Tác giả: Hòa Lý
Trung tâm liên lạc của Liên Bang Quân.
“Cái gì?” – tiếp viên truyền tin giật mình, vội chỉnh lại tai nghe – “Ngài chắc chứ? Mã số phi thuyền là bao nhiêu?”
Cô nàng luống cuống buông cuốn sổ ghi chép, cắt liên lạc, mở hồ sơ theo dõi phi thuyền để đối chiếu. Sau khi xác nhận tình huống là thật, cô run rẩy báo lên thượng úy liền tuyến:
Không thể nào!
Trong hồ sơ, số người còn sống sau khi chạm trán hải tặc ngoài tinh vực chưa bao giờ đếm đủ mười ngón tay – mà tất cả đều là nhờ bỏ ra khoản chuộc khổng lồ. Đám tội phạm điên cuồng ấy lấy giết chóc và hủy diệt làm thú vui, chưa từng có phi thuyền nào thoát được toàn mạng!
“Lập tức phong tỏa toàn bộ lối ra vào, không cho bất kỳ ai trên thuyền kia xuống đất!” – Thượng úy quát, rồi quay người hạ lệnh với binh lính phía sau:
“Tập hợp ngay một tiểu đội… Không, toàn bộ binh lính, đến phi thuyền số 3232 chờ lệnh!”
Sắc mặt ông nghiêm nghị cắt liên lạc. Trong lòng ông ngờ vực: rất có thể mọi người trên phi thuyền đều đã chết sạch, còn kẻ đang dùng đường dây cầu cứu kia chính là hải tặc. Chúng định mượn vỏ bọc công dân Liên Bang để trà trộn vào Thủ Đô tinh, gây hỗn loạn!
Tuyệt đối không thể để kế hoạch ấy thành công!
Ông khoác áo, ngồi xe chuyên dụng, lập tức bay tới trạm trung chuyển.
Lối vào đã phong tỏa. Bên trong, các hành khách hoảng loạn, liên tục hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Một trung úy chạy tới, đứng nghiêm trước mặt ông, báo cáo:
“Báo cáo trưởng quan! Đã xác nhận tất cả hành khách trên phi thuyền, kể cả tử thi, đều là công dân Liên Bang. Không phát hiện hải tặc!”
Thượng úy trầm giọng:
“Còn tình huống bất thường nào khác không?”
“Có.” – Trung úy hơi lúng túng – “Khi chúng tôi đến, toàn bộ hành khách đều đang ngủ. Trong hệ thống tuần hoàn không khí phát hiện có chất gây mê, nhưng…”
“Nhưng cái gì?” Thượng uý hỏi.
“Thuốc mê là do hành khách trên thuyền phát tán.” – Trung úy đáp, vẻ mặt càng khó hiểu – “Là một nữ hành khách, cụ thể lý do không rõ. Sau khi hải tặc lên thuyền, chúng ép phải có người sang tàu chúng sửa chữa. Nữ hành khách đã tự nguyện đi một mình. Sau đó cô ấy không chỉ bình an trở về, mà còn lái phi thuyền về tới trạm trung chuyển. Cô ấy đã gọi điện xin trợ giúp, nhưng trước khi chúng tôi đến thì đã rời đi.”
Thượng úy hít mạnh một hơi lạnh:
“Ý cậu là… vị nữ sĩ đó một mình sống sót trở về từ phi thuyền hải tặc?”
“Đúng, thưa trưởng quan.” – Trung úy gật đầu – “Hơn nữa, theo dữ liệu ký lục từ camera ngoài thân tàu, chính cô ấy đã phá hủy phi thuyền hải tặc.”
Thượng úy choáng váng, vịn chặt vành nón của mình, cố gắng giữ thăng bằng, lại nghe trung uý tiếp tục nói.
“Cô ấy còn mang về một tên tội phạm cấp A. Chúng tôi đã mang hắn tới ngục giam.”
Trung úy lấy trí não, mang hình ảnh được các binh sĩ quay lại phóng to lên. Trên màn hình rõ ràng một người tứ chi gãy gập, hấp hối thoi thóp, danh hiệu “Hắc Ưng” – phạm nhân bị truy nã thể lực cấp A+.
Thượng úy nuốt một ngụm nước bọt, khiếp sợ đến chết lặng.
“Tra được thân phận nữ sĩ kia chưa?” – Ông run giọng hỏi.
Trung úy lộ vẻ khó xử:
“Cô ấy luôn đội mũ giáp, hệ thống nhận diện không thể dò mặt. Tra cứu trong cơ sở dữ liệu cũng không có. Chúng tôi đã hỏi thăm hành khách, nhất là nam thanh niên cùng cô ấy lên phòng điều khiển trước đó, nhưng cũng không thu được manh mối.”
“Cô ấy không phải đã mua vé tàu sao?” – Thượng úy nhíu mày – “Trên vé không có thông tin sao?”
“Có.” – Trung úy sắc mặt quái dị – “Nhưng có lẽ cô ấy mua vé chợ đen. Đây là dữ liệu và ảnh chụp tra được.”
Thượng úy tiếp nhận trí não, nhìn thấy ảnh một ông cụ hơn bảy mươi tuổi, răng rụng gần hết, mặt đầy nếp nhăn nhưng vẫn nở nụ cười tươi rói.
Thượng úy: ……
Trung úy cẩn thận hỏi:
“Trưởng quan, còn tiếp tục điều tra không ạ?”
Thượng úy lau mặt một lượt:
“Thôi, chuyện này phải báo lên trên. Chúng ta không đủ thẩm quyền xử lý.”
Vừa ghi chép sự việc, ông vừa thầm chấn động.
Vị nữ sĩ ấy hẳn có thể lực cấp S, có lẽ từng là lính đánh thuê dày dạn, trải qua vô số trận chiến mới có khả năng ứng biến, bảo vệ tối đa người trên phi thuyền.
Thượng uý vừa viết tài liệu, vừa nhịn không được mà nghĩ, vị nữ sĩ đó đã đánh sập cả con tàu hải tặc, chẳng khác nào đem mặt mũi bọn chúng ném xuống đất mà giẫm. Ông thở dài lo lắng, gửi báo cáo lên cấp trên, yên lặng vì nữ sĩ mà cầu nguyện trong lòng– mong rằng bọn hải tặc không tìm cô để truy sát báo thù, nếu không…
…
Còn bên này, Thời Yên hoàn toàn không hay biết có người đang lo lắng cho mình. Cô đã kịp thay đồ trong WC trạm trung chuyển và rời đi trước khi khu vực bị phong tỏa.
Bộ quần áo nhuốm máu, mũ giáp và cả xe bay Quang 5 đều bị cô ném gọn vào một góc trong không gian lưu trữ. Sau đó cô chỉnh lại mái tóc xoăn đen của mình.
Người đi ngang qua không khỏi ngoái nhìn. Bị sắc đẹp của cô làm cho ngẩn ngơ, mãi mới dời mắt đi được.
Thời Yên ngước mắt lên. Cô vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái chiến đấu, nên khi có một nam sinh định bước tới xin phương thức liên hệ, vừa chạm phải ánh mắt cô liền không khỏi run lên.
Ngay giây sau, Thời Yên thu lại khí thế sắc bén, khẽ cong đôi mắt, mỉm cười với hắn.
Nam sinh lập tức đỏ mặt, đang định lấy hết can đảm tiến lại gần thêm một lần nữa, thì thấy cô gái trước mặt xoay người bỏ đi.
Hôm nay Thời Yên mặc một chiếc váy liền màu hồng nhạt, viền váy được đính ren trắng thủ công tinh xảo. Sau lưng còn thắt một chiếc nơ bướm to cùng màu, càng làm nổi bật vòng eo hoàn hảo của cô.
Quản gia hài lòng khen ngợi:
“Tiểu chủ nhân, bây giờ trông cô phi thường thục nữ!”
Thời Yên mang đôi giày da trắng nhỏ, bước đi phát ra tiếng “lộc cộc” nhè nhẹ. Cô hừ khẽ một tiếng, đáp:
“Chỉ để dễ dàng hòa nhập vào trường học thôi.”
Trước đó, cô đã tra cứu trên Tinh Võng, nghe nói phong cách không phô trương thường dễ được bạn bè đón nhận hơn. Đặc biệt là nụ cười ngọt ngào đi kèm một chiếc váy liền màu hồng nhạt, vừa khiến đồng học có thiện cảm, vừa được đàn anh đàn chị tự nguyện giúp đỡ.
Cô lên một chiếc taxi, nói với tài xế:
“Bác tài, đến Đại học Liên Bang.”
Tài xế rõ ràng là người rất hay chuyện, ông ta cười ha hả:
“Đại học Liên Bang à, đó chính là trường tốt nhất của cả Liên Bang đấy. Xem ra tiểu cô nương học lực không tồi đâu. Cháu học chuyên ngành gì vậy?”
“Lịch sử.” – Thời Yên đáp.
“Lịch sử?” – Tài xế hơi ngẩn ra, moi hết cõi lòng tìm ra vài lời hay ho:
“Ừm, lịch sử cũng tốt chứ. Sau này có thể trở thành học giả sử học… ờm…”
Thời Yên mỉm cười, nén lại ham muốn bắt chéo chân, rồi hỏi lại:
“Bác tài, trong Đại học Liên Bang ngành nào là tốt nhất vậy?”
“Ồ, cháu muốn hỏi chuyện này thì hỏi đúng người rồi!” – Tài xế hứng khởi hẳn lên –
“Tốt nhất và chuyên nghiệp nhất chính là hệ chiến đấu! Nếu tinh thần lực của cháu đủ mạnh, có thể trở thành cơ giáp binh, thì đúng là vinh quang cho cả gia tộc. Liên Bang sẽ nuôi cháu cả đời không lo cơm áo!
Hơn nữa…” – tài xế hạ giọng thần bí –
“Bây giờ Liên Bang rất yên ổn, ít nhất vài chục năm tới chắc chắn sẽ không có chiến tranh. Làm cơ giáp binh lúc này chẳng khác gì đi hưởng phúc, chẳng bao giờ phải ra chiến trường.”
Thời Yên gật đầu, có chút hứng thú nên mở trí não tra cứu. Nhưng khi phát hiện hệ chiến đấu là chuyên ngành được tranh giành dữ dội nhất của Đại học Liên Bang, cô liền mất hết hứng.
Trí năng hiển thị thông tin tìm kiếm đầu tiên đập vào mắt là:
【89 điểm! Học sinh hệ chiến đấu này tiếc nuối vì không đạt 90 điểm trọn vẹn, khóc ròng, đêm đó chạy 50 vòng quanh sân thể dục. Thật đáng tiếc!】
Thời Yên: ?
Ảnh minh họa kèm theo là một nam sinh tóc vàng kim, đôi mắt lam u buồn, diện mạo rất anh tuấn, chỉ tiếc đầu óc có vẻ không được bình thường.
Cô lập tức đóng trí não lại. Đúng lúc đó, taxi dừng ngay cổng Đại học Liên Bang.
Thời Yên dùng thẻ tinh tệ đã trói định trên trí não để quét thanh toán, rồi xuống xe, đứng trước cổng trường.
Lúc này là hai giờ chiều, Thời Yên còn chưa ăn cơm. Cô sờ sờ bụng, ngẩng đầu nhìn bảng khẩu hiệu phía trường đại học Liên Bang. Tấm biển mạ vàng kim chữ to:
【Theo đuổi chính nghĩa, công bằng và chân lý】đang toả sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời
Bên cạnh là lá cờ xanh lam tượng trưng cho Liên Bang tung bay trong nắng.
Không xa đó, các câu lạc bộ và đàn anh đàn chị đang ngồi ở quầy đón tân sinh.
Vivian vừa xem danh sách vừa oán trách:
“Nếu không phải được cộng hai tín chỉ, tôi thà đi uống trà chiều với Đường Ninh còn hơn, chứ chẳng muốn ngồi đây chịu cảnh này.”
Bên cạnh, Morris chớp đôi mắt lam, cười nhạt:
“Cũng chẳng còn cách nào. Học sinh hệ chiến đấu từ trước đến nay đều kiêu ngạo cả. Trong mắt mọi người họ đều là thiên tài, khinh thường đàn anh đàn chị cũng là chuyện thường thôi.”
Vivian đã dán mắt vào trí não:
“Morris, cậu nói xem năm nay sẽ có ai mắc bẫy không? Cái chiêu ‘thử thách mặc đồng phục dễ thương nhất’ đã treo trên diễn đàn trường nhiều năm rồi. Năm nào cũng có tân sinh ngốc nghếch tin thật mà mặc theo.”
Cô nàng khẽ vén lọn tóc nâu xoăn của mình, giọng đầy khinh miệt:
“Các cậu không nghĩ xem, váy hồng phấn đâu phải ai mặc cũng hợp? Da chỉ cần hơi xỉn một chút thôi, mặc vào sẽ xấu tệ. Còn cái nơ to vừa quê vừa thô kia nữa, chẳng lẽ thật sự có người chịu gắn nó lên người sao?”
Morris chỉ khẽ thở dài:
“Đừng nói vậy, Vivian. Tôi tin sẽ có người có thể biến bộ váy buồn cười đó thành… ừm…”
Vivian nghe đến nửa chừng thì thấy cậu ta im bặt, ngẩng đầu khó hiểu:
“Sao thế?”
Ánh mắt Morris như bị hút chặt về phía trước, lam nhãn mở to, không chớp lấy một lần. Cậu ta kinh ngạc thốt lên:
“Ôi Chúa ơi… nàng đúng là một kỳ tích sáng thế. Một đóa hồng nhạt tháng Năm rực rỡ, ngay cả tinh linh trước mặt nàng cũng sẽ ảm đạm thất sắc.”
Vivian cau mày, tức giận:
“Cậu đang lảm nhảm cái gì thế?”
Cô nàng theo ánh nhìn của Morris nhìn sang, rồi cả người ngẩn ngơ trong thoáng chốc. Lẩm bẩm:
“Trời ạ… thật sự có người mặc được cái váy khó coi đó… Không, không phải. Cô ấy quá đẹp… Tôi sẽ không bao giờ chê màu hồng phấn xấu nữa…”
Thời Yên thừa biết mình vốn xinh đẹp, nhưng vẫn đánh giá thấp sức công phá nhan sắc đối với người khác.
Cô thấy có người tiến lại gần. Khẽ chớp mắt, cô mỉm cười hỏi cô gái tóc nâu trước mặt:
“Cậu có chuyện gì không?”
Vivian lập tức nắm tay cô, ánh mắt sáng rực:
“Đàn em là tân sinh của hệ Chiến Đấu đúng không? Tôi tên Vivian, từ nay là đàn chị của em. Hệ Chiến Đấu hoan nghênh em gia nhập!”
Thời Yên: ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


