Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhân Thiết Bình Hoa Không Thể Sập Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Tác giả: Hòa Lý

“Các ngươi còn có ba mươi giây để quyết định.”

Tiếng nam nhân vọng qua micro, lạnh lẽo mà đều đều:

“29… 28…”

Đếm ngược tử vong bắt đầu.

Trong khoang, tiếng thét chói tai càng nhiều, tuyệt vọng hằn trên từng gương mặt. Thời gian càng lúc càng cạn, Thời Yên vừa định phá cửa, đánh thẳng vào khoang điều khiển, thì bên tai chợt vang lên một giọng run rẩy:

“Tôi… tôi sẽ.”

Thời Yên quay đầu.

Là cậu thanh niên đỏ mặt bên cạnh, giọng nhỏ đến mức gần như nuốt mất:

“Tôi sẽ.”

Cậu ta run rẩy đứng lên, loạng choạng tiến về phía cửa tiếp giáp khoang 2 và 3. Trong lúc chen lấn hỗn loạn, cậu ta còn bị xô ngã mấy lần, bò lên rồi lại ngã, cuối cùng mới lảo đảo được tới nơi.

“Bảy… sáu… Ồ, xem ra có người rồi.” Hải tặc trong khoang qua theo dõi thấy được mặt đỏ thanh niên , phát ra tiếng cười to, nói với một gã đứng bên cạnh: “Đi, mang thằng nhóc kia lại đây.”

Đám đông tức khắc im bặt.

Ánh mắt họ tràn ngập hy vọng dồn hết về phía thanh niên ấy, kẻ khóc vì biết ơn, kẻ thầm cầu khẩn. Gã cánh tay xăm trổ lau mặt, lạnh giọng uy hiếp:

“Mày tốt nhất sửa được cái tàu của bọn nó, bằng không…”

“Tôi cũng đi.”

Thời Yên đứng lên, cắt ngang lời nói gã xăm trổ.

Hải tặc trong khoang điều khiển sửng sốt:

“Được, mang cả hai đứa lại đây.”

Thời Yên che chắn tiếng chi chi oa oa của quản gia trong đầu, bước tới bên cậu thanh niên kia, đỡ lấy cơ thể run rẩy của cậu ta, thấp giọng:

“Đừng sợ.”

Kỳ lạ thay, tim Hà Tử Mặc vốn đập loạn, bỗng bình ổn. Cậu ta hít sâu, cố hết sức toàn lực kìm lại run rẩy, lắp bắp giới thiệu:

“Tôi… tôi là Hà Tử Mặc.”

Thời Yên: “Ừ.”

Không nghe được tên đối phương như mong muốn, Hà Tử Mặc hơi thất vọng. Chỉ là một thiếu niên vừa tốt nghiệp trung học, hiểu biết về phi thuyền mới dừng ở lý thuyết cơ bản, ngay cả xe bay Quang 5 cũng chưa từng chạm qua, càng đừng nói đến phi thuyền vũ trụ phức tạp gấp ngàn lần này.

Hà Tử Mặc thở dài trong lòng, hôm nay hơn nửa là chắc chết ở đây. Nhưng ít nhất, trước khi chết, cậu ta đã dũng cảm dám bước lên một bước để chào hỏi đối phương — hắn không còn là xã khủng nữa.

Nghĩ vậy, hắn tự an ủi: chí ít cũng hoàn thành tâm nguyện của mình, lại còn tranh thủ chút thời gian cho người khác. Thế cũng đáng.

Hắn len lén nhìn nữ sinh bên cạnh. Dưới mũ giáp không thấy mặt, chỉ thấy cô mang tư thái nhàn tảng, tay không run, là hiểu cô không sợ hãi những khảo nghiệm sinh tử sắp tới.

Hàn Tử Mặc không nhịn được mà nghĩ, chẳng lẽ… cô thật sự là đại sư sửa chữa? Đã sửa chữa quá nhiều phi thuyền vũ trụ nên mới tự tin như vậy sao?

Trong khi đó, vị “đại sư” tràn đầy tự tin, vững vàng bình tĩnh — Thời Yên — đang ngẩn người.

Cô nhớ về thật lâu trước kia, lần đầu mình chạm vào máy móc. Khi ấy, Diêm Tam Cảnh bên cạnh mang mặt nạ hàn, tia lửa từ mỏ hàn mini lập loè như pháo hoa, ông đang chế tạo chip trung tâm cho quản gia.

Còn cô trong tay cầm một cái bảng mạch điện đáng chết, tò mò cắm ngược cực dương của pin vào khe nối….

Sau đó cả phòng thí nghiệm nổ tung.

Cũng may cả cô và Diêm Tam Cảnh cấp bậc thể lực đều cao, dù có nổ bay thì sau khi nằm nửa ngày trong đống phế tích, cả hai vẫn lung lay đứng lên được.

Diêm Tam Cảnh mắng cô một trận máu chó đầy đầu, rồi cấm cô không được bén mảng đến phòng thí nghiệm một bước.

Thời Yên nghĩ, quản gia hiện tại thiểu năng trí tuệ như vậy… tám phần là do lúc đó bị nổ choáng vàng.

“Bọn chúng tới.”

Hà Tử Mặc lại bắt đầu khẩn trương, run run nhỏ giọng nói với Thời Yên.

Thời Yên tỉnh lại từ trong hồi ức, nhìn cửa khoang trước mặt liên tiếp mở ra.

Một nhóm hải tặc bước vào, mặt nạ đỏ che nửa khuôn mặt, trên tay đều cầm súng, bên hông mang đạn dự phòng và vũ khí lạnh, trực tiếp chĩa họng súng vào Hàn Tử Mặc và Thời Yên, quát lớn:

“Đi mau!”

Hà Tử Mặc bản năng mang trách nhiệm nam nhân chắn trước Thời Yên, gắng đi đầu ra ngoài.

Thời Yên theo sát.

Mấy gã hải tặc tinh tế đi bên cạnh họ, hoàn toàn không để vào mắt hai đứa nhóc nhỏ yếu này, cũng chẳng thấy chúng có chút uy hiếp nào cả.

Cô lặng lẽ đếm đếm số địch, có vẻ ít hơn so với tưởng tượng của cô. Bọn chúng không hề phòng bị, hoặc quá tự đại cho rằng chẳng ai dám phản kháng, hoặc là...

“Con nhỏ kia, sao đội mũ giáp?” Một tên mắt hí mở miệng chất vấn, “Cởi ra cho lão tử”

Ánh mắt quét qua người Thời Yên, ghê tởm dính nhớp. Gã liếm liếm môi nghĩ thầm, dáng người đẹp như vậy, khuôn mặt hẳn là không kém.

Gã nuốt nước bọt. “Cởi ra!”

“Sao ngươi đeo mặt nạ?” Thời Yên ngẩng mặt hỏi ngược: “Cởi ra cho lão … Sao ngươi không tháo?”

Hà Tử Mặc thấy cô lớn mật vậy thì hoảng sợ, xoay người định ngăn cô, nhưng bị hải tặc bên cạnh ghì chặt.

Tên mắt hí gào lên:

“Sao mày dám nói chuyện với tao! Tin tao bắn chết mày không?!”

“Thì bắn đi.” Giọng Thời Yên không quan tâm nói. “Nhưng chúng ta là thợ sửa. Chỉ cần bị thương chút thôi, sẽ làm giảm độ chính xác khi thao tác. Sửa không tốt, là lỗi của ngươi.”

Mặt tên mắt hí hết xanh rồi trắng. Đồng bọn bên cạnh thấy tình thế không đúng, thấp giọng khuyên:

“Nhịn đi chút. Chờ nó sửa xong tàu rồi….”

Người bên cạnh liếc mắt ra hiệu cho gã mắt hí. Gã chớp mắt rồi hậm hực rút lại lưỡi dao, hét to bắt Thời Yên đi tiếp về phía trước.

Chờ nữ nhân này xửa xong phi thuyền, không còn giá trị lợi dụng, hắn muốn cô ta sống không bằng chết.

Hà Tử Mặc bị dọa đến tay chân mềm nhũn, cố gắng chống đỡ bước tiếp vào khoang. Khoang số hai là chỗ ngồi hạng hai, hành khách phần lớn có ít tài sản; giờ đây đồ đạc và hành lý của họ đều bị lột sạch, họ nằm vật trên ghế, tuyệt vọng. Đối với chuyện đám hải tặc tinh tế vừa trải qua cũng không có phản ứng gì.

Khoang số một là khoang vé hạng nhất, chỉ có một hành khách, giờ đã chết.

Đám vệ sĩ đi theo hắn cũng nằm la liệt trên sàn.

Hà Tử Mặc từ trước tới nay chưa bao giờ chứng kiến cảnh máu me khủng khiếp như thế này. Khi bị vướng phải chút ruột rơi ra của một người chết, cậu ta cuối cùng không kìm nổi, sắc mặt trắng bệch, cúi người nôn thốc nôn tháo.

Đôi mắt mờ nước, cậu ta nhìn Thời Yên đi ngang qua trước mặt mình, bước chân không chút loạn. Trong lòng Hà Tử Mặc, sự kính nể dâng lên đến cực điểm.

Mấy tên hải tặc khác nhìn thấy Thời Yên bình tĩnh như vậy thì cũng âm thầm sinh cảnh giác.

Mắt hí đang định chất vấn Thời Yên, thì thấy cô gái trước mặt bỗng chân mềm nhũn, ngã sụp xuống đất, dựa vào vách tường run rẩy, điên cuồng lắc đầu:

“Tôi không đi… tôi không đi…”

Thời Yên mặt không biểu cảm, thầm nghĩ: Cái mũ giáp này đúng là hữu ích, cô vẫn tỉnh bơ mà chớp mắt đã diễn hoàn hảo công phu nước mắt này.

Gã mắt hí tự tin nhận đã hoà một ván với cô, cười ha hả:

“Đứng lên cho tao, hãy tận mắt nhìn kết cục của những người này!”

Hắn túm lấy cánh tay Thời Yên, kéo mạnh cô đi xuyên qua khu vực la liệt xác chết, buộc cô phải giẫm qua từng thi thể.

Đột nhiên, Thời Yên giãy ra, thoát khỏi bàn tay hắn, rồi lao thẳng về phía một tên hải tặc khác. Vừa chạy, cô vừa hét lớn:

“Thả tôi ra! Tôi không muốn đi!”

Đám hải tặc lập tức thay đổi sắc mặt, duỗi tay chộp lấy cô.

Thời Yên liền mở ra “chiêu chạy loạn”, luồn lách giữa bọn chúng trơn tru như cá chạch. Rõ ràng nhiều tên đã cảm giác chạm được vào người cô, vậy mà cuối cùng đến một góc áo cũng không giữ nổi.

Sau khi bóp nát hết đạn dự phòng của bọn chúng, Thời Yên làm bộ như thể lực đã cạn kiệt, thở hổn hển rồi ngã lăn xuống sàn, giả vờ kiệt sức.

Đúng lúc đó, Hà Tử Mặc bên kia cũng vừa nôn xong. Bị hai người gây náo loạn một phen, bọn họ sắc mặt cực kém, túm chặt cánh tay Thời Yên và Hà Tử Mặc, lôi xềnh xệch họ đi đến trước một cánh cửa lớn.

Cửa khoang điều khiển mở ra. Hai người bị đẩy mạnh vào trong rồi cửa đóng sập lại.

Trong khoang chỉ có một tên hải tặc.

Thời Yên ngẩng đầu nhìn. Hắn thân hình vạm vỡ, da ngăm đen, trên mặt có một vết sẹo sâu kéo dài từ lông mày đến tận khóe miệng, thịt mới mọc lên đỏ au, tựa như gương mặt bị chia làm hai nửa.

Hắn không đeo mặt nạ đỏ.

“Hai đứa mày, ai sẽ sửa phi thuyền?” Gã mở miệng hỏi.

Thời Yên đã đoán ra đây chính là tên “Micro” phát loa ban nãy, liền đáp:

“Tôi.”

Hà Tử Mặc nhìn nhìn Thời Yên, yếu ớt nói:

“Tôi… cũng sẽ một chút.”

Tên hải tặc hứng thú nhìn cả hai, như đang cân nhắc xem ai chuyên nghiệp hơn. Vài giây sau, hắn giơ tay chỉ vào Thời Yên:

Một bên khoang điều khiển bị khoét một lỗ lớn, nối thông với phi thuyền của bọn hải tặc qua một hành lang kim loại.

Tên hải tặc rút súng, chĩa vào Thời Yên:

“Đi.”

Cô bước vào hành lang, sang bên phi thuyền hải tặc, tiến thẳng vào phòng điều khiển của chúng.

Hắn đi sát sau lưng cô, chỉ tay về phía bảng điều khiển cháy đen, khói vẫn bốc lên nghi ngút:

“Sửa cho tốt.”

Thời Yên nhìn bảng điều khiển còn đang bốc khói, im lặng một lúc lâu.

Tên hải tặc kéo một cái ghế ngồi phịch xuống bên cạnh, nạp đạn vào súng, giơ lên uy hiếp:

“Sao? Không sửa được?”

Tiếng lên đạn vang giòn, mùi đe dọa rõ rành rành.

“Không phải,” Thời Yên chậm rãi đáp, “tôi chỉ muốn hỏi… chỗ này ông dùng nấu cơm à? Hay là hút thuốc rồi đánh rơi bật lửa?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc