Tác giả: Hòa Lý
Trạm trung chuyển cách cổng vào tinh cầu cũng không xa.
Thời Yên cắm tay vào túi, vừa đi vừa nhìn bản đồ dẫn đường, sải bước tiến về phía trước.
Cô đã mở lĩnh vực tinh thần lực, thiết lập liên kết cùng quản gia, có thể bất cứ lúc nào trao đổi trực tiếp trong đầu.
Dĩ nhiên là trong phạm vi cô cho phép.
Nếu cảm thấy phiền, cô có thể một phát che chắn quản gia.
“Phía trước 200 mét rẽ phải.” Quản gia vừa báo bản đồ, vừa rụt rè hỏi:
“Chúng ta cứ thế mà đi thôi sao?”
“Bằng không thì sao? Chẳng lẽ cậu muốn tôi giết hắn à?” Thời Yên nhàn nhạt đáp trong đầu, “Cậu ngày nào cũng treo miệng chữ thục nữ phẩm cách, đây mà phù hợp chắc?”
Huống chi, ở Liên Bang tinh tế, giết người là tội lớn.
Một khi bị phát hiện, kẻ giết người sẽ bị hủy bỏ tư cách công dân, thu hồi thẻ thân phận, rồi tống vào ngục giam Liên Bang.
Người ở K32 vốn sống vờn quanh ranh giới pháp luật: cướp bóc, trộm cắp, lừa đảo đủ cả, nhưng họ không giết người.
Chỉ có hải tặc tinh tế mới là tội phạm thực thụ. Chúng vừa giết vừa cướp, trước khi quân Liên Bang vây bắt đã sớm bỏ chạy ra khỏi hệ tinh, dựng tổ chức riêng, dựa vào bá chiếm các tinh cầu xa xôi ngoài tinh hệ để sống.
Nhưng lần này Thời Yên không mấy lo lắng vấn đề đi ra ngoài có an toàn không. Vì phi thuyền đi Thủ Đô tinh đều có ký hiệu chuyên dụng, hải tặc tránh như tà, bởi lẽ chỉ sợ đụng trúng đội quân Liên Bang hộ tống ngẫu nhiên.
Phi thuyền vũ trụ công cộng rất lớn, thân ngoài phủ màu xanh biển biểu trưng cho Liên Bang. Ba cửa khoang mở toang, trước mặt là một hàng dài người chen chúc.
Kiểm phiếu viên gào lên:
“Nhanh chân lên! Còn mười phút phi thuyền khởi hành!”
Đám đông xôn xao. Vài gã tráng hán ngang nhiên chen lấn, kéo cả đoàn phía sau ùa lên như nước vỡ bờ.
Thời Yên vẫn đứng sau đội ngũ. Quản gia quýnh quáng:
“Tiểu chủ nhân, chúng ta cũng chen đi thôi, kẻo lỡ mất!”
“Gấp cái gì. Đợi bọn họ chen qua rồi tính sau.” Cô thản nhiên đáp.
Cách đó không xa, một nam nhân cao gầy thấy cô không nhúc nhích, tưởng chưa có vé, liền len tới, nhỏ giọng:
“Muốn vé không? Khoang thường, mười lăm vạn một tấm, không nói thách.”
Thời Yên: “Không cần.”
Nam nhân còn định thuyết phục, thì nghe thiếu nữ nói tiếp:
“Không phải mỗi người chỉ mua được một vé sao? Vậy vé anh ở đâu ra?”
“Lo vé giả à?” Hắn thần bí cười, “Cô yên tâm, bọn tôi có sẵn đám người thân phận rác, mua vé bằng danh nghĩa bọn họ, đảm bảo không vấn đề.”
Hắn chỉ về phía nhân viên kiểm phiếu:
“Đừng lo lắng phiếu mua chính thống với phiếu của cô khác nhau, ở đây ai cũng biết quy củ. Vé thật là qua, mặc kệ cô có thân phận gì.”
“Thế nào, mua một tấm chứ?”
“Cảm ơn anh giúp tôi giải thích nghi hoặc.” Thời Yên lắc đầu, “Nhưng tôi có vé rồi. Tạm biệt.”
Mọi người phía trước đã chen lên phi thuyền, cửa khoang bắt đầu chậm rãi đóng lại.
Nam nhân há hốc mồm nhìn thiếu nữ phía trước bỗng lao đi. Thân ảnh hóa thành đạo xám vụt qua như cơn gió trước mắt mình.
Cửa khoang đang từ từ nâng lên, cách mặt đất đã hơn mét. Thời Yên không hề vội, thoáng lấy đà rồi nhẹ nhàng nhảy lên, xoay người đáp thẳng trên bậc cửa. Sau đó trước vị kiểm phiếu viên đang trợn mắt kia đưa ra vé tàu, giọng mềm nhẹ:
“Đây là vé của tôi.”
Kiểm phiếu viên mơ màng đưa vé vào máy quét. Âm thanh “Kiểm phiếu thành công” vang lên. Thời Yên ung dung cất lại vé, bước vào khoang.
Quản gia nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Trời ạ, kiểm tra an ninh cơ bản cũng chẳng có…”
Khoang bình thường đông đúc, rất nhiều người chen chúc bên nhau. Thời Yên vừa bước vào, tiếng trẻ con khóc, người lớn mắng ầm ĩ, xen lẫn tiếng xôn xao ăn uống và mùi hương khó chịu tràn ra, khiến mọi thứ như ập thẳng vào mặt cô.
Thời Yên trầm mặc hai giây, càng thêm kiên định, quyết tâm không tháo mũ giáp.
Người quái dị trên thuyền rất nhiều, Thời Yên có mang thêm một cái mũ giáp cũng không ai chú ý đến cô. Ngay cả khi có ai đó nhìn thấy, cũng chỉ liếc qua rồi quay đi một cách thờ ơ.
(Xã khủng là chứng sợ giao tiếp, ngại xã hội)
Bất quá, là ai cũng chẳng liên quan đến cô. Thời Yên khép mắt, dặn quản gia:
“Đến nơi thì gọi tôi.”
“Vâng!” Quản gia vui vẻ đáp, tự thiết lập cho mình chế độ đánh thức giống như đồng hồ báo thức, rồi mở máy chiếu âm nhạc, bật một bản cổ điển thư giãn, tách toàn bộ tạp âm ra ngoài.
Thiếu niên ngồi bên do dự hồi lâu, cuối cùng lấy hết can đảm ngẩng đầu, định lên tiếng chào.
“…” Lời vừa tới miệng, cậu lại nghẹn chặt.
Cậu ta cúi đầu, im lặng xoa mặt, thất bại ê chề.
Phi thuyền khởi hành đúng giờ.
Sau sáu tiếng bay trong vũ trụ, khoang thuyền dần chìm vào tĩnh lặng, người nối tiếp người rơi vào giấc ngủ.
Thời Yên là bị khát đánh thức.
Giữa trưa cô quả thật ăn hơi nhiều thịt, cổ họng lúc này như bốc lửa, nghẹn đến khó chịu.
Cô đứng dậy, đi đến chỗ nối giữa khoang 3 và khoang 2, tìm thấy máy lọc nước. Bên dưới có sẵn ly dùng một lần. Cô rót đầy một cốc nước lạnh, hé khe mũ giáp, ừng ực uống cạn.
Đang định rót thêm thì phi thuyền bất chợt rung lắc dữ dội.
Thời Yên lập tức vịn vào vách, giữ vững thân thể.
Mọi người bị đánh thức giữa mơ màng. Ai chưa cài dây an toàn thì bị hất bay ra ngoài, đập lên trần, rồi rơi xuống đất.
Tiếng khóc, tiếng chửi rộ lên. Âm thanh tiếp viên vang qua loa:
“Xin mọi người đừng hoảng loạn, mau trở lại chỗ ngồi, thắt chặt dây an toàn. Phi thuyền vừa gặp phải hạt lưu, xóc nảy là bình thường, rất nhanh sẽ…”
“Loảng xoảng!”
Tiếng vật nặng đổ ngã vang lớn từ loa phát ra, sau đó là tiếng điện thanh chói tai khi micro rơi xuống.
Mọi người sôi nổi bịt tai lại. Một gã cánh tay xăm trổ đứng bật dậy, gào về phía cửa khoang:
“Trong khoang điều khiển xảy ra cái quái gì vậy!”
Hắn chẳng phải đợi lâu để có câu trả lời.
Micro văng xuống đất hoàn toàn, tiếp theo là loạt súng dày đặc, kèm tiếng vũ khí sắc bén cắm vào thịt. Tiếng cười thô bạo của nam nhân vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Không khí trong khoang đặc quánh, mọi người nín thở.
Vài giây sau, một tiếng thét thất thanh vỡ ra, lập tức cuốn cả khoang vào hỗn loạn.
Có kẻ ngồi bệt ôm đầu khóc, có người chui rúc dưới ghế run rẩy. Gã xăm trổ ban nãy thì nhấc rương hành lý, ném mạnh về phía cửa khoang, hòng tìm đường chạy trốn.
“Trật tự!”
Cảnh ồn ảo bổng ngưng bặt.
“Trên thuyền …” Một giọng nam khàn khàn, xen lẫn ý cười tàn bạo truyền ra: “… Các vị! Chúng ta là hải tặc tinh tế. Con tàu này đã thuộc về bọn tao.”
“Hiện tại” Hắn chậm rãi nói: “Cần một người sửa chữa phi thuyền phải ra mặt, đến khoang điều khiển.”
Gã dừng một chút, bổ thêm một dao vào vị thuyền trưởng đang ôm bụng bò trên mặt đất đất, khiến đối phương đầu nở hoa máu. Sau đó nói tiếp:
“Nếu không có ai ra, mỗi phút tao sẽ giết một người.”
“Chúng tao chỉ cần người biết sửa chữa” gã cười ác ý “Sửa xong chúng tao sẽ đi, bọn mày còn đường sống. Nếu không sửa tốt…”
“Đoàng!”
Một phát súng ghim xuống sàn, mọi người trong khoang thuyền theo đó run lên.
“Nhanh. Bọn tao không có kiên nhẫn.” Hắn đưa ra lời tuyên án cuối cùng.
Khoang chìm vào im lặng chết chóc.
Cuối cùng, có kẻ run rẩy hỏi nhỏ:
“Có… có ai biết sửa phi thuyền không?”
Không một tiếng đáp.
Thời Yên nghĩ: cho dù có người biết, cũng chẳng ai dám đứng ra. Ở lại có khi còn kéo dài thêm vài phút mạng sống, bước vào khoang điều khiển thì chẳng khác nào chịu chết.
Trong im lặng căng thẳng, kẻ đầu tiên sụp đổ chính là tên cánh tay xăm trổ. Rương hành lý của hắn đã vỡ toang, còn cửa khoang thì trơ trơ như cũ. Hiểu rằng trốn không được, hắn gào to:
“Có ai biết sửa thì đứng ra đi! Muốn cả tàu chết chung sao?!”
Một bên chửi, một bên điên cuồng lục tìm, mắt dán vào một gã đàn ông đeo mắt kính mặc âu phục. Gã lập tức túm cổ áo đối phương, hét:
“Đi mau! Mau đi!”
Mắt kính run bần bật, lắc đầu lia lịa, bị xăm trổ đấm một cú thẳng vào mặt, mắt kính vỡ nát bay tung toé, nam nhân kia che lại đôi mắt kêu lên thảm thiết.
Không còn im lặng, đám đông hoảng sợ né xa tay xăm trổ, hỗn loạn lan khắp khoang.
Trong biển tiếng khóc và tiếng gào, Thời Yên vẫn ngồi yên tại chỗ, lặng lẽ nghĩ:
Nếu lỡ không kịp báo danh tân sinh, trường học chắc không đuổi học cô đâu nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


