Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhân Thiết Bình Hoa Không Thể Sập Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Tác giả: Hòa Lý

Thời Yên hít sâu một hơi.

Quản gia rụt rè lên tiếng:

“Hay là… chúng ta quay về, dùng phi thuyền riêng cho tiện?”

Thời Yên còn chưa kịp đáp thì đã thấy gã đàn ông hút thuốc tiến lại gần minh. Hắn vờ như vô tình liếc qua chiếc trí não cao cấp trên tay cô, rồi liếm môi, nở nụ cười:

“Em gái, tới đây du lịch à?”

Hắn tiếp tục, giọng thân mật:

“Ngày thường tôi cũng làm hướng dẫn. Nếu em gái muốn thuê phòng, ăn uống hay xem thi đấu gì đó, cứ tìm tôi.” Người đàn ông tươi cười hiền lành, hai tay chà xát, “Tôi đảm bảo dẫn em gái đến những cửa hàng phục vụ tốt nhất, chỉ cần cho tôi chút phí là được.”

Thời Yên quan sát đối phương.

Áo khoác da nửa cũ nửa mới, tóc tai chưa chải gọn, gương mặt tươi cười hàm hậu – trông rất phù hợp hình tượng nam nhân tới làm ăn.

Nhưng vết chai dày trên tay, ánh mắt sắc bén cùng khí tức bạo ngược trên người hắn lại tố cáo hắn là kẻ liều mạng.

Thấy Thời Yên không trả lời, cũng không thấy được biểu tình qua mũ giáp, gã hơi bực, cắn chặt điếu thuốc:

“Em gái, ở đây tôi nói nhất thì không ai dám nói nhì. Em muốn gì tôi cũng có thể lo được cho em…”

“Cái gì cũng được sao?” Thời Yên bất ngờ cắt ngang.

Gã khựng lại, rồi lập tức lại cười:

“Đương nhiên.”

“Được.” Thời Yên gật đầu, chỉ vào một con hẻm nhỏ gần đó:

“Qua đó nói chuyện đi.”

Gã liếc qua hẻm, nở nụ cười mãn nguyện.

Quả nhiên là tiểu thư nhà giàu ngây thơ. Hắn vốn định cướp ngay tại chỗ, không ngờ đối phương còn “tri kỷ” hơn, tự dắt mình vào nơi hẻo lánh, cho hắn hoàn cảnh tiện lợi.

“Được thôi.” Hắn dụi điếu thuốc lên tường, vứt xuống đất rồi dẫn Thời Yên vào hẻm.

Những kẻ xung quanh đang quan sát đều biết, tiểu dê con đáng thương kia đã tự chui đầu vào lưới, sớm muộn cũng thành kẻ trắng tay. Bọn họ âm thầm ghen tỵ vận may của gã kia, rồi nhanh chóng tản đi tìm “khách hàng” khác.

Thời Yên đi theo nam nhân vào một con hẻm nhỏ âm u. Cô nhìn thấy hắn dừng lại, xoay người, nét mặt hiền lành ban nãy giờ đã biến thành nụ cười đầy tham vọng.

Con mồi đã sa bẫy, tên kia không còn cần ngụy trang. Hắn rút từ túi ra một liều thuốc mê, nhanh chóng giơ tay hướng về cổ Thời Yên, chuẩn bị tấn công!

“Cạch!”

Cảnh tượng cô gái ngã xuống không hề xuất hiện. Thay vào đó, thân thể hắn run bần bật, động tác mất tự nhiên rũ xuống, hiển nhiên đã gãy xương.

Thời Yên buông tay, từ trong bàn tay mềm oặt của gã kia gỡ lấy liều thuốc mê, tay không bẻ gãy kim, rồi nhét phần thuốc còn lại vào túi áo mình.

Gã đàn ông đau đớn vặn vẹo. Hắn rút tay về, dùng tay trái nắn tay phải gãy xương trở lại, rồi cảnh giác rút một con dao ngắn từ sau lưng, giơ ngang trước ngực.

Là thể lực giống hắn A+… hay là S?

Chỉ trong thoáng chốc thời gian giằng co, hắn đã phán đoán lại tình hình. Đối phương không mang vũ khí. Nút không gian nếu có dấu cũng cần thời gian mở ra. Còn con dao hắn cầm là chế từ hợp kim cao cấp – dù đối thủ có là thể lực cấp S, tay không cũng khó mà chặn nổi.

Hắn chỉ cần làm đối phương nghiêng người tránh đòn, rồi chạy ra khỏi hẻm là an toàn.

Thợ săn và con mồi vị trí bị đảo ngược, quên mất cả ý định cước bóc của mình. Gã thậm chí bắt đầu hối hận. Sao hắn lại ngu ngốc nghe theo nó vào hẻm này? Hai bên là tường, có đấm xuyên tường cũng không chạy được. Nếu ngoài đường hắn có thể dựa vào thông thuộc địa hình mà chạy trốn.

Thời Yên thấy hắn rút dao, nhìn màu sắc đoán là loại dao chất liệu cao cấp. Cô cũng không nghĩ dùng tay không đỡ dao, bèn thò tay vào túi, lấy ra viên cầu quản gia.

Cô mở tinh thần lực, bao lấy viên cầu, khẽ nói: “Gậy bóng chày.”

Gã đàn ông lập tức lùi một bước. Hắn không hiểu đối phương định làm gì, nhưng theo bản năng cảm nhận được nguy hiểm.

Quả cầu trong tay Thời Yên nhanh chóng biến hình, trở thành cây gậy bóng chày to bằng cánh tay.

Quản gia lặng lẽ đem bản thân thành màu hồng phấn.

Ít ra thì… Dùng gậy bóng chày hồng phấn đánh nhau coi như là chút quật cường cuối cùng của nó…

Thời Yên vung thử vài cái, cảm thấy chắc tay. Không thèm để ý đến màu sắc, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào gã đàn ông.

Muốn bỏ chạy!

Hắn cắn răng, nắm chặt chuôi dao, nhằm thẳng vào cổ cô gái đâm tới.

Với thể lực A+, tốc độ có thể tương đương với báo săn. Chỉ trong chớp mắt mũi dao lóe sáng ngay bên gáy Thời Yên. Nhưng động tác Thời Yên cô còn nhanh hơn. Thân thể mềm mại ngửa ra sau, vòng eo uyển chuyển tràn đầy sức lực, né khỏi lưỡi dao trong gang tấc.

Cùng lúc đó, cây gậy bóng chày quét ngang, đập mạnh vào cằm hắn.

“Rắc!”

Lại một tiếng xương cốt vỡ vụn. Hắn choáng váng chống tường, còn chưa kịp đứng vững thì cú tiếp theo đã tới, đánh bay con dao khỏi tay hắn.

Không cho hắn cơ hội phản ứng, bóng tàn ảnh hồng phấn lại vung xuống, nện thẳng vào xương sườn.

Nội tạng khả năng đã vỡ.

Gã đàn ông chậm rãi quỵ xuống đất, ánh mắt vô thần nhìn khoảng không. Trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ:

Cô ta… tuyệt đối là S cấp.

Thể lực cấp A+ vốn hồi phục rất nhanh, nên Thời Yên không lo hắn chết ở chỗ này. Cô bước tới, dùng gậy gõ gõ con dao rơi trên đất, hỏi quản gia:

“Có hấp thu được không?”

Quản gia lí nhí đáp:

“Độ tinh khiết rất cao, có thể hấp thu.”

Dao ngắn được chế từ loại kim loại cao cấp cùng chất liệu với quản gia, tính chất cực kỳ đặc thù: có thể kéo dài, dát mỏng, lại vừa cứng rắn vừa dẻo dai hiếm thấy.

Loại kim loại này có tên —— O1. Hình thái nguyên bản là một khối đá đen cứng như thép. Chỉ người có tinh thần lực từ cấp A trở lên mới có thể dùng tinh thần lực để thay đổi tính chất của nó: khiến nó dài ra, mềm đi, thậm chí biến thành trạng thái dịch lỏng.

O1 cực kỳ hiếm, là nguyên liệu chủ yếu để chế tạo cơ giáp. Liên Bang nghiêm lệnh cấm buôn bán nó, dù ở chợ đen cũng chỉ ngẫu nhiên gặp được lại luôn bị đẩy giá cao ngất.

Thời Yên cũng không biết người chế tác ra quản gia - hỗn đản lão sư Diêm Tam Cảnh - đã bằng cách nào lấy được O1, lại còn đem nhét vào trên người quản gia trí năng.

Cô cũng không muốn biết.

Cô vươn tay, dùng tinh thần lực bao phủ lấy đoản đao, trong chớp mắt khiến nó mềm nhũn thành một khối bùn đen. Sau đó đều đều trát lên bề mặt viên cầu, dần dần khiến lớp bùn đen cứng lại, hòa nhập thành một thể.

Chứng kiến ái đao của mình bị “ăn sạch đến cặn cũng không còn”, nam nhân chỉ cảm thấy lòng như tro tàn.

Nhìn con nhóc kia từng bước đi về phía mình, hắn thầm nghĩ: hôm nay có lẽ mình sẽ phải chết ở đây.

Nam nhân an tĩnh nhắm mắt. Nhưng ngay lúc ấy, hắn lại nghe giọng nói trong trẻo:

“Anh không phải trước đó nói, thứ gì cũng có thể giúp tôi làm sao?”

Gã choàng mở mắt.

Thời Yên chống gậy bóng chày, khom lưng nhìn hắn, chậm rãi nói:

“Vậy thì… đi làm cho tôi một tấm vé tàu đến Thủ Đô tinh.”

….

Tinh cầu K32 – trong một cửa hàng rách nát.

“Muốn một tấm vé tàu.”

Nữ nhân tóc đỏ ngồi sau quầy, mắt dán vào trí não, đáp không chút để tâm:

“Không có.”

Nói xong, ngón tay cô ta khựng lại, cảm thấy giọng nói này có chút quen tai. Ngẩng đầu lên, liền thấy đương kim lão đại nơi này — ngoại hiệu ‘Địa Đầu Xà’.

“Ai nha,” tóc đỏ lập tức đứng bật dậy, trên mặt treo nụ cười lấy lòng,

“Thì ra là đại ca khu vực, ngài muốn loại vé nào đây?”

Nam nhân liếc nhìn bóng dáng cô gái sau lưng, lén che lấy xương ngực còn đau âm ỉ, rồi trầm giọng:

“Khoang hạng nhất.”

“Kia thì đúng là không khéo.” Nữ nhân tóc đỏ cười gượng, “Dạo này anh cũng biết rồi đấy, tới chậm một chút, khoang nhất nhị đều hết sạch, ngay cả vé thường cũng chỉ còn hai tấm. Ngài xem… có cần không?”

Sau lưng cô gái vẫn im lặng. Địa Đầu Xà cắn răng:

“Có.”

Tóc đỏ lục lọi hộp sắt trong quầy, cuối cùng lấy ra một tấm vé màu lam, đặt lên mặt bàn, dùng ngón tay đẩy tới trước mặt hắn:

“Người khác thì tôi lấy năm vạn tinh tệ. Nhưng với đại ca ngài… Năm nghìn tinh tệ, thế nào?”

Năm nghìn tinh tệ, gấp đôi giá gốc.

Địa Đầu Xà im lặng.

Nữ nhân trong lòng chửi thầm, ngoài mặt vẫn cười tươi:

“Thôi thì giá gốc nhé? Hai nghìn năm trăm tinh tệ, không thể ít hơn.”

Địa Đầu Xà rút thẻ tinh tệ, quẹt qua máy thu ngân một cái, rút đi tấm vé từ ngón tay nữ nhân tóc đỏ.

Nữ nhân cười càng tươi, giả vờ lơ đãng nhìn sang phía sau, kinh ngạc hỏi:

“Đây là ai thế, cô gái nhỏ này muốn đi Thủ Đô tinh sao?”

Địa Đầu Xà thoáng do dự.

Có nên nói giá trị con người của cô ta không? Trong cửa hàng còn vài gã bỏ mạng, thực lực chẳng yếu. Nếu cùng nhau ra tay, nói không chừng…

Ánh mắt nữ nhân tóc đỏ lập tức thay đổi.

Năm trăm vạn! Quá đủ để đổi lấy một đời hưởng thụ trên tinh cầu phồn hoa.

Mấy gã bỏ mạng khác trong quán cũng quay đầu, ánh mắt sáng rực, nhìn chằm chằm vào Thời Yên và Địa Đầu Xà.

Trong lòng Địa Đầu Xà chỉ muốn chửi má nó! Các ngươi có biết người này vừa rồi đè ta xuống đất đánh thành chó không? Cô ta sao có thể diễn như vậy, một kẻ thể lực S cấp khóc lóc như tiểu bạch thỏ?!

Hắn vội vàng kéo Thời Yên ra khỏi cửa, nhét vé tàu vào tay cô, cúi đầu cầu khẩn:

“Tôi cầu cô, cô nãi nãi, đi nhanh đi.”

Đừng kéo thêm thù hận cho hắn nữa!

Hắn không những không kiếm được một xu, còn mất toi 2500 tinh tệ và một con dao. Giờ lại phải gánh thêm món năm trăm vạn tiền của phi nghĩa… chẳng phải chuẩn bị cho người khác tính kế sao!

Thời Yên vừa bước đi vừa vỗ vai hắn:

“Tiểu Địa, về sau nhớ làm người cho tốt. Tôi đi đây.”

Địa Đầu Xà cúi đầu khom lưng:

“Vâng vâng, đại tỷ đại nhân dạy phải.”

Ngươi đi nhanh đi thì hơn!

Dù “Tiểu Địa” nghe chẳng khác nào “Tiểu đệ”, Thời Yên cũng lười giải thích, cầm vé tàu đi thẳng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc