Mẹ của Tạ Hải Vân là người phụ nữ không có học thức, khi nhỏ vì nhà nghèo nên chỉ học đến tiểu học, khi lớn thì gả cho cha Tạ Hải Vân. Về sau, cha Tạ Hải Vân thấy món hời từ việc đi biển, ông liền dứt khoát bỏ công việc trong doanh nghiệp nhà nước, góp vốn với bạn bè ra biển làm ăn.
Vì việc này mà ông ta đã chiến lạnh với mẹ Tạ Hải Vân suốt 3 tháng, cho đến khi chuyện cha Tạ Hải Vân xa quê là thuyền đóng ván thì mẹ Tạ mới hết hy vọng. Nhưng cũng vì chuyện này mà bà ta đã đem hết tiền trong nhà cho nhà mẹ đẻ.
Mẹ Tạ cho rằng nếu cha vượt biển nhất định sẽ gặp nguy nên làm vậy để giữ lại đường lui. Tiếc thay, vì hành động này mà sau 3 tháng chiến tranh lạnh, cha Tạ lại vì chuyện này mà nháo lên, bọn họ tiếp tục chiến tranh lạnh trong một năm.
Cha Tạ vì mất đi tài chính trong nhà, cuối cùng chỉ có thể muối mặt vay tiền em gái mình, may mà khi đó em rể không so đo. Dựa vào số tiền này, cha Tạ trở thành một trong những nhà kinh doanh đầu tiên của Tân Trung Quốc.
Càng về sau, cha Tạ càng thành công, tiền lời ngày càng nhiều. Nhưng bởi vì tiền án của mẹ Tạ nên ông ta không đưa tiền cho vợ mình. Đương nhiên, cũng vì chuyện này mẹ Tạ lại chiến tranh lạnh thêm 1 năm rưỡi với cha Tạ.
Lúc Tiêu Vũ nghe chuyện này, biểu tình của cô, không thể nói bằng một lời được. Mà mẹ Tạ còn khóc lóc kể lể với cô, bọn họ liên tục chiến tranh lạnh, cho đến cha Tạ tìm tiểu tam. Đến lúc này không chiến tranh lạnh gì cả, mà bắt đầu nã nòng súng vào nhau.
Tuy Tạ Hải Vân lớn lên trong gia đình như vậy, nhưng cả cha lẫn mẹ Tạ đều vô cùng sủng ái cô ta. Mấu chốt là, từ năm này sang năm khác, mẹ Tạ là người dạy dỗ cô nàng. Mẹ Tạ quanh năm suốt tháng đều luôn phải sống trong cảnh nén giận, tư tưởng đã trở nên cực đoan,vì vậy quan niệm truyền cho Tạ Hải Vân không được tốt.
Hai mẹ con thấy Tiêu Vũ, câu đầu tiên nói là: "Không gia giáo cũng tới à."
Tiêu Vũ: ".....Tôi nói thật, hai người đừng có tức nhá! Hai người tốt nhất là đừng nghe những điều không nên nghe, đừng nhìn những điều không nên nhìn, đừng nói những điều không nên nói còn nên làm gì thì làm đi.Hôm nay là đêm trọng đại. Rảnh quá đi kiếm chuyện chơi đúng không?"
Hai mẹ con Tạ Hải Vân: "......"
Tạ Hải Vân không nghĩ rằng sức chiến đấu của Tiêu Vũ mạnh như vậy? Mẹ cô ta còn nói rằng, là vì nói chuyện qua điện thoại nên trước đó Tiêu Vũ mới hung hăng như vậy, đợi đến khi mẹ cô ta xuất hiện trực tiếp, Tiêu Vũ chắc chắn sợ mềm chân, nhưng mà....đâu giống vậy! Tạ Hải Vân quay đầu nhìn mẹ mình.
Mẹ Tạ sôi máu rồi! Bà ta chỉ vào Tiêu Vũ mắng mỏ: "Cô dám nói chuyện với tôi thế à? Tôi chính là cố chủ của cô, cô có tin là tôi sẽ làm cô không ngẩng đầu được trong giới piano không?"
*Có thể hiểu rằng Tiêu Vũ nói tại cô không thích giải thưởng nên nên cô không chơi hết sức...
** Đây là một câu chửi bậy nặng, kiểu như "dcm", "con mẹ mày". Trích từ lời thoại của Diệp Phi trong bộ phim "Căn hộ tình yêu 4".
Mẹ Tạ chưa kịp phân tích câu nói của Tiêu Vũ nhưng Tạ Hải Vân đứng đằng sau xem đại chiến giữa mẹ mình và Tiêu Vũ vừa nghe xong lập tức hiểu ý liền, cô ta hộc máu nói: "Cô dám chửi bậy, có giáo viên nào như cô hả!!"
"Cô nói xấu giáo viên của mình khắp nơi, cái này gọi là khi sư diệt tổ, dĩ hạ phạm thượng." Tiêu Vũ đáp lại.
"Tôi nói xấu cô khi nào hả?" Tạ Hải Vân hỏi.
"Cô học từ tôi bao nhiêu thứ, cô còn không rõ sao? Những mẹo thi đấu là ai nói cho cô biết? Những bài luyện tập trọng điểm là ông trời báo mộng cho cô hả?" Tiêu Vũ cười lạnh: "Học thì nhanh, tốc độ vong ân bội nghĩa cũng không kém. À, đúng rồi, chúng ta là mối quan hệ lợi ích, không thể nói là vong ân bội nghĩa được, phải gọi là qua cầu rút ván chứ nhỉ?"
Mẹ Tạ cuối cùng cũng phản ứng được, Tiêu Vũ đang cà khịa con gái bà ta! Bà ta sau khi kết hôn với cha Tạ, liền sinh ra một cô con gái là Tạ Hải Vân, về sau vợ chồng chiến tranh lạnh, nhìn thấy nhau là đánh nhau. Cho nên không đứa thứ hai, vì vậy, Tạ Hải Vân chính là bảo bối duy nhất của mẹ Tạ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)