Không chỉ có Văn Thiên Lãng bị câu nói của Tiêu Vũ làm cho hoảng sợ mà Lâm Hồng mới đi ra cửa cũng hết hồn chim én.
Thấy Quý Huyền đi vào, Tiêu Vũ ngã trên mặt đất yếu ớt nói: "Quý, Quý, Quý Huyền...... Mau ~ đỡ em, em không được...."
Quý Huyền: "......"
Văn Thiên Lãng ngơ ngác mà nhìn Tiêu Vũ, hoàn toàn bị dọa đến choáng váng, anh ta quay đầu thì thấy người đàn ông mặt lạnh mang vẻ "muốn vác dao xử lý" bước vào, anh ta xấu hổ nói: "Tôi không phải....tôi không cố....Tôi không nghĩ cổ.....Cổ không phải vợ trước của anh sao?" Sao có thể mang thai được?
Tiêu Vũ xoa bụng, dùng vẻ mặt thống khổ nhìn anh ta: "Vợ trước thì sao? Bộ vợ chồng trước thì không được ngủ với nhau à?"
Quý Huyền: "......" Thanh danh một đời của tôi.
Văn Thiên Lãng vô cùng khiếp sợ nhìn Quý Huyền, Quý Huyền đương nhiên hiểu ánh mắt của anh ta, anh nói: "Vậy vị nhà anh* thì sao? Nhìn tôi làm gì? Ít nhất trước kia chúng tôi cũng là danh ngôn chính thuận."
*Ở đây chỉ Lâm Hồng, not cái nhà.
Tiêu Vũ: "....Khí phách, Quý tổng."
Quý Huyền: "......Bụng em....."
Tiêu Vũ ngay lập tức yếu đuối nói: "Ai ui ~ Đau, đau quá."
Tiêu Vũ xua xua tay nói: "Không cần, đỡ dậy rồi anh lại không chịu nhận trách nhiệm thì sao? Xã hội bây giờ không được như xưa, tôi phải cẩn thận một chút."
Văn Thiên Lãng: "......"
Lâm Hồng từ cửa nhà đi ra, cô ta cũng xoa bụng, chỉ vào Tiêu Vũ nói: "Cô không phải bị động thai, muốn hố Văn gia chúng ta à? Tôi nói cho cô biết, lấy cái đức hạnh của cô, Văn gia sẽ không bị lừa đâu."
Văn Thiên Lãng nhìn bụng của Tiêu Vũ, Tiêu Vũ không hề nóng nảy, cô xoa bụng giống như Lâm Hồng nói: "Cô dựa vào cái gì mà nói tôi không phải? Ai làm chứng?* Có phải cô cũng từng giả bộ động thai rồi đúng không?"
*Gốc là "真是什么人看人像什么?", câu này có nghĩa là nói người ta là người hai mặt. (?????)
Lâm Hồng: "......"
Vì thế, Văn Thiên Lãng lại đem ánh mắt chuyển đến bụng của Lâm Hồng.
Lâm Hồng giận dữ: "Cô, cô cô ngậm máu phun người."
Tiểu Vũ nói nhỏ: "Vậy cô có thai hay không có thai? Gì chứ cung đấu tôi xem hơi bị nhiều đấy, đừng có mà tức giận rồi bị động thai khí xong lại đổ lỗi cho tôi, không chừng trong bụng cô chả có cái gì đâu."
Lâm Hồng nói năng lộn xộn phản bác lại: "Cô, cô có ý gì? Tôi mang rồi mà còn giả bộ làm gì? Có thai hay không, sử dụng que thử thai rồi biết."
Tiêu Vũ liền nói: " Có lẽ trước kia là giả thì sao? Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, thai cô là thai đầu hay thai hai, đi tra là biết."
Lâm Hồng: "......"
Văn Thiên Lãng nhíu mày liếc mắt nhìn Lâm Hồng một cái, Lâm Hồng lập tức gào lên: "Thiên Lãng, anh đừng nghe cô ta nói bậy, bây giờ thời đại nào rồi, đâu phải thời cổ đại đâu, sao có thể giấu được truyện mang thai hay không. Lúc em bị xuất huyết thai đầu, anh cũng thấy mà, cũng chính anh đã đưa em đến bệnh viện, đến bệnh viện mà anh đã chọn, em có sắp xếp gì đâu, đúng không?"
"Ồ ~, vậy không phải là cái thai đó đã không ổn định ngay từ đầu đấy chứ?" Tiêu Vũ lạnh giọng hỏi.
Lâm Hồng: "......Cô, cô là ai, cô dựa vào cái gì mà quản chuyện nhà tôi."
Tiêu Vũ xoa bụng, run rẩy duỗi tay với Quý Huyền: "Quý Huyền, bọn họ bắt nạt em kìa, chồng cổ đẩy em, vợ ảnh lại nói em mang thai giả. Thiên lý nan dung a*!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


