Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhất Mộng Như Sơ Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Thời gian trôi nhanh như cát chảy qua kẽ tay, hai năm trôi qua tựa như trong chớp mắt.

Đông Hải cách Kinh thành mười vạn tám ngàn dặm. Làng chài nơi ta ở, có người thậm chí còn không biết đến niên hiệu hiện tại.

Ta cuối cùng đã trở thành một cô nương già rồi, dù bản thân đâu muốn.

Nhưng dù trở thành gái quá lứa lỡ thì, ta vẫn không tìm được "Cẩu Đản".

Cũng chỉ vì đã gặp được người quá xuất sắc, một người mà ngay cả hoa cỏ ngày xuân hay ánh trăng đêm thu cũng không thể sánh bằng. Nên giờ nhìn ai cũng như nhìn một đống bắp cải hỏng, thật sự không có cách nào mà thích nổi.

Ta cũng không có nổi tư cách để chê bai người khác, bản thân ta miễn cưỡng cũng chỉ có thể coi là một con lợn không mấy đẹp mắt thôi.

Nhưng xin hãy hiểu rằng, ngay cả lợn, cũng mơ ước tìm được một cây cải thật ngon mà.

Ta mang theo vài trăm viên ngọc trai thu hoạch được trong hai năm qua.

Những viên tốt nhất đương nhiên phải cống nạp dâng cho triều đình rồi, nhưng những viên khá nhất còn lại có lẽ đều nằm trong tay ta.

Đến khi ta chậm rãi lê bước đến Kinh thành, trời đã vào đông, tuyết trắng đầy trời.

Những viên ngọc trai đem theo, dọc đường ta đã đổi thành mấy tờ ngân phiếu nhẹ nhàng trong túi áo.

Tiền khiến ta cảm thấy an tâm. Hiện tại, ta đã có vốn để mở một cửa hàng, lập kế sinh nhai ở Kinh thành, nếu thuận lợi, cũng sẽ dư dả một ít để mua một căn nhà làm chốn ở.

Trong lịch sử triều đại, chưa từng có một vị Thượng thư bộ Hộ nào trẻ tuổi và tài năng như hắn.

Quốc khố hiện tại rất sung túc, ngay cả tiểu khố của Hoàng thượng cũng đầy ắp.

Triều đình miễn giảm thuế suốt cả hai năm qua, ta tò mò muốn biết tiền bạc trong Quốc khố từ đâu mà có hay thế?

Điều quan trọng là, đến nay Ôn Túc vẫn còn độc thân, vừa trẻ tuổi, vừa đẹp trai lại quyền lực nhất trong triều đình Đại Khánh.

Ai có nữ nhi mà không muốn có hắn làm con rể?

Thậm chí còn có lời đồn rằng hắn mắc bệnh kín, hoặc là đoạn tụ, hoặc là bất lực.

Ta lại muốn hỏi, thế còn vị Tiểu thư của Tống Các lão đâu?

Những lời đồn vô căn cứ đó lại là thế nào?

Ngẫm lại, một người xuất sắc như hắn, vậy mà đến ba mươi mốt tuổi vẫn chưa lấy vợ, quả thật khiến người ta suy nghĩ nhiều.

Những gì hắn trải qua, ta đương nhiên biết rõ.

Chẳng lẽ thật sự do tâm lý bị tổn thương, không thể thích nữ nhân nữa?

Hoặc là thật sự bất lực?

Tuy chỉ là phỏng đoán, nhưng thật sự rất hợp lý mà!

Nhà họ Ôn rất dễ tìm, chính là biệt viện thứ tư ở góc phía Đông ngay sát Hoàng thành.

Nghe nói hàng xóm xung quanh là Hoài Vương phủ và biệt phủ của Tống Các lão.

Điều này đủ thấy sự ưu ái của Hoàng đế đối với hắn nhiều đến mức nào, khiến người người căm phẫn.

Cửa phủ không treo biển hiệu gì hoa lệ, chỉ có hai chữ "Ôn phủ" viết theo lối chữ thảo đơn giản mà mạnh mẽ.

Vừa nhìn, ta đã nhận ra bút tích của người kia.

Cặp sư tử đá trước cổng trông rất uy nghiêm, khiến bộ dáng ta đứng thập thò nhìn trông rất kỳ quặc.

Bình thường chắc cũng có nhiều người tìm đến Ôn phủ, người gác cổng nhìn ta với vẻ mặt lạnh lùng, không cảm xúc.

Ta không có thiếp mời, cũng không có người giới thiệu, hôm nay lại là ngày Đông chí, Thượng thư đại nhân chắc đang nghỉ phép ba ngày, vào được cửa này e rằng rất khó.

Người gác cổng nhìn ta một lúc, rồi lấy ra một tờ giấy từ trong áo, ngắm nghía chán chê rồi lại nhìn ta, như là nghiên cứu thứ gì đó hiếm lạ.

Ta còn chưa kịp nói gì, hắn liền hét lên rồi chạy đi, làm ta giật mình.

"Đại tiểu thư về rồi! Đại cô cô về rồi!"

Phỏng chừng cả nửa Kinh thành đều nghe thấy, nhà họ Ôn có một cô cô đáng kinh ngạc thế nào!

Về nhà mẹ đẻ vào ngày Đông chí thì không nói, lại còn làm kinh động cả nửa Kinh thành.

Tiếng hét của hắn làm những con quạ đen đang ngủ gật trong bóng tối cũng phải giật mình bay tán loạn.

Một đám gia đinh ùa ra, người dẫn đầu trông có vẻ như là quản gia. Dù sao thì vẻ mặt tươi cười với khách lạ cũng là phẩm chất cơ bản của quản sự mà.

Nhưng mà ông ấy cười lớn quá, đến mức làm ta hơi sợ.

Hai năm nay ta không làm gì phạm pháp, cũng không gây họa gì mà, làm sao lại cười như túm được tội phạm truy nã ghê thế?

Nhưng khi bước vào trong phủ, lại không xa hoa như ta tưởng tượng.

Mọi thứ đều tinh tế, giản dị mà tao nhã.

Thượng thư bộ Hộ quản lý tiền bạc, lại ở nơi khiêm tốn, đơn giản thế này, trông không hợp với thân phận lắm nhỉ?

Đi qua cổng chính, dọc theo hành lang, ta nhận ra kiểu kiến trức sân vườn điển hình ở Kinh thành - vuông vắn và ngay ngắn.

Sân trước chủ yếu dùng để đón khách, sân sau mới để ở.

Nhưng chưa kịp vào sân sau, đã có người chắn trước cửa nguyệt môn.

Nhiều năm không gặp, có người vẫn phong thái như lan, khí chất cốt cách trải qua trui rèn còn vượt bậc hơn xưa.

Lại có người thì mặt mày đen đủi, dù đã cố ý chỉnh trang, vẫn xấu xí, nhếch nhách không nỡ nhìn.

Ta không ngờ người đầu tiên ra đón ta lại là hắn.

Có lẽ vừa bước ra từ trong phòng, trên người chỉ mặc áo bào trắng dệt gấm, thắt lưng bạch ngọc tinh xảo. Trên eo đeo một miếng ngọc bích, thắt nút như ý, vừa đẹp vừa tinh tế.

Hắn cau mày, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, nốt ruồi nơi khóe miệng vẫn quyến rũ như xưa.

Năm tháng luôn bao dùng với mỹ nhân, nhiều năm trôi qua, hắn gần như chẳng thay đổi chút nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc