Quý Huyền bị dọa đến nỗi suýt chút nữa là ném con gái cưng trong tay xuống mặt đất,anh chột dạ nói: "Tình cờ gặp được đồng đội cũ, uống với người ta hai ly."
Tiêu Vũ liếc mắt nhìn anh hỏi: "Anh mang hai đứa nhỏ đi ăn nhậu?"
Quý Huyền choáng váng đáp: "Anh không để con uống rượu."
Tiêu Vũ: "......" Say quắc cần câu rồi.
Chú Lâm ôm Tiêu Nhược Quang vào, thấy Tiêu Vũ vẫn còn ngồi ghế sofa thì chào hỏi: "Phu nhân chưa ngủ sao?"
Tiêu Vũ gật đầu, đi tới tiếp Tiêu Nhược Quang, nói với chú Lâm: "Chú vất vả rồi."
Chú Lâm lập tức cười bảo không vất vả rồi chào tạm biệt Quý Huyền, đi về nhà.
Quý Huyền ôm Quý Du đi theo sau Tiêu Vũ, anh mở miệng nói: "Trễ rồi sao em chưa đi ngủ?"
"Tôi không biết chồng trước của tôi mang hai đứa nhỏ đi làm gì? Khi nào về? Cho nên tôi ngồi ở sofa chờ chồng trước." Tiêu Vũ không cảm xúc nói
Quý Huyền cười hí hí, ôm Quý Du về phòng cô bé,đặt xuống giường và mở đèn đêm cho cô bé. Sau đó,anh đi tới nhận Tiêu Nhược Quang trong tay Tiêu Vũ, đem nhóc vào phòng,cũng mở đèn đêm cho nhóc.
Cuối cùng anh kéo Tiêu Vũ, lặng lẽ đi ra ngoài. Khi ra bên ngoài, Quý Huyền mới thả lỏng cơ thể, anh dựa vào lan can tầng hai nói với Tiêu Vũ: "Anh đi tìm tên đó, đánh cho một trận. Người đồng đội kia của anh nói là sẽ giúp anh việc lấy lời khai ở đồn, nếu không mai anh mới về được."
Tiêu Vũ "Ừ" một tiếng, Quý Huyền liền tiếp tục nói: "Anh rất tức giận, vợ con anh ở một nơi anh không thấy được bị bắt nạt."
Tiêu Vũ lại "Ừ" một tiếng, Quý Huyền cười với cô, anh có thể hơi say thật. Anh đứng dậy kéo Tiêu Vũ ôm vào ngực, tựa vào bả vai cô, người phụ nữ mới vừa tắm xong trong lòng ngực anh có hơi thở thanh mát.
Mà Tiêu Vũ chỉ có thể ngửi được mùi rượu nồng nặc, cùng với hơi thở độc nhất vô nhị của người đàn ông này.
Cô nghe Quý Huyền nói: "Tuy rằng trước đây anh không đi tìm em, anh biết em rất cứng đầu, chính là ông nội muốn tìm em, nếu em không muốn là sẽ liên tục chuyển nhà. Nhưng anh và ông nội vẫn luôn cho rằng em vẫn đang sống tốt."
"Anh chưa bao giờ đánh em, anh khinh thường thằng đàn ông đánh phụ nữ. Nhưng mà anh không làm vậy là vì anh biết em là vợ anh. Bảo vệ em là trách nhiệm của anh, hôm nay anh đã đánh người đã đánh em một trận rồi, em có vui không?"
( Giải thích tí: Khi này anh Huyền đang say nên ảnh nói không được rõ ý cho lắm. Theo editor, ý của Quý Huyền là nguyên nhân anh không đánh Tiêu Vũ vì anh biết Tiêu Vũ là vợ anh, anh phải bảo vệ cô. Chắc là anh ấy đang nói đến sự kiện ảnh quật đòn ngang vai với Bối Tuệ)
Tiêu Vũ không nói gì, Quý Huyền tiếp tục nói: "Tiêu Vũ, nếu anh hỏi chúng ta có thể tiếp tục được không? Em sẽ đồng ý sao?"
Quý Huyền bất mãn: "Anh biết là anh không say."
Tiêu Vũ cười nói: "Vậy anh đi thẳng cho em xem nào."
Quý Huyền cười lạnh nói: "Quá đơn giản."
Sau đó, Tiêu Vũ trơ mắt nhìn Quý Huyền đi lẹo dẹo đến cuối hành lang rồi nghiêm túc quay trở lại.
Quý Huyền đi đến trước mặt Tiêu Vũ nói: "Em xem, anh đi thẳng mà."
Tiêu Vũ cạn lời nhìn anh, đi đường sóng rất thẳng nha.
"Sao em không nói gì? Ha ha.....Có phải em nhận ra mình đã hiểu lầm anh không?"
Tiêu Vũ: ".....Nếu không thì anh đi ngủ trước đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)