Tác giả: Hòa Lý
Quản gia ngơ ngác kéo dây yếm, hỏi:
“Bình hoa là gì thế? Ngài muốn đăng ký học lớp cắm hoa à?”
“Không phải.” Thời Yên giải thích:
“Ý tôi là bây giờ ‘nhân thiết’ của tôi chính là ngoài việc trông xinh đẹp ra thì chẳng có gì tốt cả. Thể lực thì kém, tinh thần lực cũng kém, cơ giáp thì càng không biết điều khiển, ừm… cái này là thật sự không biết luôn. Cho nên tôi chỉ cần cố gắng giữ điểm trung bình vừa đủ 60 để khỏi bị rớt môn, sau đó bị đá khỏi hệ chiến đấu, chuyển sang lịch sử hệ làm cá mặn thôi.”
Sau đó bốn năm sau về nhà thừa kế tài sản hàng tỷ.
Thời Yên hài lòng gật gù:
“Hoàn mỹ.”
Quản gia: ……
…
Nhà ăn của Liên Bang Đại học là dạng tự phục vụ. Thời Yên chọn một góc ngồi xuống, mặc kệ ánh mắt mọi người đang nhìn mình, mở thực đơn ra, gọi liền năm suất cơm thịt bò hầm.
Robot tròn vo bưng khay tới. Thời Yên cầm thìa, xúc đầy một muỗng cơm, định cho ngay vào miệng thì chợt nhớ ra vừa mới lập lời thề “bình hoa nhân thiết”.
Cô khựng lại một giây, làm bộ như không có chuyện gì, chỉ ăn một miếng nhỏ. Rồi ngay sau đó, nhanh chóng xúc muỗng thứ hai, chuẩn bị ăn bù bằng tốc độ.
Mấy người vốn định tới bắt chuyện, thấy cô nàng một mình giải quyết sạch năm suất cơm xong xuôi thì lập tức mất hứng.
Thời Yên bưng bát canh rong biển uống, nghe thấy bên cạnh có nam sinh nói với bạn:
“Cậu ấy xinh thế, sao ăn khỏe thế nhỉ? Không phải là tân sinh chiến đấu hệ đó chứ?”
Cậu bạn gật gù, lấy giọng lão luyện nói:
“Chỉ có nhân tài thể lực cao mới ăn nhiều vậy thôi. Mà này, có tìm đối tượng thì cũng đừng tìm đơn binh, bọn họ một đấm là tiễn cậu lên Tây thiên đấy.”
Thời Yên: ……
Cô lặng lẽ quay đi, đặt cái bát đã uống cạn xuống bàn, chờ robot tới dọn. Ăn uống no nê, thanh toán xong, Thời Yên lại mở bản đồ chuẩn bị quay về ký túc.
Ký túc xá hệ chiến đấu nằm ở phía đông xa nhất của trường, bên cạnh đó là núi hoang. Ký túc xá nam nữ chỉ cách nhau một bức tường, mà bức tường cũng chia đôi sân tập.
Trên tường phun mấy chữ đỏ chót: “Cấm leo tường!”
Theo chỉ dẫn trên trang cá nhân, Thời Yên tìm được phòng của mình ở tận cuối dãy. Phòng hai người. Cô nhập mật mã, xoay nắm cửa nhẹ nhàng mở ra.
“A!”
Một cô gái mặt đầy tàn nhang giật mình kêu khẽ, thấy Thời Yên thì lập tức đỏ mặt, lí nhí nói:
“Chào… chào cậu.”
“Xin chào.” Thời Yên đi tới chiếc giường của cô ở bên phải, quay lại mỉm cười:
“Mình là Thời Yên, thuộc chuyên ngành cơ giáp. Từ giờ chúng ta là bạn cùng phòng rồi.”
“Mình là Nam Hi, cũng chuyên ngành cơ giáp.” Cô gái lấy hết can đảm nói, “À… vừa nãy có robot mang đồng phục tới, mình đặt trên bàn của cậu rồi.”
“Cảm ơn nhé.” Thời Yên cười đáp.
Nam Hi thở phào nhẹ nhõm.
Phòng ký túc dạng giường tầng, phía dưới là bàn học. Tổng cộng có sáu bộ đồng phục: hai bộ mùa hè, hai bộ xuân thu, hai bộ mùa đông, đều màu xanh biển, trên ngực in phù hiệu chiến đấu hệ.
Trên bàn còn kèm tấm thẻ: “Hệ Chiến đấu – Bạn học Thời Yên: Nhớ mặc đồng phục khi đi học nhé!”
Thời Yên tìm được máy giặt thông minh trong phòng tắm, đem quần áo bỏ vào, sau đó quay lại giường ngủ, lấy hành lý từ nút không gian ra, cô với Nam Hi cùng nhau tự sửa sang lại không gian sinh hoạt của từng người. Thu dọn xong, cô nằm trên giường hẹp thở dài một hơi, quay sang thấy Nam Hi lộ vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
“Có chuyện gì à?” Thời Yên hỏi.
Nam Hi lắc đầu, cách một lúc lại đỏ mặt, lí nhí nói:
“Ừm… cậu xinh quá, lại có nút không gian xịn, đồ dùng cũng toàn hàng đắt, chắc nhà cậu rất giàu… Mình muốn làm bạn với cậu, nhưng mình… mình chẳng có gì để đem ra so, sợ không xứng…”
Thời Yên: ?
Hỏng rồi, thân phận “phú nhị đại” cô cố tình che dấu bị lộ mất rồi.
Thời Yên đại não nhanh chóng xoay chuyển, rồi nghiêm túc nói:
“Thật ra tôi rất vô dụng. Thể lực kém, đi vài bước là mệt, cơ giáp thì mù tịt, còn dễ bị dọa sợ. Tôi cũng rất muốn làm bạn với cậu, có được không?”
Mắt Nam Hi chớp chớp, cả người sáng bừng lên, lớn tiếng nói:
“Được chứ!”
Cô nàng còn giơ lên cánh tay vỗ vỗ vào cơ bắp của mình:
“Thể lực tôi khá được, sau này tôi sẽ bảo vệ cậu!”
Nói xong, Nam Hi mạnh dạn hơn hẳn, nhảy từ giường xuống, ríu rít:
Máy giặt thông minh đã sấy khô đồng phục. Thời Yên vào phòng tắm thay bộ đồng phục mùa hè rồi đi ra, thấy Nam Hi cũng mặc y hệt.
Đồng phục mùa hè gồm áo xanh biển ngắn tay, cổ có nơ caro đỏ trắng, váy xanh cùng tông dài tới đầu gối.
“Đi thôi.” Thời Yên mỉm cười.
Toàn bộ trường Liên Bang đại học chỉ có một cửa hàng, nằm giữa khu ký túc và khu học tập.
Trong cửa hàng toàn tân sinh. Thời Yên đi sau Nam Hi, tiện tay mở trí não, truy cập diễn đàn.
Cơn bão tin tức ban chiều nay đã tạm lắng. Những bài nói “người tinh thần lực thấp cũng có thể lái cơ giáp” hay “sẽ có cơ giáp kiểu mới” đều bị xóa. Nhưng trong lòng mọi người đều hiểu, chuyện này mới chỉ bắt đầu mà thôi.
Một số học trưởng hệ Đơn binh đã lập ra một chủ đề hướng dẫn, chủ yếu là về khóa huấn luyện thể lực. Thời Yên bấm vào xem thì thấy trên trang ghi:
【Khóa huấn luyện thể lực bao gồm: huấn luyện thể năng, huấn luyện đối kháng và tác chiến đơn binh.】
Huấn luyện thể năng thì khỏi nói rồi—chính là giống như kiểu chạy việt dã kia.
Huấn luyện đối kháng cũng không cần nhiều lời, chính là một đấu một đánh đơn, hoặc kéo bè kéo lũ đánh nhau.
Trong hai giai đoạn này, cần nhớ kỹ hai điều quan trọng: Đừng kêu mệt! Đừng kêu đau!
…Nếu không thì huấn luyện viên sẽ tra tấn các em gấp bội!
(Ở đây đáng lẽ có GIF mặt huấn luyện viên Hàn cười tàn bạo, nhưng tôi không có vì không dám chụp.)
Còn trong giai đoạn tác chiến đơn binh, các em đề nghị nhất định phải ghi tạc trong lòng điều này: ngoại trừ chính mình ra, xung quanh đều là kẻ thù!
Các em sẽ không bao giờ biết người huynh đệ tốt của mình có thể làm điều gì điên rồ để loại bỏ em khỏi nhóm chỉ vì một chút điểm số!
Phía cuối bài còn đính kèm danh sách thuốc cứu thương khẩn cấp dạng ZIP.
Thời Yên im lặng download danh sách thuốc, nói với Nam Hi: “Tôi ra mua thuốc, chờ chút ở cửa tập hợp nhé. À, trao đổi thông tin liên lạc một chút nữa.”
Nam Hi bỏ vội đồ ăn vặt xuống, hai người trao đổi thông tin.
Thời Yên vừa đi về phía khu dược phẩm, vừa mở tiếp một chủ đề khác — chủ đề này do các học trưởng hệ Cơ giáp lập ra, nội dung:
【Thực hành cơ giáp gồm: thao tác sơ cấp, thao tác cao cấp, mô phỏng bản đồ chiến đấu và thực chiến.】
“Chúng tôi chẳng có mấy kinh nghiệm để cho các em đâu, vì tình huống mỗi người khác nhau. Học được bao nhiêu, thích hợp với loại cơ giáp nào đều do chính các em quyết định.
Run rẩy đi, những tân binh gà mờ!”
Cuối bài cũng đính kèm “một trăm loại đồ an ủi dành cho kẻ khóc thút thít” dạng ZIP.
Thời Yên: ……
Lập mấy topic kiểu này liệu không sợ bị đánh sao?
Vì cần mua quá nhiều thuốc, Thời Yên chọn giao hàng tận phòng. Cô đặt hàng trên trí não, thanh toán, rồi báo cho Nam Hi biết là đã xong.
Cô vừa định ra khỏi cửa thì từ bên vách truyền đến một tiếng hét giận giữ: “Câm mồm đi!”
Tiếng hét vừa dứt, một nam sinh hung hăng quất một quyền về phía kệ hàng. Kệ đầy đồ đột nhiên nghiêng, rồi đổ nhào về phía Thời Yên.
Lúc ấy chỉ có Thời Yên đứng ở giữa gian hàng. Cô có thể quay lưng chạy về khu an toàn phía sau, nhưng như vậy kệ sẽ đè lên dãy kệ kế tiếp, tạo hiệu ứng domino, nguy hiểm sẽ lan rộng đến khi có người chống giữ — hoặc đến khi hết kệ.
Cô có thể đứng lại, chống kệ — với thể lực của cô thì việc đó hoàn toàn khả thi. Nhưng nếu làm vậy, “bình hoa” nhân thiết của cô sẽ sụp ngay tức khắc; mọi người sẽ thấy rõ cô chẳng có chút “bình hoa” nào nữa.
Hoặc là cô có thể đứng yên, để kệ hàng đổ ập xuống người, rồi âm thầm chống đỡ một chút, ngăn không cho nó tiếp tục ngã lan sang sau.
Dù gì thì chắc chắn cô không chết được, còn có thể lấy cớ bị thương để không thể đi học, gián tiếp hạ điểm của mình.
Những chiếc đinh cố định kệ hàng xuống sàn phát ra tiếng ‘kẽo kẹt’ vì không chịu nổi sức nặng, Thời Yên đã hạ quyết tâm đứng yên tại chỗ.
Cô khẽ nhắm mắt, khóe môi cong lên một chút, trong đầu đã hiện ra cảnh người khác phải đi học còn mình thì vui vẻ nằm nhà ‘sờ cá’.
Ngay khoảnh khắc Thời Yên nhắm mắt lại, một cánh tay mạnh mẽ bất ngờ chống lên kệ hàng.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì?”
Giọng nam thanh lạnh từ trên đầu truyền xuống:
“Trình độ học sinh hệ chiến đấu đúng là năm sau càng kém hơn năm trước.”
Thời Yên ngẩng đầu nhìn.
Người đàn ông mặc sơ mi xám đậm, làn da hơi tái nhợt, mặt mày đường nét sắc bén, trong mắt tràn đầy lạnh lùng và ghét bỏ.
Cô chú ý phía sau lưng anh ta hơi gồ lên. Đặc biệt khi xoay đầu, Thời Yên mơ hồ thấy một đoạn kim loại màu đen từ cổ áo kéo dài ra, dán chặt vào gáy, di chuyển theo từng cử động.
Giống như là… được khảm thẳng vào xương cốt vậy.
Người đàn ông thu ánh mắt lại, cánh tay khẽ dùng sức, gân xanh nổi hằn, cơ bắp căng chặt, đẩy kệ hàng trở về vị trí ban đầu.
Robot bảo trì trong cửa hàng vội vã chạy tới, mở ngăn chứa dụng cụ từ bụng, cúi xuống bắt đầu gia cố lại kệ.
Người đàn ông mở miệng:
“Sau lưng hai người, ra đây.”
Không đầy hai giây, từ sau kệ bước ra hai nam sinh đang vừa đẩy vừa nhường nhau. Cả hai đều mặc đồng phục hệ chiến đấu, vừa nhìn thấy anh ta liền cúi đầu, ngoan ngoãn như học sinh tiểu học bị giáo viên bắt quả tang.
Thời Yên chợt nhận ra bầu không khí trong cửa hàng bỗng yên tĩnh lạ thường, không ai dám lên tiếng.
Nam sinh cao hơn khẽ ngẩng đầu, dè dặt hỏi:
“Hạ thượng tướng, sao ngài lại ở đây ạ?”
Lông mày Thời Yên khẽ giật.
Theo hiểu biết hạn hẹp của cô về quân giới, “thượng tướng” là cấp bậc ngay dưới nguyên soái, và cả Liên Bang chỉ có đúng một người… tên là…
Hạ Dật không trả lời, chỉ lạnh giọng quát:
“Đánh nhau vì cái gì?”
Một nam sinh cẩn thận đáp:
“Cậu ta nói người bên hệ đơn binh chúng tôi đều hèn nhát, căn bản không xứng được học khóa cơ giáp cùng bọn họ.”
“Tôi không nhịn nổi nên mới ra tay. Mấy tên hệ cơ giáp đều là lũ nhược kê!” Nam sinh nghiến răng: “Hơn nữa, cậu ta tưởng tôi tha thiết muốn học khóa cơ giáp chắc? Không biết tên thiểu năng trí tuệ nào mới nghĩ ra chuyện nhét đơn binh và cơ giáp chung một chỗ chứ!”
Hạ Dật lạnh lùng nhếch môi:
“Là tôi nghĩ ra.”
Sắc nam sinh tái nhợt ngay tức khắc.
Thời Yên không nhịn được bật cười khẽ. Hạ Dật quay sang liếc cô, như thể mới nhớ ra sự hiện diện của cô, rồi nói với hai nam sinh trước mặt:
“Xin lỗi cô ấy.”
Hai nam sinh đỏ mặt, lí nhí:
“Thật xin lỗi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


