Cha nói đây là hình phạt của cậu vì cậu suýt chút nữa đã làm mẹ kế nhỏ ngã lúc chuyển nhà. Nhưng sự thật là cậu không có đặt khối gỗ ở chỗ mẹ kế nhỏ té cũng như cậu biết là mẹ kế nhỏ cố tình té.
Giống như đứa con đầu lòng của mẹ kế nhỏ vậy, bà ta cố ý té, tự làm mình sảy thai, bỏ đi em bé trong bụng. Mà cha vẫn luôn chán ghét cậu, sau đợt đó lại càng ghét cậu hơn.
Vì sao cha lại không thích cậu chứ? Nếu không thích, sao lại muốn sinh cậu ra? Vì sao đã không thích, lại đón cậu về? Tại sao không ưa, lại luôn muốn mang cậu bên người.
*Ông cha của Văn Liệt hả, anti ổng đi, diss ổng đê, ổng không có gì để thông cảm đâu(╬▔皿▔)╯
Vì sao lại muốn trừng phạt cậu? Cậu chưa làm cái gì cả. Mà những đứa trẻ khác khi làm sai sẽ bị nhịn cơm như cậu sao?
Đôi mắt to của Văn Liệt rơm rớm nước mắt. Cậu vội nâng tay áo lau, dùng sức lau nước mắt, cậu không thể khóc.
Khóc, cậu lại nên nhắc nhở là cậu cố ý khóc, nhưng mà, cậu thật sự không phải cố ý.
Văn Liệt ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn bao nilon trước mắt, không biết qua bao lâu, cậu duỗi tay lấy cái bao,đưa mắt nhìn trước nhìn sau, xác định không có ai ở đây thì vội chạy đi.
Tiêu Vũ đứng ở lầu hai nhìn bóng dáng nho nhỏ đang chạy vội vàng. Cô không biết mình làm đúng hay không nhưng nếu bảo cô đi xử lý một đứa nhỏ thì đây là chuyện không thể.
Với lại, đây là thế giới song song chưa xảy ra bất cứ chuyện gì. Huống hồ, bây giờ cậu nhóc đó vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ, không hề có sát khí gì cả. Còn chưa kể đến, nếu cái gọi là hào quang của main thật sự tồn tại thì hành vi xử lý không khác gì chọc giận cậu nhóc cả.
Nếu đã như vậy, thì đối xử cậu nhóc đó như con mình là một phương án tốt.
Nếu tôi đối xử tốt với nhóc thì dù nhóc không trả ơn thì cũng đừng dễ dàng ra tay với người của Quý gia trong tương lai được không? Nếu tấm lòng của tôi không thể ngăn cản cốt truyện xảy ra thì liều một lần đi.
Văn Liệt cầm túi nilon chạy thật xa, đến chốt an ninh mới chạy chậm lại, bảo vệ ngồi bên trong nhìn cậu một cái. Nếu không phải hôm qua anh ta có gặp đứa nhỏ này một lần thì anh ta còn cho rằng đứa nhỏ từ bên ngoài đột nhập vào. Tuy nhiên, chào hỏi thì cũng nên chào, cơ mà người bảo vệ mặc đồng phục hải quân trông có vẻ còn có tiền hơn cả Văn Liệt.
Anh ta làm tư thế nghiêm, chào hỏi Văn Liệt: "Đi đường cẩn thận."
Văn Liệt gật đầu, rồi vội đi tới tán cây bên ngoài, lấy phần đồ ăn đã nguội ra. Sữa đậu nành và bánh quẩy, hai món ăn sáng đơn giản này đã lấp được cái bụng rỗng của Văn Liệt.
Bởi vậy, Văn Liệt đã đến muộn tiết đầu tiên.
Tiết thứ hai là lớp Văn của cô Vu. Sáng nay khi nghe được hôm nay sẽ có một bạn mới chuyển đến,cả lớp ồn ào bàn tán mong đợi.
Nhưng mà một tiết đã trôi qua, bạn mới vẫn chưa tới, cô Y còn vì việc này mà gọi điện hỏi chuyện.
Khi bắt đầu tiết thứ hai, cô Vu đi vào và nói bạn học mới tới rồi, Quý Du liền rướn cổ ra phía cửa. Sau đó, cô nhóc thấy bộ đồng phục trắng xanh cùng cái cặp đỏ cũ quen thuộc.
Quý Du la lên: "Anh trai hung dữ nhà bên."
Văn Liệt quay đầu lại, là con gái của người phụ nữ sáng nay.
Cô Vu quả nhiên rất vui khi Quý Du có quen biết với cậu học trò mới này, cho nên cô ấy vui vẻ nói: "Quý Du biết bạn sao? Vậy thì tốt quá,con và bạn ấy ngồi chung bàn nhé! Như vậy Văn Liệt sẽ dễ dàng quen thuộc với trường mình hơn."
Quý Du: ".....Vâng,dạ, được thôi ạ!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)