*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tiêu Vũ tung tăng tung tẻ đi vào thang máy, bởi vì không phải dừng lại nên thang máy đi thẳng một mạch lên tầng cao nhất, Tiêu Vũ cảm khái: "Quả là tiện lợi! Không cần phải dừng từng tầng, không tồi không tồi."
Khi này Quý Huyền mới hài lòng nói: "Đương nhiên."
Khi Quý Huyền đến, Ban Trinh Diệp đã sửa lại toàn bộ văn kiện và đặt trên bàn, hiện tại đang đứng chờ ở cửa thang máy. Khi thấy Tiêu Vũ bước ra cùng Quý Huyền, cô ấy ngạc nhiên đôi chút nhưng nhanh chóng khôi phục trạng thái công tác, vừa đi theo sau Quý Huyền vừa nói: "Nhà sản xuất của đoàn phim 《 Lắng nghe cuộc sống 》đã gọi điện tới nói rằng anh ta đã thanh toán mọi chi phí và đã gửi bản thống kê. Đây là bản thống kê tôi in ra từ thư...." Nói đến đây, cô ấy đưa một tập văn kiện cho Quý Huyền.
Quý Huyền không cầm văn kiện, chỉ nhìn thoáng qua, nói: "Nói với Trịnh Trí Mẫn, nếu có tâm thì chỉnh lý tư liệu cho tốt cho đúng vào. Nếu lại gửi văn kiện như thế này nữa thì tôi sẽ rút đầu tư."
Ban Trinh Diệp: "......Vâng." Cô ấy ghi chú vào cuốn sổ nhỏ xong thì Quý Huyền đã vào văn phòng của mình, Tiêu Vũ cùng Ban Trinh Diệp đi theo.
Quý Huyền ngồi vào cái ghế để sau bàn làm việc lớn, Tiêu Vũ nhanh chóng kéo ghế dựa ngồi cạnh anh.
Quý Huyền: ".....Em ngồi đây làm gì?"
Tiêu Vũ chớp đôi mắt nai của cô nói: "Không phải hôm nay em tới đây để bồi anh sao!"
Quý Huyền bị đôi mắt tràn đầy sự thơ ngây và vô tội của Tiêu Vũ làm cho mềm lòng nhưng anh vẫn tâm thái ổn định nói: "Em xem thì xem, đừng quậy anh."
Tiêu Vũ giơ tay thề: "Em hứa."
Quý Huyền chỉ có thể thu hồi ánh mắt, khởi động máy tính, nhận văn kiện từ tay Ban Trinh Diệp. Ban Trinh Diệp tiếp tục báo cáo: "Đây là văn kiện do giám đốc Lâm đưa lên, nói rằng mình đã không đạt được thỏa thuận di dời với người dân ở khu giải tỏa, hy vọng có thể được thêm tài chính."
Quý Huyền nhận lấy văn kiện, đọc sơ qua rồi cầm bút kí tên, nói: "Nói với ông ta, đây là lần cuối công ty thêm tài chính. Nếu lại đàm phán thất bại thì không phải do dân ở đó không chịu di dời nữa mà là vì năng lực ông ta có vấn đề. Nếu còn muốn tiếp tục làm ở Quý thị, ông ta nên biết làm gì."
Ban Trinh Diệp tiếp tục ghi chú vào sổ con, Quý Huyền lấy sấp văn kiện đã được chỉnh lý và đặt ngay ngắn trên bàn, lật trang đầu xem. Ban Trinh Diệp nói: "Tôi sẽ nói tiểu Trần mang cafe vào đây, Quý tổng có vấn đề gì thì cứ gọi nội tuyến."
Quý Huyền gật đầu, Ban Trinh Diệp gật đầu với Tiêu Vũ, sau đó xoay người rời đi.
Tiêu Vũ ngồi cạnh Quý Huyền, nhìn anh làm việc. Quý Huyền khi làm việc trông rất nghiêm túc. Đầu anh hơi cúi, lưng thẳng tắp, chắc là được rèn lúc trong quân đội nên Quý Huyền vô cùng có kỉ luật*. Xem xong một phần văn kiện, phê chuẩn thì kí tên,không đồng ý thì bác bỏ, cái mà cần phải thương lượng với các cổ đông thì đặt sang một bên.
*Gốc là "自律" có nghĩa là tự hạn chế; tự ràng buộc.
"A! Nơi này hồi trước là quảng trường trước nhà cũ của em đúng không?" Tiêu Vũ nhìn thấy địa chỉ trong văn kiện Quý Huyền đang xem, kinh ngạc nói.
Quý Huyền liền gọi cho Ban Trinh Diệp: "Thông tin về quảng trường trong văn kiện số 12 không đủ chi tiết, cho người đi điều tra thêm. Không chỉ điều tra riêng quảng trường mà còn đi tìm hiểu người dân xung quanh cùng mức độ chi phí, làm kỹ càng cho tôi."
Quý Huyền ngắt điện thoại, lại cầm một văn kiện khác lên, Tiêu Vũ lại nhào qua xem. Quý Huyền vốn cũng không để ý đâu, nhưng mùi sữa tắm trên cô nàng nào đó cứ thích chạy vào mũi anh, làm cho suy nghĩ của Quý Huyền dần dần chệch đường.
Lúc này anh mới phát hiện ra cả người Tiêu Vũ đang dựa vào người anh, nghiêm túc nhìn văn kiện.
Quý Huyền: "......"
"Sao anh không lật trang tiếp theo đi?" Tiêu Vũ hỏi.
Quý Huyền: "....Em quậy gì đấy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)