*Xuất kì bất ý: chỉ hành động bất ngờ ngoài ý liệu của người khác.Có thể hiểu là đánh lén.
Đáng tiếc thay, Quý Huyền nhanh chóng chặn họng cô bằng một câu: "Bên anh là công ty, chứ không phải phòng làm việc của các ngôi sao nổi tiếng."
Tiêu Vũ đã bị nghẹn họng nhưng cô nhanh chóng hồi sức, phản bác lại: "Sao lại không liên quan? Anh không nghĩ đến chuyện bị công ty cạnh tranh chơi xấu sao?"
Quý huyền cười: "Em nói đúng, anh sẽ xem xét. Em bảo anh ta nhanh tới đây làm đi."
Tiêu Vũ nhỏ giọng nói: "Vậy anh nói trước với bên dưới đi! Trường đại học mà anh ấy tốt nghiệp không có tiếng tăm cho lắm, em sợ ngay cả vòng gửi xe, anh ấy cũng không pass* được."
(Nguyên gốc và cv luôn đấy nhé)
Quý Huyền gật đầu, lại nói:" Công ty anh tuyển người vào mùa tuyển dụng hằng năm*, thời gian còn lại thì nếu thật cần thiết thì mới tuyển.Vì vậy, mấy hôm nữa anh ấy tới cũng không bị làm khó đâu."
(*Tầm tháng 3-4 và tháng 9-10)
Tiêu Vũ lại lầm bầm nói: "Anh nói có lý đấy nhưng em cần phải có thêm bảo hiểm phòng hờ chứ nhỡ đâu anh ấy bị đánh rớt thì sao? Như vậy thì mặt mũi của em còn đâu? Đúng không?"
Quý Huyền: "Anh hiểu, chỉ cần thân phận mẹ của bọn nhỏ thôi là anh sẽ không để em mất mặt."
Tiêu Vũ cười hì hì vỗ vai anh: "Sến quá nha*~ Cơ mà em thích."
*Gốc là "死样", đây là từ địa phương, từ này có nhiều nghĩa,ở đây là thích mà còn ngại
Quý Huyền: ".....Gần đây em lại xem mấy thứ linh tinh gì đấy?"
Tiêu Vũ không thèm trả lời mà hỏi ngược lại: "Trưa nay anh ăn gì thế?Có ngon không?"
"Không có món gì đặc biệt muốn ăn cả, thư kí Ban mua cái gì thì ăn cái đó. Em thì sao? Cũng vậy à?"
Tiêu Vũ gật đầu, nằm bò ra bàn làm việc, hữu khí vô lực nói: "Hy vọng thư kí Ban mua món em thích ăn."
"Em thích ăn cái gì?" Quý Huyền lơ đãng hỏi.
Tiêu Vũ xoay đầu liếc nhìn anh nói: "Chúng ta đã từng kết hôn rồi mà anh không biết món ưa thích của em sao?"
Quý Huyền cúi đầu: "Thời gian bên nhau của chúng ta quá ngắn, lúc đầu thì anh thường xuyên phải về bộ đội.Về sau xuất ngũ rồi thì lại nghe nói em không nguyện ý sinh Quý Du nên mối quan hệ của chúng ta cũng xa dần." Nói tới đây, Quý Huyền cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Anh xin lỗi, anh xử lý mọi chuyện không tốt, anh nên xuất ngũ sớm hơn."
Tiêu Vũ ngạc nhiên, quay đầu không nhìn anh nhưng vẫn nhẹ giọng đáp lại: "Không trách anh được, em cũng xử lý không tốt."
Quý Huyền lắc đầu: "Không đâu,khi đó em còn nhỏ. Có một số việc anh phải chịu trách nhiệm.Hy vọng em có thể tha thứ cho anh,khi đó anh cũng còn quá trẻ."
Tiêu Vũ cũng không ngờ Quý Huyền lại suy nghĩ sâu xa như vậy, cô cảm thấy mừng cho nguyên thân, gật đầu nói: "Đương nhiên rồi."
Rốt cuộc thì hiện tại em đang ăn nhờ ở đậu mà!
Quý Huyền nghe vậy thì hỏi tiếp: "Nếu em đã tha thứ cho anh rồi thì, xin hỏi, bao giờ em mới có thể đổi tên danh bạ của anh là Sói Mắt Trắng vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)