Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhật Ký Sinh Hoạt Của Đôi Vợ Chồng Thập Niên 80 Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Sắp tới còn ở nhờ nhà sư huynh khoảng mười ngày nên cũng phải mời họ một bữa cơm cho phải phép. Còn nữa, sau khi sư huynh trở về, hai người họ còn phải thuê nhà ở huyện thành.

Việc cần tiền còn nhiều vô kể, toàn là tiền! Chỉ riêng năm đồng tiền này, tối qua anh còn suy nghĩ cả buổi, đắn đo không biết nên cho hai đồng hay năm đồng.

Anh cũng không ngốc. Dù sao Vạn Vân cũng đã là vợ của anh, cô ấy dùng chẳng phải là mình dùng sao. Chu Trường Thành tuy có hơi keo kiệt, nhưng điểm này vẫn phân biệt rõ ràng.

Huống chi tiền đã đưa ra rồi, lại thu về thì anh cũng cảm thấy mất mặt. Đàn ông dù vụng về đến mấy cũng có sĩ diện chứ.

Chu Trường Thành không kéo tay Vạn Vân, trực tiếp nhét tiền vào chiếc túi cũ của cô: "Cứ cầm trước đi, lỡ muốn mua gì đó."

Anh tuy chưa nếm trải được cái lợi của việc cưới vợ mà các sư huynh hay nói, nhưng hiện tại cũng không thấy có gì không tốt. Trong lòng Chu Trường Thành thậm chí còn có chút vui mừng mơ hồ, không thể nhận ra.

Làm gì có chàng trai trẻ tuổi căng tràn sức sống nào mà không thích một cô gái trẻ trung?

Vạn Vân có một đôi mắt hay cười. Cô trông không giống cô gái nông thôn, mà giống như một cô gái làm việc trong văn phòng ở huyện thành.

Cô có làn da trắng trẻo, dáng vẻ lanh lợi, cười lên có nét duyên dáng thu hút ánh nhìn. Ngay cả khi không nói lời nào mà chỉ đứng trước mặt thôi cũng khiến người ta vui vẻ.

Vạn Vân không cùng Chu Trường Thành giằng co chuyện năm đồng tiền ở cửa Cục Dân chính nữa. Cô gật đầu: "Vậy em ở nhà chị em chờ anh tan làm, buổi tối cùng anh qua đó."

"Cũng được."

Chu Trường Thành nhìn mặt trời trên cao, sắp trưa rồi.

Anh chỉ xin nghỉ nửa buổi sáng nên phải tranh thủ về sớm. Càng về sớm càng tốt, nếu không sẽ bị trừ lương, hơn nữa về lúc này thì còn kịp bữa trưa ở nhà ăn trong xưởng.

Chuyện ăn uống, có thể tiết kiệm thì cứ tiết kiệm. Đây là triết lý sống mà Chu Trường Thành học được từ sư phụ và sư nương của mình.

"Ai, anh từ từ đã." Vạn Vân nhìn bóng dáng vội vã của anh, chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu bị gió nhẹ thổi phồng lên một chút, tấm lưng vừa cao vừa gầy.

Chu Trường Thành bị gọi lại, đột ngột quay đầu, một đôi mắt nhìn cô chăm chú. Sống mũi cao thẳng, mày rậm mắt sáng cùng đôi môi mím chặt khiến các đường nét gương mặt khác hẳn vẻ thường ngày.

Tim của Vạn Vân hẫng đi một nhịp khi nhìn thấy cảnh này.

Gọi người lại, Vạn Vân xách chiếc túi da rắn dưới chân Vạn Tuyết lên. Nó hơi nặng tay, nhưng cô vốn quen làm việc nhà nông nên tay cũng có sức lực, xách không mấy khó khăn.

Cô ngẩng đầu: "Bên trong có kẹo và đậu phộng. Kẹo là nhờ chị em mua, đậu phộng là em trồng. Anh cầm đi cho sư phụ, sư nương cùng với mấy anh em đồng nghiệp ăn."

Vạn Vân đưa chiếc túi cho Chu Trường Thành.

Dù sao kết hôn cũng là chuyện lớn. Cho dù không đặt tiệc mời khách thì kẹo mừng và đậu phộng vẫn phải phát.

Chu Trường Thành đưa tay xách thử, cũng khá nặng tay. Anh nhìn gương mặt xinh xắn ngọt ngào của Vạn Vân, quả không phải cô gái yếu đuối.

"Thiếu chút nữa thì quên." Chu Trường Thành vỗ vỗ đầu.

Lần đầu kết hôn, suy nghĩ không được chu toàn.

Biết anh kết hôn, hai người anh sư huynh và chị dâu đã tặng quà cho anh như chậu rửa mặt, phích nước và gương các loại. Mọi thứ đều để ở chỗ sư phụ, vẫn chưa lấy về. Sư nương cũng dùng máy may may cho họ chăn mới và hai cái vỏ gối.

Rượu không có thì thôi nhưng kẹo mừng thì không thể thiếu được.

Chu Trường Thành nói xong liền vác túi da rắn lên, chào Vạn Tuyết một tiếng rồi lại quay đầu nhìn Vạn Vân một cái, lúc này mới thật sự rời đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc