Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhất Mộng Như Sơ Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

Ta khẽ bĩu môi, cao giọng gọi:

"Đại lang quân."

Nói về nhà họ Ôn, người mà ta ít quen biết nhất lại chính là hắn.

Ta có thể gọi Nhị ca, Tam ca, nhưng không tài nào gọi hắn một tiếng "Đại ca" được.

"Làm sao? Bây giờ mới nhớ đường về thăm nhà à?"

Hắn nghiến răng, lời nói đầy gai nhọn.

"Vâng, nhà mẹ đẻ cơ mà, ta muốn về lúc nào chẳng được?"

Ta đáp lại, không mềm cũng không cứng.

Này nha, ta mới về đến cửa, chưa hề chọc giận gì hắn đâu đấy nhé, sao lại nổi giận với ta?

Ta cũng oan ức lắm!

"Có vẻ lấy chồng rồi nên gan mập ra nhỉ, còn dám cãi lại cơ đấy. Thế tên phu quân Cẩu Đản của muội đâu?"

"Nhà chỉ có hai người, cả hai cùng đi thì ai ở nhà trông con?"

Cẩu Đan cái đầu huynh, nhớ gì mà dai thế!

Hắn nhíu mày, trông có vẻ mệt mỏi.

Ta thật sự không muốn đấu khẩu với hắn, nhưng mấy chữ "nha hoàn trung thành" năm nào cứ như một lời nguyền, luôn phá tan sự nhẫn nhịn của ta trong chớp mắt.

"Muội sống có tốt không? Sao trông đen nhẻm, gầy nhom thế này?"

Cuối cùng, hắn cũng chịu hỏi một câu với thái độ hòa hảo.

Ta gật đầu, ngoài việc không có hắn, mỗi ngày của ta trôi qua đều tốt cả.

"Còn ngài thì sao? Sống có tốt không?"

"Như muội thấy đấy, bây giờ ta là Thượng thư bộ Hộ, có gì mà không tốt?"

Cũng phải, giờ đây, hắn đã được làm những gì mình muốn, không ai có thể ép buộc được hắn nữa, vậy thì còn gì không tốt?

"Ta muốn vào hậu viện thăm cha mẹ!"

Ta là Đại tiểu thư, Đại cô cô nhà họ Ôn rồi, còn gọi là Bá phụ, Bá mẫu chẳng phải quá khách sáo sao?

"Đi đi!"

Ta xoay người bước vào trong, đám gia đinh áp giải ta cứ như áp giải phạm nhân, chỉ sợ ta chạy mất.

Ta đã đến tận đây rồi, còn chạy đi đâu được cơ chứ?

"Bảo Ngân à! Con ơi, cái đồ nghịch nữ trời đánh này, mau lại đây để ta nhìn mặt con xem nào!"

Mẹ đã có phần hồng hào thêm một chút, nhưng mái đầu lại thêm nhiều sợi bạc, người vẫn gầy.

Bà năm nay mới ngoài năm mươi tuổi, nhưng đã trở thành một lão phu nhân hiền hậu rồi.

Mẹ mặc áo dài màu đen, trên vai khoác áo choàng cùng màu có lót lông cáo trắng, trên trán đính một viên hồng ngọc to bằng quả trứng bồ câu.

Ta lao tới, quỳ trước mặt mẹ, không dám ngẩng đầu, không dám lên tiếng, để mẹ nhẹ nhàng đấm vào vai ta.

Thời gian quả là đáng sợ, sống với nhau lâu ngày, cho dù không có máu mủ ruột dà cũng sinh ra tình cảm.

Đây chẳng phải là mẹ của ta hay sao?

Một nữ nhi rời nhà hai năm không tin tức, không liên lạc, bị mắng bị đánh vài cái cũng là nhẹ.

"Đứa con hư này, thật muốn dọa ta và cha con lo ch/ết đi được!"

"Mẹ, con sai rồi, sau này con không dám nữa. Mẹ cứ đánh đi, đánh đến khi nào hài lòng thì thôi."

Ta nắm tay bà, đặt lên ngực mình, cố nén nước mắt.

Nhưng mẹ lại kéo ta vào lòng, khóc giàn giụa nước mắt.

"Đứa con hư này! Thật sự là muốn làm ta và cha con tức ch/ết đi được. Đại lang phái người đến Biện Kinh đón con, nghe nói con về quê cũ, lại cử người tìm về tận quê nhưng cũng không thấy. Tìm hết những nơi có thể tìm, nhưng mãi vẫn không có một chút tin tức của con. Chúng ta đều ngỡ hay là con đã ch/ết lang bạt bên ngoài mất rồi. Ai mà ngờ, cái đồ trời đánh con còn biết tìm đường về nhà."

Thì ra đã từng đi tìm ta rồi sao?

Vậy sao vừa nãy sao còn hỏi cái gì mà tên phu quân Cẩu Đản của ta nữa?

Sao ta lại bịa chuyện một cách nghiêm túc thế chứ?

"Mẹ còn không biết con cầm tinh con khỉ hay sao? Con nhảy nhót, lăn lộn đến phát ghiền thế này, làm sao mà dễ dàng ch/ết thế được? Mẹ đừng giận nữa, vì một con khỉ nghịch ngợm như con mà tức giận sinh bệnh thì không đáng đâu. Đợi các ca ca về nhà, chẳng phải sẽ lại đòi đánh đòn con sao?"

Ta đứng dậy ôm mẹ lắc lư.

"Ôi trời ơi! Con là gấu rung cây đấy à? Bỏ ra xem nào! Con lay mẹ muốn rời hết x//ương c//ốt rồi đây này."

Ta liền ngừng lay, tựa cằm lên vai mẹ.

"Mẹ, mẹ không biết con nhớ mọi người nhiều thế nào đâu."

Nhưng luôn có lý do để không thể về nhà, vì ta chưa thể thuyết phục bản thân mình buông bỏ, chưa đủ dũng cảm để đối mặt.

"Đã nhớ chúng ta thế, sao giờ mới chịu về? Con xem con gầy thế nào rồi này. Cằm nhọn đến nỗi có thể đ//âm ch/ết người ta rồi ấy chứ. Giờ về rồi, mẹ nhất định sẽ vỗ béo cho con trắng trẻo tròn trịa lại."

Mẹ vỗ vỗ lưng ta, vừa ấm áp vừa an tâm.

Chẳng phải người ta nói, chỉ có trăng quê nhà mới là sáng nhất sao.

Có nhà thật tốt.

"Trời lạnh quá, mau vào nhà thôi! Con không đi nữa, thời gian còn dài, mẹ muốn nuôi muốn chăm con thế nào cũng được."

Ta dìu mẹ vào nhà, cởi áo choàng rồi đưa bà lên giường sưởi.

Trong phòng đang đ//ốt địa long, hơi ấm phả vào mặt.

Nàng búi tóc phụ nhân, trang phục và khí chất toát lên vẻ chủ nhân trong nhà.

Ta không biết nàng ấy là ai, không dám tùy tiện bước lên giường.

"Đây là Tuệ Nương, tức phụ của Nhị lang, mới cưới vào nhà năm ngoái."

Ta vội cúi người hành lễ, gọi một tiếng "Nhị tẩu". Nàng ấy nhanh tay đỡ ta dậy.

“Đại tiểu thư về nhà mẹ đẻ là khách lớn nhất rồi, không cần đa lễ. Mau ngồi xuống! Cả nhà vẫn luôn nhớ mong muội, không ngờ hôm nay muội lại về. Ta đã cho người đến phủ Hoài Vương đón Bảo Châu rồi. Nếu muội ấy chưa vào cung, nhiều lắm chỉ hai khắc nữa là sẽ tới. Đợi muội ấy gặp muội, không biết sẽ làm loạn thế nào, muội nhớ giữ sức mà dỗ dành muội ấy!"

Nhị tẩu vừa nói vừa cười, quả là một người thẳng thắn, hành xử đoan trang, đúng mực, ắt hẳn gia giáo rất tốt. Nhị ca tính tình trầm lặng, lấy người vợ thẳng thắn như vậy là đúng.

"Bảo Châu trở thành Vương phi rồi sao?"

Ta không từ chối nữa, bước lên giường ngồi xuống, cũng nắm tay kéo Nhị tẩu ngồi cùng.

"Nó cũng chẳng khiến người ta yên tâm chút nào. Đến khi cả nhà biết chuyện thì nó đã có thai rồi. Đại lang không nói nhiều, trực tiếp trói Hoài Vương dẫn vào cung. Thằng bé ấy cũng chỉ nhỏ hơn Nhị ca con hai tháng, bị Hoàng đế phạt roi đánh cho một trận ra trò. Nó quỳ trong điện ba ngày, Hoàng đế không đành lòng, nên gọi Đại lang vào cung thương lượng, cuối cùng mới định xong mối hôn sự này. Con không cần phải lo cho Bảo Châu, bây giờ bụng nó đang có hài tử, ai dám làm gì được nó?"

Mẹ nói chuyện thì ra chiều ghét bỏ nhưng giọng điệu lại lộ ra vẻ tự hào và nuông chiều.

Bảo Châu gả cho phu quân tốt như vậy, thật là đáng mừng.

"Muội ấy đâu phải vì có thai mới được chiều chuộng như thế đâu. Hoài Vương gia đối xử với muội ấy thật sự là nâng niu như trân bảo, nhìn muội ấy chẳng khác nào nhìn tròng mắt. Mà tròng mắt còn có hai bên, đây chỉ có mình Bảo Châu được cưng chiều như vậy."

"Hoài Vương vốn dĩ trấn thủ Liêu Bắc, nhưng vì lo lắng Bảo Châu sắp sinh, ngày rời kinh cứ hoãn đi hoãn lại mãi. Giờ muội đã về rồi, Hoài Vương muốn đưa Bảo Châu đi cũng khó. Ba ca ca của muội vì chuyện Bảo Châu chưa thành thân đã có thai mà không vừa lòng với Vương gia, ngày nào cũng xúi giục muội ấy đuổi Vương gia đi. Giờ thì không đi được rồi, chắc Liêu Bắc phải đổi tướng thôi." Nhị tẩu tươi cười kể chuyện.

Ta đặt cho muội ấy cái tên Bảo Châu, chính là mong cho muội ấy được gả cho người thật lòng yêu thương, đối xử tốt với mình. Nay muội ấy gặp được một người như vậy, ta thực sự thay muội ấy mãn nguyện.

"Ba ca ca của con thật là, già đầu rồi mà còn không hiểu chuyện. Vương gia đối với Bảo Châu tốt hết lòng hết dạ, còn tìm được lang quân văn võ song toàn như thế ở đâu nữa? Chúng còn gì mà không hài lòng?" Mẹ cười mắng.

Nha hoàn mang trà và điểm tâm lên, mẹ lấy một miếng bánh hoa đào cho ta.

Khi ở Biện Kinh, ta rất thích ăn bánh này, mỗi ngày đều phải ra Tường Hòa Trai xếp hàng mua.

"Mẹ không biết đấy thôi, họ đang ganh tị đấy! Cả ba đều lớn tuổi rồi, nhưng không ngờ muội muội nhỏ nhất nhà lại nhanh chân hơn. Không chỉ thành thân trước mà còn có cả con trước, làm sao họ chịu được? Mẹ, ghen tị làm người ta trở nên xấu xa, mẹ nói có đúng không?"

Ta cắn một miếng bánh hoa đào, vẫn là hương vị cũ. Nghĩ đến cảnh họ bắt nạt em rể, rồi lại đi xúi bậy muội muội, ta không nhịn được cười khúc khích.

Mẹ nghĩ một lát, rồi cũng không nhịn được cười. Nhị tẩu cầm khăn che miệng, vai rung lên không ngừng, nha hoàn dâng trà cũng cúi đầu, mím môi cười khúc khích.

Ba tên nam nhân già đầu mà còn xấu xa, tự mình không giỏi còn ganh tị với người khác, có thể diện lắm sao?

"Nữ nhi của ta về rồi đó à?"

Ngoài cửa vang lên giọng nói của cha. Ta vội bước xuống giường, quỳ gối ngay ngắn dưới đất.

"Vâng, nữ nhi bất hiếu Bảo Ngân đã về rồi ạ."

Cha bước vào, dáng người vẫn như xưa nhưng tinh thần rất tốt. Ông cũng để râu, thấy ta quỳ liền vội đỡ ta dậy.

"Về là tốt, biết về là tốt. Cha còn tưởng đã lạc mất con rồi cơ. Sao trông gầy thế này?"

Có lẽ trong mắt cha mẹ, dù béo đến đâu cũng thấy con gầy nhỉ?

Ta đỡ cha lên giường, ông ngồi xếp bằng, gọi ta ngồi cạnh. Ta ngồi quỳ cạnh ông, kể sơ về những gì đã trải qua trong hai năm, thật ra cũng chẳng có gì đáng nói.

"Đã đi nhiều nơi thế, cũng coi như thấy được thế gian bên ngoài, chắc hẳn đã chịu không ít khổ cực. Từ nay cứ an ổn ở nhà, bầu bạn với cha mẹ."

Cha xoa đầu ta. Ta đã hai mươi lăm tuổi, nhưng vẫn có người yêu thương, cưng chiều, quả thật là người có phúc. Có đúng không?

"Vâng, sau này con không đi xa nữa, sẽ an tâm ở nhà bầu bạn với cha mẹ."

"Bánh hoa đào con đã ăn chưa? Con thích ăn bánh này nhất, ngày nào cũng xếp hàng mua, ăn một mạch được bốn, năm cái."

"Con đang ăn thì ông vào, để con nó ăn chút bánh uống chút trà đi đã. Rong ruổi đường xa sao có thể ăn uống hợp khẩu vị được?" Mẹ đưa chén trà cho ta.

Ta uống trà, ăn ba miếng bánh, mẹ lại không cho ăn thêm, sợ ta ăn nhiều lát nữa không ăn được cơm.

Nhị ca và Tam ca cũng về tới. Cha không cho ta xuống giường hành lễ. Hai người bọn họ cũng không có đãi ngộ được lên giường, nha hoàn mang hai ghế nhỏ tới cho họ ngồi.

Nhị ca năm ngoái thi đỗ Thám hoa, hiện đang làm việc ở Hàn Lâm viện.

Huynh ấy thích viết sử sách, say mê cuồng nhiệt, cha bảo không ép buộc huynh ấy, huynh ấy thích làm gì thì làm.

Nhị ca vẫn giữ phong thái ôn hòa, nhã nhặn như xưa. Người nhà họ Ôn ai cũng xinh đẹp hơn người. Nhị ca lại hay cười, nụ cười rất ấm áp, nói chuyện từ tốn chậm rãi, khiến người đối diện cảm thấy như đang tắm trong gió xuân.

Tam ca thì giống cha hơn, cao ráo, vạm vỡ, tính tình lại thực thà. Là người duy nhất trong nhà họ Ôn không thích đọc sách. Huynh ấy làm việc ở bộ Công, xây dựng cung điện, đền đài cho Hoàng đế. Điều này ta rất ngưỡng mộ.

"Có phải thất vọng về Tam ca lắm không? Cuối cùng lại làm một anh thợ xây." Tam ca gãi đầu, cười bẽn lẽn.

"Cái này muội không đồng tình đâu. Tam ca nói là thợ xây nhưng lại là người xây được cung điện uy nghi lẫm liệt, đền đài vườn tược đẹp như thơ như họa. Người khác không nghĩ ra được, Tam ca lại làm được. Huynh rất là lợi hại, muội cực kỳ ngưỡng mộ huynh đấy?"

Mắt Tam ca sáng bừng, khẽ mỉm cười đầy tự hào.

Các lang quân nhà họ Ôn đều là người tài giỏi, làm gì cũng đứng đầu, người khác không thể bì kịp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc