Mà Thái Quân đứng bên cạnh cạn lời nhìn Bối Tuệ, hỏi: "Rốt cuộc cô có chơi đàn được không?"
"Được ạ." Bối Tuệ cắn môi dưới trả lời.
Thái đạo ra dấu với phó đạo diễn, thông báo chuẩn bị cảnh quay tiếp theo.
Quý Huyền nhìn đồng hồ, cúi đầu nói với Tiêu Vũ: "Đến giờ tụi nhỏ tan học rồi."
Tiêu Vũ lấy điện thoại ra nhìn nhìn, nói: "Đúng rồi, chú Lâm tới rước tụi nhỏ sao?"
Quý Huyền nhìn cổ tay trống trơn của Tiêu Vũ, hai mắt chợt lóe, mở miệng nói: "Chú ấy đã nhắn tin là sẽ đi rước bọn trẻ."
Tiêu Vũ nói tiếp: "Vậy thì nói chú ấy chở bọn trẻ qua đây, hai chúng ta cùng với hai đứa là đủ một xe, còn ba người kia thì để Tiểu Từ chở về."
Vì thế, Tiêu • nhàn rỗi • Vũ cùng Quý • nhàn rỗi • Huyền ngồi một bên nhìn đoàn phim hoạt động. Vì đây là lần đầu tiên được đến đoàn phim nên mọi người cũng hưng phấn hơn, việc nhìn minh tinh trực tiếp đóng phim so với xem qua TV thú zị hơn nhiều~.
Hiện tại đang quay cảnh Phương Bối vì thi đấu thua mà khóc rống lên khóc hỏng cả mắt, cô ta che mặt quỳ trên mặt đất, khóc một cách thê lương, giống như cha mẹ chết không bằng.
Phú Tuệ: "......"
David Joe: "......"
Tiêu Vũ xoa cằm, hỏi Phú Tuệ: "Lúc mọi người thi đấu thua cũng vậy sao?"
Phú Tuệ: "Chị không có khóc...." Là một nghệ sĩ piano chuyên nghiệp, cô ấy luôn phải giữa phong thái tốt nhất đi xuống sân khấu.
David Joe vội vàng nói theo: "Tôi, chưa có, thua."
Tiêu Vũ không hề cho cậu ta mặt mũi: "Đó là vì không ai không biết xấu hổ đi chèn ép cậu." Dù sao cậu ta là một nhân tài, chỉ cần là người thích tài thì không ai đè ép khi cậu ta đang trong giai đoạn cây non.
David Joe: "......"
Lúc này nam chính Nghiêm Hoán lên sân khấu.
Theo kịch bản, nữ phụ Phương Bối định đẩy nữ chính Chung Giai Hách xuống thì nam chính Nghiêm Hoan luôn đứng sau cánh gà xuất hiện, kịp thời làm anh hùng cứu mĩ nhân.
Phú Tuệ không nhịn được vỗ tay, Thái Quân không nhịn được quay sang hỏi cô ấy: "Xin hỏi cô thấy tốt? Hay chưa tốt?" Chẳng lẽ bởi vì ông quay quá tốt sao?
Phú Tuệ cho Thái Quân một đáp án thâm trường::"Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, lại cao hơn cuộc sống." Cao hơn nhiều.
Thái Quân: "......"
Tiêu Vũ cười hì hì, giải thích: "Một nghệ sĩ chân chính sẽ không bao giờ ra tay với đối thủ, đôi bàn tay càng ô uế thì âm thanh đánh ra càng dở."
Cho nên, nếu cha mẹ Tiêu thật sự chết vì bị tên da đen trong conan gây hại, Tiêu Vũ tin rằng năng lực tên đó đã bị kẹt lại trong thời điểm hiện tại.
"Đi thôi, chú Lâm tới rồi, đang chờ ở ngoài đấy." Quý Huyền cúi đầu đọc tin nhắn, nói với Tiêu Vũ.
Tiêu Vũ gật đầu, nói với Từ Hạo Thiên: "Hạo Thiên, cậu chở mọi người về nhà đi, tôi với Quý tổng đi xe chú Lâm, về tới nhà rồi thì không cần quay lại đón, đi thẳng về trường cậu luôn đi! À, đúng rồi, nếu đã bắt đầu nộp hồ sơ xin việc thì thử nộp vào Quý thị luôn đi."
Tiêu Vũ cười nhẹ rồi quay lưng rời đi. Từ Hạo Thiên nhìn theo bóng lưng của bà chủ, trong lòng có chút tự tin, có lẽ cậu nên thử nộp hồ sơ vào Quý thị,biết đâu được nhận thì sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)