Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhất Mộng Như Sơ Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Ta nhìn thấy một quả cầu thịt tròn vo lanh lẹ lách qua hai ca ca, nhảy lên giường, nhào vào người ta, đẩy ta ngã ngửa.

"Tỷ tỷ, tỷ đúng là đồ lừa đảo! Rõ ràng nói rằng lấy chồng xong sẽ đón muội về Biện Kinh cơ mà, nhưng tỷ đi lấy chồng ở đâu? Sao tận hai năm mới về nhà?"

Quả cầu thịt này là cô bé ta đã nuôi lớn. Nếu nói nhớ ai nhất, ta đương nhiên nhớ muội ấy nhất.

Không ngờ giờ đây muội ấy sắp làm mẹ rồi mà vẫn như thế này, bảo ta biết nói gì đây?

Ban đầu ta còn định ôm muội ấy khóc một trận. Nhưng nhìn dáng vẻ nhõng nhẽo y như ngày xưa này muội ấy, ta chẳng rơi nổi một giọt nước mắt nào.

Nuôi kiểu gì thế này? Sắc mặt của phụ nữ mang thai lại hồng hào như vậy?

Ngoài cái bụng ra, Bảo Châu hầu như chẳng thay đổi gì cả. Bây giờ lấy chồng rồi, nhưng vẫn buộc một bím tóc dài như ngày xưa ta thường tết cho muội ấy, giống y hệt ta.

Muội ấy vừa khóc thút thít vừa ríu rít nói như đang làm nũng, đáng yêu muốn ch/ết được.

"Được rồi, là Tỷ tỷ sai, tất cả là lỗi của Tỷ tỷ. Tỷ không nên về trễ thế này. Lần sau nếu Tỷ lại đi, nhất định sẽ dẫn muội theo cùng..."

Nam nhân tuấn tú mặc đồ đen đứng cạnh giường, càng ngày càng đen mặt, ta liền nhận ra đó là ai, tự nhiên không dám nói nhiều nữa. Còn bon miệng nói dẫn Vương phi trốn nhà bỏ đi, cái đầu này của ta, dù chẳng đáng đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng suy cho cùng vẫn còn quan trọng lắm.

"Tỷ mà lừa muội lần nữa, thì tỷ là chó con!"

Tỷ tỷ của muội là heo chứ không làm chó nhé! Ai, ai nói chứng ngốc nghếch của muội ấy đã khỏi rồi? Hai mươi tuổi rồi mà mở miệng ra câu nào là câu ấy muốn đòi m//ạng người ta. Cục cưng ta nuôi lớn không hiểu chuyện từ khi nào thế?

Khó khăn lắm mới dỗ dành được Bảo Châu. Gặp Vương gia, đương nhiên phải hành lễ, nhưng Bảo Châu cứ ôm chặt lấy cánh tay ta, hai mắt như hai ngọn đèn lồng nhìn ta chằm chằm, ta làm sao xuống giường được?

"Người nhà không cần phải câu nệ nhiều lễ tiết như vậy, Đại tỷ cứ ngồi đi."

Vương gia mở miệng giải vây cho ta, còn gọi ta là Đại tỷ? Ta nào dám nhận đây? Hắn ta bằng tuổi với Nhị ca đấy.

"Kim Hoa, mang một cái ghế cho chàng ấy, để chàng ngồi cùng các ca ca."

Xem ra ở nhà chúng ta, dù có là Vương gia cũng không có quyền lên giường!

Nhìn những người khác cũng không hành lễ, mà Vương gia còn rất khách khí chào hỏi từng người một, ta xoa xoa đầu Bảo Châu, thật biết cách trị chồng, làm tốt lắm.

Cả nhà ngồi lại nói chuyện phiếm, mãi một lúc sau hắn mới chậm rãi đến muộn.

Vương gia chào hỏi, hắn chẳng buồn đáp lại, cái dáng vẻ đó làm người ta muốn đá một cái ghê.

Hắn rất thản nhiên, đi một mạch ngồi xuống ngay mép giường.

"Đại ca xuống giường đi! Cha đã nói rồi, giường của cha mẹ chỉ có muội và Tỷ tỷ mới được ngồi. Ca xuống cùng bọn họ đi."

Bảo Châu ngẩng cao đầu, nói năng đâu ra đấy.

Ta cắn răng nhịn cười, vừa mới làm khó phu quân của người ta, xem kìa, người ta đã trả đũa lại rồi.

Hắn da mặt dày, từ từ đứng dậy, đôi mắt đào hoa liếc qua ta và Bảo Châu. Ta cũng hếch cằm nhìn lại hắn.

Làm sao? Không phải huynh giỏi lắm sao? Cuối cùng vẫn có việc ta làm được mà huynh không làm được.

Ánh mắt hắn khẽ lóe lên, rồi hắn cười.

Nụ cười của hắn đẹp đến mức khiến người ta kinh tâm động phách.

"Ta đúng là quên mất, nhà chúng ta không giống với nhà người ta. Chỉ có mấy cô nương này là quý giá nhất." Hắn chậm rãi nói một câu, rồi hỏi Nhị tẩu khi nào ăn cơm?

Trời gần tối rồi, chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn cơm.

Cả nhà quây quần ngồi ăn cùng nhau, nhà họ Ôn không có quy định "ăn không nói, ngủ không bàn", hoặc có lẽ đã từng có, nhưng sau khi trải qua một trận sinh tử, những quy tắc ràng buộc kia cũng không còn quan trọng nữa!

Món ăn rất phong phú, cũng có những món ta từng ăn, nhưng phần lớn thì chưa.

Cha vui vẻ, muốn uống vài ly, con trai và con rể không thể không theo.

Cha mẹ ngồi ở ghế chủ vị, ta ngồi cạnh mẹ, Bảo Châu ngồi cạnh ta, Nhị tẩu ngồi cạnh Bảo Châu. Dù là bàn tròn, cũng chẳng có quy củ ngồi như vậy, nhưng ai bảo ta và Bảo Châu là hai tiểu thư quý giá nhất trong nhà này chứ?

Chúng ta cùng nhau nói chuyện rôm rả, ta lại kể về những nơi đã đi qua và những gì đã làm.

"Muội cũng muốn đi ngắm biển, sau sinh con xong, tỷ dắt muội đi nhé?" Bảo Châu không sợ không ngại mà đòi hỏi ta.

Ta liếc nhìn Vương gia một cái, không biết là do ta chột dạ hay gì mà luôn cảm thấy sắc mặt hắn ta càng lúc càng đen.

Ta không dám nói thêm, gắp một đũa thức ăn cho muội ấy.

"Tỷ tỷ, muội muốn ăn hoành thánh tỷ làm." Muội ấy lại nũng nịu nói.

"Bây giờ hả? Để ta đi làm cho muội, muội muốn ăn nhân gì? Nhân chay hay nhân thịt? Có thêm hành không..."

"Ta nói này Vương gia, chi bằng Ngài đưa Vương phi nhà Ngài về đi? Đại tiểu thư nhà ta vừa về tới nhà, nó đã sai đủ thứ rồi. Về nhà Ngài, muốn ăn gì thì tự làm đi."

Ôn Túc giọng khá nghiêm khắc, ta nhìn Vương gia thì thấy hắn ta lại vui vẻ, chỉ có Bảo Châu là hai mắt đỏ hoe, hết nhìn Ôn Túc rồi lại nhìn ta với ánh mắt đáng thương.

“Muội không ăn nữa, Tỷ đừng để Đại ca đuổi muội đi." Bộ dạng muội ấy ấm ức như thể bị ngược đãi ở Vương phủ không bằng.

"Đừng khóc nữa, ăn tối xong, chờ tiêu cơm, Tỷ tỷ sẽ làm cho muội ăn khuya được không? Muội bây giờ đang mang thai, không thể cứ khóc mãi. Nếu không khi sinh con rồi, nếu con cũng hay khóc như muội, muội có đủ kiên nhẫn dỗ dành không? Nếu muội ấm ức khóc cùng con, Vương gia biết dỗ ai bây giờ? Muội phải cười nhiều hơn, sau đó sinh ra đứa nhỏ hay cười, khi muội khóc, nó sẽ cùng Vương gia dỗ muội."

Đó là chuyện từ đã rất lâu rồi, đến ta cũng gần như quên mất.

Khi ấy ta chưa làm nghề bán rượu trên thuyền, phải đi bốc hàng ở bến tàu, Buổi tối được chủ tàu cho phép ngủ trong nhà kho.

Bảo Châu còn nhỏ, lại sợ bóng tối, khóc rất nhiều. Ta phải dùng những lời đó để dỗ dành, không ngờ muội ấy vẫn nhớ đến tận bây giờ.

"Đúng vậy, lời Tỷ tỷ con nói đều đúng cả, con hãy nghe lời Tỷ tỷ đi." Cha ta nói.

Không phải lời ta nói đều đúng, mà đó là những điều ta tự nói ra để khiến bản thân dũng cảm hơn trong những năm tháng thiếu niên khi phải bôn ba tha hương nơi đất khách quê người.

"Bảo Châu của chúng ta bây giờ không cần phải như vậy nữa. Người yêu thương muội luôn ở bên cạnh muội, bảo vệ muội mọi lúc mọi nơi. Thắp đèn khi trời tối, che ô khi trời mưa, thêm áo khi trời lạnh. Bảo Châu của chúng ta chỉ cần sống hạnh phúc, vui vẻ mỗi ngày là đủ rồi. Tuy mỗi ngày đều là ngày bình thường, nhưng có người yêu thương ở bên, thì ngày nào cũng là ngày tốt đẹp."

Bảo Châu dường như hiểu ra, quay đầu nhìn Vương gia, rồi quay lại nhìn ta, hai má ửng hồng, tựa đóa hoa đào, đẹp không tả xiết.

Ta đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm, dịu dàng bảo: "Luôn có một người sẵn sàng đồng hành cùng suốt đời. Nếu người ấy yêu muội, muội chỉ cần yêu lại, không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc