta nhìn bộ dáng của cậu, bất đắc dĩ vỗ vai nhỏ.
"Cậu tên là gì?"
"Minh Kính ạ."
Chú tiểu mếu máo, gần như sắp khóc.
"Minh Kính à, nghe lời tỷ tỷ này! Sau này mỗi lần sư phụ cậu ngủ say, cứ đến gõ cửa hoặc gây tiếng động làm ông ấy dậy. Ông ấy đã giành ăn của cậu, thì cậu làm ông ấy mất ngủ. Nếu vẫn không được, trước khi ăn nhổ hai bãi nước bọt vào đồ ăn, xem ông ấy có nuốt nổi hay không. Lần này coi như bỏ qua cho ông ấy, lần sau tỷ tỷ đến, nhất định sẽ mang thêm kẹo cho cậu."
Ta ngồi xuống trước mặt, dỗ dành chú tiểu.
Có lẽ Minh Kính chưa bao giờ nghe những lời 'gian ác' như vậy, nhất thời sững sờ, chỉ tròn mắt nhìn ta.
Sư phụ cậu đi rất nhanh, dẫn ta vào trong, Minh Kính đi bên cạnh, dáng vẻ muốn nói lại thôi. Ta đắc ý cười với cậu, chắc cậu nghĩ ta rất lợi hại nhỉ?
Pháp Huệ Phương trượng vừa giảng kinh xong, đang đợi ta dưới gốc cây bồ đề ở hậu viện, trời đông lạnh giá, chỉ riêng cây này vẫn xanh mướt tốt tươi.
Nếu không cạo trọc đầu và mặc áo cà sa, ai có thể nghĩ ngài ấy là hòa thượng?
Dáng vẻ của ông quá mức thanh nhã và tuấn tú
Dù từng cầm quân ra trận, nhưng trên người không có chút khí khái sát phạt, huyết lệ binh đao, chỉ đơn thuần toát lên vẻ nho nhã, thông tuệ, khiến người ta không thể đoán được tuổi tác.
Mọi người đều lui ra, chỉ còn lại ông đứng dưới gốc gây bồ đề, tay lần tràng hạt, từ xa nhìn lại như bức tranh.
"Dân nữ có tội, mong Phương trượng thứ lỗi. Hôm nay phải nói dối, thật sự là do bất đắc dĩ."
Ta cúi mình hành lễ xin tội.
Có lẽ Phương trượng đã thất vọng quá nhiều đến mức chai sạn, sắc mặt không chút thay đổi.
Ta tháo gói hành lý trên vai, đưa cho ông.
Ngài ấy chỉ nhìn thoáng qua một lần rồi khép lại.
"Cô nương có tội gì đâu? Tiểu cô nương nhỏ tuổi mà có dũng có mưu, thật là hiếm thấy. Như Sơ có dặn lại lời gì không?"
Giọng ông trong trẻo, dễ nghe, không nhanh không chậm, khiến người ta cảm thấy nhẹ nhõm.
"Không có lời nhắn nào ạ."
'Như Sơ' chắc là tên tự của Đại lang quân nhà họ Ôn.
"Đã tìm đến chỗ ta, hắn là gặp khó khăn lớn. Về sau nếu cậu ấy có chuyện gì, cô nương cứ đến tìm ta. Nữ thí chủ tên là gì? Làm nghề gì?"
"Bảo Ngân ạ, Trần Bảo Ngân, con làm nghề bán rượu trên thuyền ở sông Biện."
"Cô nương tốt, đi đi thôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)