Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhật Ký Sinh Hoạt Của Đôi Vợ Chồng Thập Niên 80 Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Vạn Tuyết trong lòng mừng cho em gái khi Vạn Vân có thể gả cho Chu Trường Thành. Sau này ở huyện thành có thêm một người thân để qua lại, dù chỉ là nói chuyện phiếm hay thăm hỏi, không uổng công cô đã thúc đẩy chuyện này.

Chu Trường Thành và Vạn Vân cười đến híp mắt. Trên gương mặt của cặp vợ chồng son lộ rõ vẻ ngây ngô hạnh phúc.

Chu Trường Thành dáng người cao gầy, mặc chiếc áo sơ mi Dacron màu trắng mới mua. Đứng dưới ánh mặt trời mùa xuân, gặp chuyện vui, anh trông càng thêm rắn rỏi và tràn đầy năng lượng.

Anh đã xin nghỉ ở xưởng cơ điện để đi đăng ký kết hôn và buổi chiều phải quay lại làm việc, không tiện ở lâu.

Nghĩ ngợi một lát, anh đưa hết giấy tờ chứng nhận trên tay cho Vạn Vân cất giữ.

"Đây là căn nhà anh mượn tạm của anh Lục, chính là chỗ buổi sáng anh chỉ cho em xem đấy.”

"Anh ấy đã dẫn chị dâu đến huyện bên cạnh để sửa chữa máy móc nên chúng ta có thể ở lại đây nửa tháng, chìa khóa em cầm đi."

Lẽ ra khi kết hôn thì phải thuê một căn nhà đàng hoàng mới đúng. Nhưng Chu Trường Thành lại muốn đợi sau khi cùng Vạn Vân đăng ký xong, hai người bàn bạc rồi hãy quyết định.

May sao đúng lúc nhà của đại sư huynh đang bỏ trống, anh ấy có thể ở nhờ được nửa tháng. Khoảng thời gian nửa tháng đó cũng đủ để anh ấy và Vạn Vân tìm hiểu nhau rồi.

Vạn Tuyết thấy em rể không tự nhiên, buồn cười chống eo, xoay người sang một bên chờ để nhường không gian nói chuyện cho hai người họ.

Ai cũng từng trải qua giai đoạn mới cưới, vợ chồng son da mặt mỏng mà, cô đều hiểu.

Vạn Vân liếc nhìn chị gái bên cạnh, bản thân cũng không nhịn được cười một chút. Lúc này mới nhận lấy chùm chìa khóa trong tay Chu Trường Thành, cất vào chiếc túi vải nhỏ màu xanh quân đội của mình, cúi đầu "ừm" một tiếng.

Chu Trường Thành lại móc từ trong túi ra năm đồng tiền, cộng thêm một tờ phiếu gạo đưa cho cô: "Trưa anh ăn ở xưởng nếu em đói thì tự mua ít rau về nấu cơm, ở chỗ anh Lục có bếp chung. Hoặc em ăn ở tiệm cơm quốc doanh cũng được, 6 giờ tan làm anh về liền."

Nhìn xấp tiền giấy mới cũ lẫn lộn kia, Vạn Vân không nhận, trong lòng có chút lạ lẫm thậm chí là cảm động. Trừ số tiền thách cưới 68 đồng mẹ cô, Tần Thủy Miêu, đưa lại cho cô làm của hồi môn thì đây vẫn là lần đầu tiên có người cho cô năm đồng tiền chỉ để cô không bị đói bụng.

"Biết rồi.”

Giọng Vạn Vân không lớn, nhưng trong trẻo sâu lắng, thanh thoát dễ nghe. Đúng là cô gái tú lệ được nuôi dưỡng bởi non nước hữu tình của Vạn Gia Trại.

Cô không dám nhận tiền của Chu Trường Thành, mà nói: "Trưa em ăn cơm ở chỗ chị em rồi."

Ý là không cần ăn ở ngoài, cũng không cần về chỗ sư huynh của anh nấu cơm.

Ở huyện thành, ngay cả cọng hành cũng phải mất tiền. Vạn Vân là một cô gái nông thôn đã quen sống tiết kiệm, không nỡ tiêu pha.

Hơn nữa, trước khi đi đăng ký kết hôn, cô và chị gái đã thống nhất là trưa nay sẽ đến nhà chị ấy ăn cơm rồi buổi chiều giúp may hai bộ quần áo nhỏ cho đứa cháu ngoại chưa ra đời.

Có tiền mà không lấy! Năm đồng lận đấy!

Chu Trường Thành cảm thấy có chút đau lòng.

Anh làm việc ở xưởng cơ điện huyện là được sư phụ đưa vào biên chế tạm thời, lương tháng mới được 50 đồng nên 5 đồng đối với anh cũng khá lớn.

Mấy năm nay tằn tiện lắm mới dành dụm được một ngàn đồng. Vì cưới vợ anh đã chi ra khoảng 368 đồng. Anh còn dùng tiền để tạ lễ bà mối, dọn hai mâm cỗ ở quê, đóng đồ đạc cho nhà Vạn Vân rồi mua hai cái phích nước. Anh gần như đã tiêu sạch toàn bộ tiền tiết kiệm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc