Tác giả: Hòa Lý
“Tôi không phải hệ chiến đấu.”
Thời Yên nhẹ nhàng rút tay lại, mỉm cười xin lỗi với Vivian:
“Tôi tên Thời Yên, rất vui được làm quen với đàn chị.”
Vivian vuốt mái tóc, mở danh sách tân sinh từ trí não của mình, đưa cho Thời Yên xem:
“Tôi là đàn chị phụ trách đón tân sinh, đây là danh sách năm nay của hệ chúng ta. Đàn em nhìn xem, tên và số hiệu của em đều ở đây.”
Thời Yên nhận lấy, xem đi xem lại xác nhận đúng là thông tin của mình, rồi rơi vào trầm mặc.
Cô! Không! Tin! Nổi!
Vivian còn chưa biết mình đã vô tình giáng cho Thời Yên một đòn đau thế nào, vẫn hào hứng nói:
“Đàn em, để tôi giới thiệu cho em một số điều cần chú ý của tân sinh…”
“Khoan đã.” Thời Yên che trán, “Tôi nhớ rõ mình điền nguyện vọng là hệ Lịch sử mà!”
“À, chuyện này.” Morris tiến lên, giải thích:
“Năm nay hệ Lịch sử giảm chỉ tiêu tuyển sinh, nên em bị điều qua đây.”
Thời Yên: ……
Quản gia kêu lên:
“Trời ạ, tiểu chủ nhân, thục nữ thì không thể học chuyên ngành đánh nhau được!”
Lần đầu tiên, Thời Yên đồng tình với quản gia. Cô gắng gượng nở một nụ cười, hỏi:
“Vậy tôi còn có thể chuyển sang hệ Lịch sử không?”
“Đương nhiên là được.” Vivian nhanh miệng đáp:
“Sau năm nhất sẽ có một lần cơ hội chuyển hệ. Nhưng mà, vì sao em lại muốn vào hệ Lịch sử? Hệ Chiến đấu của chúng ta là hệ tốt nhất trường, việc em được điều qua đây chứng tỏ thể chất hoặc tinh thần lực của em ít nhất cũng đạt cấp A.”
Vivian bĩu môi:
“Người ưu tú như chúng ta vốn không nên ngồi học chung với đám cấp thấp kia.”
Cô nàng trong bộ đồng phục đặt may cao cấp, ánh mắt đầy kiêu ngạo, từng câu từng chữ đều lộ rõ sự coi thường người yếu hơn, biểu hiện rất thuần thục tư tưởng giai cấp.
Thời Yên lại nhìn về phía khẩu hiệu trước cổng Liên Bang Đại học:
【 Theo đuổi chính nghĩa, công bằng và chân lý 】
Mấy chữ vàng vẫn như cũ lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Cô khẽ cười, hỏi:
“Vậy yêu cầu để chuyển hệ là gì ạ?”
Morris đáp:
“Muốn chuyển sang hệ Lịch sử sao? Hệ đó yêu cầu thấp lắm, em chỉ cần trong một học kỳ năm nhất, toàn bộ môn học ở chuyên ngành hiện tại đều đạt điểm đạt chuẩn, đảm bảo không rớt môn là được.”
Nói rồi, Morris hơi khom người làm một động tác chào kiểu quý tộc, chìa tay ra:
“Chào em, tôi là Morris.”
Thời Yên bắt tay, nhưng rút về ngay trước khi hắn kịp hôn mu bàn tay mình, mỉm cười:
“Tôi biết anh rồi, chính là người thi được 89 điểm đó.”
Động tác của Morris cứng đờ.
Đôi mắt lam tức khắc ngấn nước, bi thương ngẩng lên nhìn cô:
“Ôi Muse, ngọn lửa sinh mệnh của tôi, sao em có thể đối xử với tôi thế này?”
Vivian cười phá lên không chút nể nang.
Trong mắt cô nàng, chuyện Thời Yên muốn chuyển hệ chẳng đáng bận tâm. Theo Vivian, chẳng ai dại gì từ bỏ hệ Chiến đấu với phúc lợi vượt trội để chạy sang một ngành không có tiền đồ như Lịch sử.
Vivian quay sang nói:
“Được rồi, giờ em mở trí não, vào trang web trường, mọi chức năng đều có trong trang chủ cá nhân. Trong khuôn viên có thể dùng thẻ tinh tệ để thanh toán. Em cũng có thể xem thời khóa biểu ở trên trang chủ, ngày kia bắt đầu học chính thức.”
“Nói vậy chắc đủ rồi.” Vivian lấy trí não ra, “Nào, trao đổi thông tin liên lạc đi.”
Morris cũng vội vàng chen vào.
Thời Yên trao đổi xong, rồi chào tạm biệt hai người, mở giao diện trường trên trí não và click vào trang chủ.
Ngoài thông tin cơ bản, trên màn hình còn có nhiều mục khác nhau. Ánh mắt cô lướt qua 【 Thời khóa biểu 】, 【 Diễn đàn 】, 【 Thông báo 】, 【 Bảng điểm 】, 【 Thư viện 】, sau đó mở phần thông tin cá nhân.
Quả đúng như dự đoán, hồ sơ không ghi cấp bậc.
Thể chất và tinh thần lực là bí mật riêng tư, chỉ trong tình huống đặc biệt mới được Cục Dân số Liên Bang cho phép tra cứu – ví dụ như khi đại học tuyển sinh.
Dù cấp bậc là riêng tư, nhưng giống như vấn đề chiều cao với nam sinh: ai cao hơn 1m8 thường mỗi câu mỗi câu đều muốn nhắc mình thật cao. Trên diễn đàn, đằng sau ID thật danh đều ghi rõ cấp bậc từ A+, thậm chí S cấp cứ trắng trợn khoe ra.
Ngược lại, những ai cấp bậc không cao thì cố sức giấu đi.
Thời Yên nhanh chóng mở thời khóa biểu. Cô bị xếp vào phân ngành Cơ giáp thuộc hệ Chiến đấu, ngoài các môn thể lực, lý thuyết, còn có cả thực hành cơ giáp và vài môn kỳ lạ, ví dụ “Ứng phó tình huống đột phát – kỹ năng tự cứu”.
Suy nghĩ một lúc, cô click sang diễn đàn.
Lần trước cô đã vào diễn đàn công khai của Liên Bang Đại học, lần này là diễn đàn thật danh nội bộ. Ngay trang đầu, một chủ đề nổi bật đập vào mắt:
【 Sốc! Ông lão bảy mươi hạ gục hải tặc vũ trụ! 】
Thời Yên: ?
Cô mờ mịt click vào, rồi lại chết lặng thoát ra ngay.
Sự kiện hỗn loạn tại trạm trung chuyển Thủ Đô tinh hôm nay đã gây chấn động lớn. Người đăng bài chủ top nghe nói trong nhà có quan hệ với Liên Bang Quân. Chủ top nghe được người nhà kể chuyện biết tin người kia đã diệt sạch một con thuyền hải tặc, còn phá luôn cả tàu của chúng, lại chính là một ông cụ hơn bảy mươi tuổi. Thế là nhịn không nổi mà lên diễn đàn chia sẻ.
Ban đầu, nhiều người cho rằng đây chỉ là trò đùa, nhưng khi quản trị viên mãi không xóa bài, mọi người dần trở nên bán tín bán nghi.
Người đăng bài còn cố tình chêm thêm một câu:
“Người hệ Chiến đấu các cậu ngày thường không phải mạnh lắm sao? Giờ nhìn xem, ngay cả một ông già bảy mươi cũng không bằng à?”
Câu này vừa tung ra, phía dưới lập tức ồn ào hơn, đã có sinh viên hệ Chiến đấu bắt đầu hẹn chủ thớt ra ngoài tụ tập đánh nhau.
Thời Yên giả vờ như không biết đề tài này chính do cô dẫn phát ra – rồi vào diễn đàn tìm thử từ khóa 【Hệ chiến đấu】, định xem bình thường sinh viên hệ này đi học như thế nào.
Diễn đàn có thể đăng kèm ảnh. Thời Yên nhìn thấy trong ảnh là một đám học viên đơn binh đang lăn lộn trong bùn đất, vừa uống loại dung dịch dinh dưỡng nhạt nhẽo vị nhựa, vừa gắng sức vác bao tải nặng 50 cân, chạy trên con đường núi hoang vu nhìn mãi không thấy điểm cuối. Phía dưới lại có bình luận: “Chỉ thế thôi á? Chỉ thế thôi à? Tôi còn chưa thèm toát mồ hôi đây này.”
Cô thật sự cảm nhận được hệ này đúng là chuyên môn “ngược đãi cá mặn.”
Không đời nào cô chịu bị cuốn vào vòng xoáy của bọn họ!
Cô muốn được ăn tiệc năm sao!
Cô muốn nằm ngủ trên giường rộng ba mét với nệm êm!
Cô muốn chẳng phải động đậy gì hết!
Cô muốn ăn no rồi chờ chết!
Thời Yên giận dữ thoát khỏi diễn đàn, vừa hay nhìn thấy mục 【Thông báo trường học】 vốn màu xám nay chuyển sang đỏ, nhấp nháy liên tục, thúc giục sinh viên mau vào xem.
Cô hơi do dự.
Hiện tại Thời Yên đối với mấy thứ màu xám đỏ xen nhau có chút ám ảnh PTSD. Lần trước cô ấn mở loại thông báo kiểu này thì phát hiện ra gia sư của mình là tội phạm truy nã. Lần này mà mở ra nữa, ai biết sẽ lòi ra cái gì đây?
Thấy cô ngồi bất động mãi, quản gia từ bên ngoài màn hình nhảy vào trong giao diện. Cái tiểu nhân mặc quần yếm lăng xăng chạy tới, hai tay nhấn thẳng vào khung 【 Thông báo trường học 】——
“Tiểu chủ nhân, để tôi mở giúp ngài nha.” Quản gia ngọt ngào nói.
Thời Yên: ……
Các em học sinh thân mến, thật đáng tiếc nhưng đồng thời cũng rất vui mừng thông báo, từ năm nay, hệ Chiến đấu của trường sẽ có một vài thay đổi.
Trước hết, mọi người đều biết: sinh viên có thể lực đạt cấp A sẽ vào chuyên ngành Đơn binh; sinh viên có tinh thần lực đạt cấp A sẽ vào chuyên ngành Cơ giáp; còn những người có hiểu biết sâu về cơ giáp nhưng tinh thần lực và thể lực chưa đủ cao thì sẽ vào chuyên ngành Hậu cần.
Nguyên nhân là bởi: chỉ có tinh thần lực đạt từ cấp A trở lên mới đủ khả năng điều khiển cơ giáp chế tạo từ O1. Trước đây, chuyên ngành Cơ giáp chỉ yêu cầu tinh thần lực bậc cao, không yêu cầu thể lực. Nhưng từ học kỳ này, sinh viên Cơ giáp cũng sẽ phải tiến hành huấn luyện thể lực!
(Hiệu trưởng vỗ tay .GIF)
Các bạn Cơ giáp hẳn đã thấy trong thời khóa biểu của mình xuất hiện thêm môn 【 Huấn luyện thể năng 】. Trong tiết học này, các em sẽ cùng sinh viên Đơn binh luyện tập thể lực!
Đồng thời, sinh viên Đơn binh, các em đã để ý môn 【 Thao tác cơ giáp thực chiến 】 chưa? Trong tiết học đó, các em sẽ cùng sinh viên Cơ giáp điều khiển cơ giáp!
Sinh viên Hậu cần, hai môn học trên các em đều có trong thời khóa biểu!
Trừ sinh viên năm nhất không được rút bớt môn, sinh viên từ năm hai trở lên có thể tự do lựa chọn rút hay không rút các môn không thuộc chuyên ngành mình. Cũng xin báo trước với sinh viên năm nhất: trong tương lai không xa, chuyên ngành Đơn binh và Cơ giáp có khả năng sẽ hợp nhất, yêu cầu về cả thể lực lẫn tinh thần lực đều sẽ cao hơn nữa.
Vì vậy, trong học kỳ này, những sinh viên thành tích quá kém có thể sẽ bị loại khỏi hệ Chiến đấu và điều chuyển sang khoa khác. Do thay đổi này là bất ngờ, nên đối với sinh viên năm nhất sẽ nới lỏng tiêu chuẩn một chút: chỉ cần điểm trung bình trên 60 là không bị thôi học, đạt trên 80 mới có thể tiếp tục ở lại hệ Chiến đấu.
Chúc các em học tập thuận lợi!
(Hiệu trưởng cười tươi .JPG) 】
Bỏ qua cái khuôn mặt tươi cười “giả lả” của hiệu trưởng, nội dung thông báo lần này đúng là thông tin bùng nổ.
Thời Yên nghe thấy xung quanh đã rộ lên tiếng la hét, bàn tán càng lúc càng lớn.
Cơ giáp vốn đã cao quý, giờ còn bắt đi huấn luyện thể năng thì đã là chuyện khó hiểu rồi. Thế mà đằng sau còn thêm cả tin Đơn binh lẫn Hậu cần cũng được học điều khiển cơ giáp — chuyện này càng khiến người ta nghĩ thế nào cũng thấy lạnh sống lưng.
Trong hệ Chiến đấu, chuyên ngành Cơ giáp nổi bật hơn hẳn so với Đơn binh và Hậu cần. Như thông báo nói, chỉ có người sở hữu tinh thần lực từ cấp A trở lên mới có thể điều khiển cơ giáp, mà số người tinh thần lực cao lại ít hơn nhiều so với người thể lực cao.
Mà vừa có tinh thần lực lẫn thể lực đều cao thì… càng hiếm như lông phượng sừng lân.
Trong điều kiện như vậy, ngay cả Đơn binh và Hậu cần cũng có thể điều khiển cơ giáp. Điều này chẳng phải có nghĩa là…
Yêu cầu điều khiển cơ giáp đã bị hạ thấp, đến cả người có tinh thần lực thấp cũng lái được sao?
Thời Yên không nhịn được hít một hơi lạnh. Nếu thật sự như thế, thì chẳng phải cái đám vốn tôn sùng chế độ cấp bậc sẽ bị biến thành trò cười hết sao? Hơn nữa, nếu tiêu chuẩn điều khiển bị kéo xuống, chẳng phải ai cũng có thể lái cơ giáp?
Cơ giáp có sức công phá khủng khiếp như vậy, Liên Bang định làm thế nào để ngăn chặn việc nó bị lợi dụng để giết chóc bừa bãi? Còn nguyên liệu O1 dùng để chế tạo cơ giáp nữa, chẳng phải sẽ tạo ra một thị trường ngầm khổng lồ sao?
Liên tưởng thêm đến tình hình hiện tại: hoàng thất lung lay, Viện Khoa học của Liên Bang thì thế lực ngày càng lớn, quân đội chia năm xẻ bảy, hải tặc ngoài tinh hệ cũng đang chực chờ vùng lên…
“Loạn to rồi đây.” Thời Yên khẽ cảm thán.
Nhưng nghĩ kỹ thì, loạn hay không loạn tạm thời cũng chẳng liên quan gì đến cô. Trong đầu cô lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
Sắp tới chắc chắn sẽ bị “cuốn” điên cuồng rồi!
Để được ở lại hệ Chiến đấu, bọn họ chắc chắn sẽ còn học hành, rèn luyện khốc liệt hơn trước.
Tuy chung một khoa, nhưng Đơn binh và Cơ giáp từ trước đến nay vốn chẳng ưa gì nhau. Đơn binh thì coi thường Cơ giáp là lũ yếu nhớt, chỉ cần búng tay là gãy; còn Cơ giáp lại chê Đơn binh có sức lực mà chẳng có đầu óc.
Hậu cần thì trước nay vô danh, không tham gia vào cuộc chiến ngầm ấy.
Nhưng giờ đây, cả ba nhóm chưa từng có ngày nào đoàn kết như thế. Diễn đàn gần như bị họ càn quét, toàn bộ đều là bài đăng từ chối thẳng thừng việc phải học môn của nhóm khác. Người ngoài khoa mà dám hả hê trước nỗi khổ của họ thì ngay lập tức nhận cảnh cáo: “Kéo bè kéo lũ đánh nhau bây giờ!”
Đám sinh viên năm nhất chỉ biết run rẩy nhìn các đàn anh đàn chị nổi điên.
Thời Yên thì bình thản đọc lại một lần câu: “Cho nên, trong học kỳ này, những sinh viên thành tích kém có thể sẽ bị đá khỏi hệ Chiến đấu, điều chuyển sang khoa khác.” Rồi hít sâu một hơi.
Đây chính là cơ hội cuối cùng của cô.
Thời Yên quay sang nói với quản gia:
“Cái 《Kế hoạch mười ngày trở thành thục nữ》 của cậu còn không? Lấy ra cho tôi xem.”
Quản gia lập tức kích động, từ trong túi yếm lôi ra một gói nén:
“Tiểu chủ nhân, cuối cùng ngài cũng chịu chủ động làm một thục nữ rồi sao?”
“Không.” Thời Yên vừa xoa cái bụng đói, vừa đi về phía nhà ăn:
“Từ giờ trở đi, tôi phải làm một bình hoa.”
Quản gia: ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


