“Nói cho tôi biết Đỗ Kiệt đang ở đâu?” Quý Huyền nói.
“Nếu tôi nói cho anh, tôi sẽ bị anh ta đánh chết mất.” Người phụ nữ cười khổ.
Quý Huyền liền nói: “Không phải tôi không tra được, chỉ là tôi muốn nhanh chóng gặp hắn thôi.”
Thái độ của Quý Huyền vô cùng kiên quyết cho nên người phụ nữ không còn cách nào khác, cuối cùng chỉ có thể nói rằng bình thường Đỗ Kiệt đều ngủ ở nhà vào ban ngày. Nhưng vì đêm qua có ẩu đả ở club đêm nên ông ta đã phải đến đồn công an. Hôm nay chắc đang ở club, ở club có phòng riêng cho ông ta.
Quý Huyền gật đầu, cậu bé chạy đến bên cạnh người phụ nữ, vô cùng cảnh giác nhìn Quý Huyền, cậu bé hỏi mẹ: “Mẹ ơi, ai đây?”
Người phụ nữ miễn cưỡng nở nụ cười đáp: “Bạn của mẹ.”
“Ồ ~ “ Cậu bé trai cũng không hỏi thêm gì mà cười tươi vòi mẹ: “Mẹ ơi, con muốn ăn hamburger.”
Nụ cười của người phụ nữ vẫn miễn cưỡng. cô ta cười cười nói: “Mẹ mang con đi mua hamburger nhé.”
Quý Huyền xích sang một bên, nhìn bóng lưng của người phụ nữ, cuối cùng cũng không nói hay làm gì trước mặt đứa trẻ cả.
Quý Huyền đi tới ngồi bên cạnh con trai, khi này Tiêu Nhược Quang đã bóc bánh hamburger ngồi ăn.
Quý Huyền hỏi nhóc: “Ngon không?”
Tiêu Nhược Quang có chút mờ mịt nói: “Không có ngon như trước nữa.”
Quý Huyền xoa đầu nhóc, anh biết trước kia số lần được ăn ngon của Tiêu Nhược Quang rất ít, vậy nên phần hamburger khi đó mới để lại ấn tượng sâu cho nhóc như vậy.
Người phụ nữ cầm phần hamburger, mang đứa trẻ đến vị trí gần cửa sổ, không dám ngồi cạnh bàn của Quý Huyền.
Quý Du hỏi Quý Huyền: “Cha ơi, chúng ta không đánh dì ta sao? Dì ta đã đánh em trai con.”
“Cô ấy không có đánh em, là bạn trai cô ấy đánh.” Tiêu Nhược Quang nói.
Quý Huyền ngạc nhiên, anh nhìn Tiêu Nhược Quang hỏi: “Con còn biết bạn trai bạn gái sao?”
“Con biết mà! Bạn là con trai thì gọi là bạn trai, bạn là con gái thì gọi là bạn gái. ”
Quý Huyền: “....Bảo mẹ con bớt nói mấy thứ không hay đi."
Mà Đỗ Kiệt bên kia, bởi vì sự đánh nhau ở quán bar tối qua mà bị công an triệu tập giải quyết. Ông ta bị phê bình một trận, đến tận hừng đông mới được thả về. Sau khi trở về, mệt đến nỗi chả thèm ăn gì mà lăn ra ngủ luôn. Phải biết rằng, ông ta đã phải vô cùng vất vả mới có thể qua cửa, tối nay phải mở tiệc chiêu đãi Đại úy Trương. Cơ hội này không dễ có được lần hai, nếu ông ta không sẵn sàng tinh thần tiếp đãi thì sẽ như thế nào?
Đỗ Kiệt mới ngủ được nửa ngày thì bị tiếng chuông điện thoại cắt đứt giấc ngủ. Tính khí rời giường* của ông ta bạo phát.
*Nói về việc đang thiu thiu ngủ hoặc ngủ không đủ giấc mà bị gọi dậy thì rất sẽ quạo. VD: Tui và một ai đó đã được nhắc tới trong truyện.
Cầm điện thoại lên, à, là tiểu mật* Đường Lệ mà ông ta nuôi dưỡng bên ngoài.
*Tình nhân, bồ nhí.
“Đỗ, Đỗ Kiệt, anh mau chạy đi! Có chuyện rồi, cha của thằng nhỏ bị anh đá hồi trước đã tìm tới.” Đường Lệ ở bên kia vô cùng hoảng loạn.
“Ai cơ?” Đỗ Kiệt không kiên nhẫn hỏi lại.
“Thằng nhóc mà anh đã đá ở cửa hàng hamburger bên cạnh rạp chiếu phim đó, anh nhớ không?”
“À, là đứa nhỏ làm phiền muốn chết phải không? Còn nháo trên mạng luôn đúng không? Sao vậy?” Đỗ Kiệt vẫn nằm trên giường, vừa ngáp vừa hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)