Chú Lâm ngạc nhiên, quay đầu nhìn Quý Huyền, Tiêu Vũ cũng theo ánh mắt chú Lâm nhìn Quý Huyền.
Quý Huyền vuốt cà vạt nói: "Chú Lâm đúng là lãng mạn thật."
Từ Hạo Thiên: "....." Sếp, anh cứ như vậy thì đến thiên thu cũng không cưa được bà chủ đâu.
Tiêu Nhược Quang nghe vậy thì ngẩng đầu hỏi mẹ: "Mẹ muốn hoa ạ?"
Tiêu Vũ thơm thơm cái đầu to của nhóc nói: "Muốn chứ."
Quý Huyền vui mừng, quả nhiên tặng hoa là chính xác, vì thế lập tức vui vẻ nói: "Vậy anh tặng em bó hoa trong cốp xe nhé."
Tiêu Vũ khinh thường nhìn Quý Huyền: "Ông chủ như anh quá đáng lắm nhé, ngay cả hoa của nhân viên cũng tham ô là sao."
Quý Huyền: "......"
Vì để chúc mừng Phí Vũ Đồng, Quý Huyền tỏ ý: "Thân là sư công, đêm nay em biểu diễn rất tốt, sư công cần phải chúc mừng một chút."
(Thật sự không biết để xưng hô giữa Quý Huyền và Phí Vũ Đồng như thế nào cả, để Quý Huyền gọi Phí Vũ Đồng là "con" thì quá kì cục, xưng "cô" hay "trò" cũng không được luôn, gọi là "em"vậy.)
Phí Vũ Đồng ngồi cạnh Tiêu Vũ, mắt nhìn Quý Huyền rồi cúi đầu nói: "Cảm ơn sư công."
Quý Huyền thần thanh khí sảng mà nói với chú Lâm: "Tìm quán lẩu hải sản đi."
Chú Lâm đồng ý, đôi khi ông nghỉ phép, thì Từ Hạo Thiên sẽ lái xe luôn ca của ông. Chú Lâm thường sẽ nghỉ phép khi trường Từ Hạo Thiên cho nghỉ lễ, hơn nữa Quý Huyền đối đãi với người làm rất hào phóng, chú Lâm mỗi tháng nhận gần 3 vạn tiền lương, đây là chưa tính tiền khen thưởng và hoa hồng cuối năm. Đương nhiên, lương lúc chú Lâm còn trẻ không cao như vậy, lúc ông nội Qúy điều chú Lâm cho Quý Huyền, Quý Huyền nghĩ rằng chú Lâm đã làm ở đây cả đời, nên tăng lương.
*3 vạn tệ xấp xỉ 104 triệu VND
Vì thế, người làm nhà Quý Huyền toàn là những bác trai bác gái U50 nhưng lương của mỗi người đều khoảng 3 vạn tệ, mà người giúp việc mới đến thì chỉ nhận được lương cơ bản, nhưng với cách làm hiện tại của Quý Huyền là biết. Chỉ cần làm lâu, lương rồi sẽ tăng.
Căn cứ vào nguyên nhân đã kể trên, cuộc sống của chú Lâm khá là dư dả. Mỗi lần nghỉ phép,cũng có thể dẫn vợ con đi chơi ở khách sạn cao cấp.
Quý Huyền vừa nói đến nhà hàng lẩu hải sản, chú Lâm liền nghĩ ngay đến nhà hàng mà con trai có giới thiệu cho ông, bên đó hải sản tươi sống lại còn đa dạng. Quan trọng là, nước lèo ở đó rất ngon, ngon đến mức nuốt cả lưỡi, hải sản ăn kèm cũng vậy.
Lúc tới nhà hàng, Quý Du đã ngủ thiếp đi, còn Tiêu Nhược Quang thì vẫn còn tỉnh táo. Dựa vào bộ dáng y hệt nhau của hai mẹ con, Tiêu Vũ đang ôm Tiêu Nhược Quang cũng nhận được sự chú ý.
Nhìn kìa, một đại đáng yêu đang ôm một tiểu khả ái.
Tiêu - từ lúc dọn về Qúy gia chỉ cọ ăn cọ uống - Vũ tỏ vẻ, lâu rồi mình chưa ăn lẩu hải sản.
Tiêu Nhược Quang tỏ vẻ, đối với bạn nhỏ từng đói hóp cả bụng, dù đã trở về bên cha, nhưng hiện tại sắp được ăn lẩu hải sản chưa từng ăn qua, sao có thể đi gặp Chu Công?
Vì vậy, hai mẹ con tinh thần sảng khoái đi theo sau Quý Huyền.
Tiệm lẩu có hai lầu, lầu một chỉ có một quầy bar (?) cùng một khu được ngăn ra làm văn phòng. Bên cạnh quầy bar có một cầu thang hình xoắn, nối thẳng lên lầu hai.
Sau đó, đoàn người đi theo cô tiếp tân đi lên cầu thang, trong nháy mắt toàn bộ lầu hai được lộ diện. Không gian lầu hai rất lớn, có bàn riêng dành cho 2-4-6 người. Quán có không ít khách, hầu hết các bàn đã ngồi kín.
Nhân viên phục vụ đi tới đón khách, dẫn cả nhóm đến một bàn có thể miễn cưỡng nhét đủ 6 người. Quý Huyền nhìn thấy ghế ngồi chen chúc nhay liền nói: "Chúng tôi đi 7 người."
Người phục vụ liền cười nói: "Tôi sẽ lấy thêm ghế ngồi trẻ em cho bạn nhỏ ạ."
Quý Huyền lắc đầu nói: "Không cần, đổi bàn khác đi."
Người phục vụ có chút khó xử: "Nhưng mà những bàn khác của chúng tôi đều đã đầy."
Phí Vũ Đồng liền nói: "Nếu không thì lấy cho em cái ghế dựa, em ngồi ở lối ra vào cũng được ạ."
Quý Huyền không đồng ý, bàn này đúng là nhỏ hơn so cho mọi người, vì thế Tiêu Vũ đề nghị: "Sao chúng ta không ngồi phòng riêng đi?"
Người phục vụ cũng cười xấu hổ: "Bốn phòng riêng là Đông Hải, Bắc Hải, Nam Hải và Hoàng Hải đều đã đầy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


