*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Ý của tôi là, nếu tiếng đàn của Vũ Đồng dưới 60 decibel thì dì có kiện lên ông trời cũng vô dụng. Pháp luật cũng muốn người dân không gian hoạt động tự do, bởi vậy phát ra một ít tạp âm là hợp pháp. Âm thanh đạt đến 60 decibel đúng là làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi và làm việc của người khác, nhưng không phải là gây ồn ào mất trật tự. Tôi không biết tình huống kiện cáo của bạn dì là thế nào, nhưng mà, tình huống của bạn dì không thể áp dụng bên đây được."
Tiêu Vũ đặt điện thoại xuống bàn, nói tiếp: "Trước khi tới đây tôi đã tìm hiểu mọi chuyện, nếu dì có bất cứ vấn đề gì thì cứ hỏi tôi. Vũ Đồng nhà tôi tương đối ngoan hiền, người khác không cho luyện thì sẽ không luyện. Cố tình có người bắt nạt người khác tới nghiện rồi, không thỏa mãn, tìm đến cảnh sát mới chịu."
Phượng Chi Nhụy cười lạnh: "Ý cô là tôi nói dối? Gây chuyện sao?"
Phượng Chi Nhụy quay đầu cáo trạng với cảnh sát: "Đồng chí cảnh sát, cậu thấy đó! Thái độ của họ như vậy không tốt chứ không phải do tôi thích truy cứu mọi chuyện! Dù sao tôi chắc chắn không cho luyện đàn. Con gái tôi năm nay lên lớp 12, kết quả kì thi thử vừa rồi không tốt. Nếu cô ta không chịu ngừng luyện đàn, tôi sẽ kiện mấy người, bồi thường 100 vạn, xem cô ta luyện nữa hay không?"
Cảnh sát khó xử nhìn hai bên, sau đó nhìn về phía Tiêu Vũ, hy vọng hai bên có thể hòa giải.
Hiển nhiên, Tiêu Vũ cũng không có ý định làm khó cảnh sát, cô cất điện thoại, đứng dậy hỏi Phượng Chi Nhụy: "Dì à, dì có chắc là dì nghe được tiếng đàn của Vũ Đồng từ nhà dì không?"
Phượng Chi Nhụy thiên chân vạn xác mà trả lời "Chắc chắn, tôi nghe rất rõ."
Tiêu Vũ hỏi: "Chắc chắn rằng tiếng đàn rất lớn và ảnh hưởng đến dì sao?"
Phượng Chi Nhụy sửng sốt, quả nhiên bà ta có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn kiên định nói: "Vô nghĩa, nếu không tôi báo cảnh sát làm gì? Tiếng đàn của cô ta, rất lớn, tôi không biết 60 decibel của cô là bao nhiêu, nhưng chắc chắn tiếng đàn lớn hơn thế."
Tiêu Vũ liếc nhìn bà ta một cái, nở nụ cười đầy khinh bỉ, làm cho Phượng Chi Nhụy nổi giận đùng đùng.Tiêu Vũ không cãi với bà ta mà đi tới phòng của Phí Vũ Đồng, đứng trước cây đàn piano ba chân, tùy tiện ấn hai phím đàn, tiếng đàn du dương vang lên trong phòng, giọng nói của Tiêu Vũ có chút mờ ảo "Có âm lượng như vậy sao?"
"Ý cô là sao?" Phượng Chi Nhụy chỉ vào Tiêu Vũ nói.
Tiêu Vũ đi đến sô pha ngồi xuống, khuôn mặt cô lạnh băng, nói với Phí Vũ Đồng: "Đi vào, đóng cửa đánh đàn."
Mặc dù Phí Vũ Đồng không hiểu vì sao nhưng cô ấy vẫn luôn kính trọng Tiêu Vũ, bởi vậy cô không hề hỏi gì mà đi vào phòng ngủ đóng cửa. Một lát sau, cảnh sát cùng nhóm người Phượng Chi Nhụy ở trong phòng khách nghe được tiếng đàn trong trẻo phát ra từ phòng ngủ.
Sắc mặt Phượng Chi Nhụy hết trắng lại xanh, vẻ mặt của cảnh sát lộ ra vẻ xấu hổ, nhìn Phượng Chi Nhụy không nói nên lời.
Nguyên nhân là vì, tiếng đàn truyền từ phòng ngủ rất nhỏ. Tiêu Vũ gật đầu với Từ Hạo Thiên, Từ Hạo Thiên liền đi tới gõ cửa phòng. Phí Vũ Đồng thắc mắc đầy người đi ra mở cửa, Từ Hạo Thiên bảo cô ấy ra ngoài.
Nhìn Phí Vũ Đồng ra ngoài, Tiêu Vũ quay đầu, nghiêm túc nhìn Phượng Chi Nhụy, nói một cách vui vẻ: "Dì à, khi nãy dì nói là mình nghe tiếng đàn lớn thế nào? Có lớn hơn tiếng đàn này không?"
Câu chất vấn của Tiêu Vũ vừa dứt, bên ngoài cửa truyền đến tiếng cười.
Mặt Phượng Chi Nhụy đỏ bừng bừng nhìn mấy cô, nhất thời không nói gì được.
Đồng chí cảnh sát cũng cười, nói: "Báo án lung tung cũng là nhiễu loạn chính quyền đấy."
Phượng Chi Nhụy bị dọa sợ, kinh hãi nói: "Đồng chí cảnh sát, tại sao lại có câu nói như vậy chứ? Không phải là vì dân phục vụ sao?"
Tiêu Vũ nói lại: "Câu đó là dành cho người dân cần sự giúp đỡ. Tôi không biết vì sao dì lại khó chịu với chuyện này. Có thể là làm hàng xóm 10 năm, xảy ra chút xích mích, dì thấy mẹ người ta qua đời liền muốn chạy sang bắt nạt. Nhưng mà, chắc là dì cũng không nghĩ tới điều này nhỉ? Mẹ của đứa nhỏ này, vì để con gái mình có thể chuyên tâm luyện đàn, không để âm thanh ồn ào bên ngoài quấy nhiễu mà chi một số tiền lớn, xây dựng căn phòng này. Căn phòng này được lắp lớp tường cách âm vô cùng tốt, 6 bức tường, trên dưới trái phải, không cái nào không lắp cả."
Tiêu Vũ nhìn những người hàng xóm đang đứng ở cửa, nói: "Cho nên, hơn 10 năm qua,mọi người chưa bao giờ báo án cả. Không phải vì nhẫn nại, mà là vì tiếng đàn của cô ấy nhỏ hơn âm thanh còi xe bên ngoài, nằm trong phạm vi cho phép. Còn không thể nói, dì Phí vì không muốn làm ảnh hưởng đến người khác, cũng vì con gái nghỉ ngơi, nên từ trước tới nay chỉ cho Phí Vũ Đồng đánh đàn từ 8h sáng đến 7h tối. Dì à, dì nói Vũ Đồng làm ồn đến dì? Rốt cuộc là làm ồn, hay chỉ đơn thuần là dì ghét cô ấy?" Tiêu Vũ cười nhẹ, rồi truy vấn: "Hoặc là, dì nghĩ đến số tiền bồi thường khi thắng kiện?"
Phượng Chi Nhụy khô khốc nhìn Tiêu Vũ, không nói nên lời.Nhưng bà ta không cam lòng, trừng mắt nhìn Phí Vũ Đồng một cái, mắng: "Sao lại..., hóa ra là như vậy. Vì sao cô không nói sớm?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)