Vạn Tuyết mang thai đã được sáu tháng, tay chân cô thon thả nên bụng bầu trông càng lộ rõ. Cô chậm rãi đi tới, vỗ nhẹ vào cô em gái vẫn đang nhìn theo bóng dáng Chu Trường Thành: "Người ta đi xa rồi, còn nhìn nữa à?"
"Chị!" Vạn Vân bị chị gái trêu đến đỏ mặt.
"Thế nào? Chị bảo em gả cho Chu Trường Thành, không gả sai người chứ?" Vạn Tuyết vẻ mặt đắc ý, vừa rồi dáng vẻ căng thẳng của Chu Trường Thành khi nhét tiền vào túi em gái cô đều nhìn thấy rõ mồn một.
Những thứ khác thì không nói chỉ cần biết anh ta thương em gái mình là được rồi.
"Ai biết được." Vạn Vân nghĩ đến việc Chu Trường Thành khăng khăng đưa cho cô năm đồng tiền. Trong lòng dù có chút ngọt ngào cũng không dám để lộ ra trước mặt chị gái, ngại chết đi được.
Chu Trường Thành trên đường mua thêm chút đồ cho sư phụ và mấy sư huynh rồi vội vã tăng tốc đến xưởng cơ điện.
Đầu tiên anh đi báo cáo xin nghỉ phép trước, vác theo chiếc túi Vạn Vân đưa, gặp người quen liền đưa một nắm kẹo mừng đậu phộng.
Ai cũng biết hôm nay anh kết hôn, dọc đường đi tiếng chúc mừng không ngớt.
Xưởng cơ điện huyện Bình Thủy trước đây chủ yếu sản xuất bánh răng và một số linh kiện cơ điện. Đây là một xưởng quốc doanh. Nhưng hiện tại cả nước trên dưới đều đang cải cách. Các doanh nghiệp nhà nước vốn được ưa chuộng nhất bây giờ cũng đang gặp khó khăn.
Lãnh đạo nhà máy của họ đành tìm cách, xoay xở từ tỉnh về một lô máy móc cũ đã bị thải loại. Ngoài việc sản xuất một số phụ kiện công nghiệp nhỏ, hai năm trước họ lại bắt đầu làm thêm pít-tông động cơ điện.
Kỹ sư chính quy tốt nghiệp đại học thì không có. Toàn bộ dựa vào sư phụ Chu Viễn Phong và mấy vị sư phụ kỹ thuật già khác dẫn dắt các đệ tử nghiên cứu máy móc làm việc.
Từ từ học hỏi rồi cũng mài giũa ra được một số chi tiết máy tinh xảo sau đó lắp ráp pít-tông động cơ điện. Đây cũng coi như tìm được lối ra mới, nhưng sản lượng không lớn mà vận chuyển cũng rất khó khăn.
Chu Trường Thành vào được xưởng cơ điện là nhờ vào Chu Viễn Phong, ông cũng là sư phụ chân chính của anh.
Bọn họ hiện tại cùng những người khác phụ trách sản xuất các chi tiết cho pít-tông động cơ. Phân xưởng làm việc thì được cải tạo từ một nhà kho cũ. Không gian nơi này không lớn, trên mặt đất và trên kệ dựa tường thì chất đầy vật liệu thép và các sản phẩm linh tinh. Ánh mặt trời chiếu lên những chiếc máy móc hòa lẫn với dầu mỡ, bụi thì bay lơ lửng xung quanh.
Chu Viễn Phong đang ngồi trên một chiếc ghế dài mài giũa hai linh kiện, một người đệ tử đang ở bên cạnh ông điều chỉnh lực của máy móc. Hai thầy trò nhìn hai linh kiện đó, cúi đầu nói gì đó.
Nhìn thấy sư phụ và sư huynh, Chu Trường Thành lập tức nở một nụ cười thật tươi, nhanh chân bước lên trước: "Sư phụ, Lưu sư huynh!"
Từ Cục Dân chính đến xưởng đi bộ mất 40 phút. Bây giờ đang nắng to, Chu Trường Thành đi một hồi liền đổ một thân mồ hôi nhễ nhại.
Anh đặt túi đậu phộng xuống, mặt hơi nóng nói: "Cô ấy đến nhà chị gái rồi, tối em đi đón cô ấy."
"Chúc mừng, chúc mừng nha!" Lưu Hỉ không cao bằng Chu Trường Thành, ngẩng đầu vỗ mạnh vào vai sư đệ, cười để lộ hàm răng trắng rồi nói: "Chờ Lục sư huynh về, đưa em dâu ra mắt để mấy anh em chúng ta làm quen."
"Được!" Chu Trường Thành cũng gật đầu, lấy thêm một gói kẹo mừng đưa cho anh.
Vợ của các sư huynh đệ họ đều phải ra mắt làm quen. Sư phụ sư nương từng nói, mọi người là anh em một nhà, tụ họp lại với nhau đều là duyên phận vì thế nhất định phải đoàn kết.
Hai chị dâu trước đó, mọi người cũng đều quen biết nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




