Tác giả: Hòa Lý
Sân thi đấu ngầm cũng không giống như Thời Yên tưởng tượng — không phải một nơi bí mật không được công khai, mà ngược lại, nó cực kỳ gan dạ, ngang nhiên chiếm trọn cả một tầng dưới lòng đất của quảng trường trung tâm thủ đô.
Muốn đến đó rất đơn giản: chỉ cần đi vào siêu thị lớn bên cạnh quảng trường, sau đó vào thang máy, ấn nút tầng -1 là được, hoàn toàn không có thủ tục kiểm tra rườm rà.
Ở tầng -1, trước cánh cửa sắt đen to lớn có hai vệ sĩ châu Âu đứng gác. Sau khi xác nhận trên người Thời Yên và hai người bạn không mang theo vũ khí, họ liền cho phép cả nhóm đi vào.
Thời Yên sờ sờ quả cầu quản gia trong túi, nghe được phía trước ồn áo những âm thanh huyên náo:
“Tôi đặt cược số 11!”
“Vậy tôi đặt cho số 8!”
Trong đại sảnh, trên màn hình toàn cảnh, cơ giáp màu đen số 8 và cơ giáp màu xanh lục số 11 đang đứng đối diện nhau trên võ đài, bình tĩnh quan sát đối phương.
Bên dưới màn hình ảo, đám con bạc đỏ mặt tía tai gào thét, mỗi người đều cố gắng cổ vũ cơ giáp mà mình đặt cược, trong tay nắm chặt phiếu đặt cược, vì chiến thắng mà đặt cả gia sản vào canh bạc.
Thời Yên tiến lại gần bàn cược. Một gã đàn ông đầu trọc liếc mắt nhìn cô, cười tủm tỉm hỏi:
“Em gái, muốn đặt cược không?”
Quản gia trong giao diện Anipop ngẩng đầu, cảnh giác nói với Thời Yên:
“Tiểu chủ nhân, thục nữ không được đánh bạc.”
Thời Yên che chắn nó, thản nhiên hỏi gã đầu trọc:
“Quy tắc ở đây thế nào?”
Ánh mắt gã đầu trọc đảo qua khuôn mặt mịn màng của Thời Yên, lại nhìn trang phục của cô, biết ngay đây không phải người thiếu tiền, nụ cười càng thêm gian xảo:
“Lần đầu đến sân thi đấu à? Ở đây quy tắc đơn giản lắm: thấy cơ giáp nào có khả năng thắng thì đặt cược cho cơ giáp đó. Một phiếu đăt cược tương ứng một nghìn tinh tệ, muốn đặt bao nhiêu tùy ý.”
“Thi đấu sắp bắt đầu rồi, giờ đặt cược vẫn còn kịp.” Đầu trọc nói: “Nếu chậm thì phải chờ trận sau.”
Thời Yên gật đầu, lại hỏi:
“Những con số trên cơ giáp kia có ý nghĩa gì không?”
Gã đầu trọc bật cười:
“Xem ra thật đúng là lần đầu đến đây. Con số ấy chính là thứ hạng của cơ giáp trong thời gian thực. Các trận thi đấu ở đây, thứ hạng chính là tên của cơ giáp. Ví dụ hôm nay cô có thể là số 8, nhưng một khi có người vượt điểm của cô, cô có thể thành số 9 hay 17 gì đó thôi.”
“Vậy à…” Thời Yên suy nghĩ rồi nói:
“Vậy tôi đặt cho số 8, mười phiếu cược.”
Nụ cười trên mặt gã đầu trọc rạng rỡ:
“Được, khách quan thật sảng khoái!”
Thời Yên chuyển cho gã một vạn tinh tệ qua trí não, đổi lấy mười phiếu cược, tùy ý bỏ vào túi, rồi hỏi thêm:
“Có thể giải thích cho tôi kỹ hơn về quy tắc không? Ví dụ hình thức cơ giáp thi đấu như thế nào?”
“Đương nhiên là được.” Gã đầu trọc vừa nói, ánh mắt vừa lóe sáng tham lam.
Một khi đã mở gói đánh cược thì rất khó đoán giới hạn dừng lại. Chỉ cần làm cho con nhóc này mê đắm, cô ta sẽ tới đây ngày càng nhiều, đặt cược càng nhiều, sau này hắn còn lo thiếu tiền hay sao.
Thời Yên quay sang ra hiệu cho Nam Hi và Ocasie cùng lại gần nghe.
Gã đầu trọc thấy vậy cũng không quan tâm. Dù sao trước mặt hắn đây chính là một “con dê béo” vừa đủ để xẻ thịt, còn hai kẻ đi cùng kia vừa nhìn đã thấy đến nước luộc còn chẳng có, hắn cũng lười đuổi theo.
Trên màn hình lớn, con số bắt đầu nhảy.
【Còn lại 15 giây để bắt đầu trận đấu】
“Thi đấu sắp mở màn rồi, vừa xem vừa nói tiếp nhé.” Gã đầu trọc nói, “Mấy trận cấp cao thế này thường sẽ có bình luận trực tiếp, còn hạng thấp thì chỉ xem cho vui thôi.”
Đếm ngược vừa kết thúc, tiếng nhắc nhở vang lên, hai cơ giáp đồng loạt đứng yên, chưa hề ra tay.
Giọng bình luận viên nữ vang lên trong trường đấu:
“Ngay lúc này, chúng ta sẽ được theo dõi trận đối chiến giữa tuyển thủ hạng 8 và hạng 11.
Số 8 thì chắc mọi người đều quen mặt rồi — anh ta nổi tiếng với kỹ năng cận chiến vũ khí lạnh, từng dùng trường thương liên tục đánh bại hai đối thủ ở cấp cao hơn!”
“Đối thủ số 11 lại là một tân binh sáng giá trong năm nay. Kể từ khi bước ra từ giải Hải Tuyển, anh ta chưa từng nếm mùi thất bại. Sở trường của số 11 chính là hỏa lực tầm gần, đặc biệt với pháo ngắn và thương pháp, với tỉ lệ trúng đích lên tới 95%!”
“Như vậy, trong trận đấu hôm nay, cuối cùng bên nào sẽ giành chiến thắng đây —— động rồi! Số 8 tuyển thủ bất ngờ mở đầu bằng đòn công kích!”
“Số 11 tuyển thủ né được cú đánh của số 8, còn lập tức phản kích bằng đoản pháo…… Quá đẹp! Cánh tay trái của số 8 đã bị bắn trúng!”
Bên dưới khán đài, nhóm dân cá cược ủng hộ số 8 đồng loạt kêu la ầm ĩ. Bọn họ vung tay hét hò, buông ra đủ loại tiếng chửi thề khó nghe, hận không thể lao ngay vào trong màn hình để mắng số 8 vì mắc lỗi.
Gã đầu trọc ngồi bên cạnh chép miệng giải thích cho Thời Yên:
“Đây là hình thức thi đấu phổ biến nhất, gọi là võ đài đối kháng. Chỉ cần làm cho đối thủ rơi khỏi sân đấu, hoặc là làm cho cơ giáp đối thủ mất hết năng lực chiến đấu thì được tính là chiến thắng, và sẽ nhận được một điểm tích lũy.”
“Hình thức võ đài thiên về tốc chiến tốc thắng, nên phần lớn người lựa chọn vào đây, đỡ tốn thời gian.” Đầu trọc nói tiếp: “Ngoài ra còn có đấu bản đồ, chiến đấu trong địa hình phức tạp như rừng, núi, hoang mạc… Tuyến bản đồ là hình thức đối chiến, phải bằng mọi giá phá hủy hoàn toàn cơ giáp đối phương mới có thể chiến thắng. Kiểu này khó hơn, tính chiến thuật cao hơn, và điểm thưởng cũng nhiều hơn, tận năm điểm.”
“À đúng rồi,” gã đầu trọc liếc nhìn ba người Thời Yên, “ngoài thi đấu cá nhân còn có thi đấu đoàn đội. Đoàn đội cần có ba người thành đoàn, các bạn vừa hay có thể lập thành một tổ đội anh hùng. Quy tắc đoàn đội cũng không khác nhiều với thi các nhân, chỉ cần đối phương không còn ai, trong đội còn ít nhất một người trụ lại thì được tính là thắng, rồi điểm sẽ chia đều.”
“Đấu cá nhân và đấu đoàn đội thì điểm tích phân đạt được là cộng dồn. Cho nên người dành giải nhất tham gia đấu đội cũng có thể giành giải nhất trong đấu đơn.” Đầu trọc lắc đầu: “Nhưng từ trước đến nay chưa ai có thể đồng thời giành quán quân cả hai hạng mục.”
Hắn nheo mắt cười: “Rốt cuộc thì ‘mãnh thú thường độc hành, dê cừu mới tụ bầy’”
Ai có tham vọng tranh ngôi quán quân, thường sẽ chọn đánh một mình.
Trên màn hình, trận chiến vẫn căng thẳng.
Dù mất cánh tay trái, số 8 không hề hoảng loạn. Anh ta khéo léo điều khiển cơ giáp, tay phải vung trọng kiếm uyển chuyển như múa hoa, gạt sạch loạt đạn bắn tới từ số 11.
Khán giả cùng bình luận viên đồng loạt hô vang khen ngợi.
Số 11 lại nhanh chóng chuyển đổi cánh tay máy thành đoản pháo, lần này nhằm thẳng vào cánh tay phải của số 8 mà bắn.
Số 8 tuyển thủ vốn đã đoán trước được, nghiêng người né tránh hỏa công kích của số 11. Trong vài giây ngắn ngủi khi số 11 còn đang chuyển đổi cánh tay máy thành súng, Số 8 liền vung tay phải, trọng kiếm trong tay kỵ sĩ hướng mạnh về phía trước, đâm sâu vào giáp ngực của cơ giáp số 11!
Bình luận viên gần như hét lên:
“Số 8 tung ra tuyệt chiêu chí mạng! Số 11 không còn đường né tránh! Kiếm của số 8 đã cắm thẳng vào đầu giáp ngực tiếp tục xuyên xuống thân đối thủ —— Tôi nghĩ tuyển thủ số 8 muốn hủy đi khoang năng lượng, có thể trực tiếp kết thúc trận đấu này ngay tại đây!”
Thời Yên nghe vậy, quay đầu hỏi gã đầu trọc:
“‘Khoang năng lượng’ là gì?”
Đầu trọc nam nhân từ trong túi lấy ra một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu rồi nhả khói, nói:
“‘Khoang năng lượng’ của cơ giáp, chính là người điều khiển cơ giáp đấy.”
“Hỏa lực công kích thì cần nhiên liệu cao cấp làm động lực năng lượng, còn việc điều khiển cơ giáp thì lại cần người lái dùng tinh thần lực làm năng lượng.” Hắn chỉ chỉ lên màn hình: “Cô thấy số 8 đang nhắm thẳng vào khoang điều khiển không? Ý định là muốn trực tiếp chấm dứt trận đấu bằng cách ‘kết liễu’ số 11 đấy. Số 11 tuy còn cầm kiếm tay trái, nhưng căng thẳng thế này thì không trụ nổi bao lâu đâu.”
Thời Yên và Nam Hi đồng thời bật thốt:
“Giết chết á!?”
Ocasie vội vàng giải thích trước khi đầu trọc kịp mở miệng:
“Không cần lo đâu, thi đấu ở đây đều là giả lập thôi. Giống hệt mô phỏng huấn luyện ở trường chúng ta, đều là kết nối thực tế ảo, nhập vào sàn thi đấu, hoàn toàn không gây thương tích thật.”
“Đúng vậy, không sai.” Đầu trọc nam nhân cười hề hề phụ họa, “Vì đây là giả lập nên khoang điều khiển bên ngoài chỉ là cơ sở hỗ trợ, không phải lo sẽ có ai bị giết thật đâu.”
Trên màn hình, sau khi số 8 và số 11 giằng co hồi lâu, cuối cùng cũng chờ được lúc súng ngắn của số 11 làm mát xong. Nhưng đáng tiếc đạn dược đã gần cạn, chỉ còn lại một phát duy nhất. Nếu bắn trượt, hắn sẽ buộc phải đấu cận chiến với số 8 bằng vũ khí lạnh.
Kết quả này thì khỏi cần bàn cũng biết.
Số 11 hít một hơi sâu, vừa nới lỏng tay cầm kiếm, vừa phòng nó tiếp tục cắm xuống tay trái.
Thế nhưng trọng kiếm của số 8 mất đi lực cản, bất ngờ trượt mạnh xuống dưới, chém bay luôn một phần ba thân giáp của số 11!
Bình luận viên kinh hãi kêu lên:
“Nguy rồi! Cơ giáp số 11 mất đi cánh tay trái cùng một phần thân thể, liệu còn có thể tiếp tục chiến đấu được không?!”
Tình thế đảo ngược ngay trước mắt. Đội ủng hộ số 8 hò reo phấn khích, trong khi những người đặt cược vào số 11 thì nín thở, sắc mặt lo lắng.
Nhưng số 11 phản ứng cực nhanh: hắn dứt khoát vứt bỏ phần giáp bị tổn hại, lùi nhanh về phía sau, đồng thời nâng cánh tay phải biến thành đoản pháo.
Ánh sáng pháo lóe lên, năng lượng ngưng tụ thành một luồng hỏa lực mạnh mẽ, bắn thẳng về phía số 8!
Khoảng cách quá gần — gần như không thể né tránh!
Tất cả khán giả trong trường đấu đều căng thẳng nín thở, mắt dán chặt vào màn hình, không dám chớp một cái.
Nhưng số 8 cũng không hề chậm trễ. Hắn lại vung trọng kiếm lên, chém thẳng về phía số 11!
Tiếng nổ dữ dội cùng âm thanh kim loại vỡ vụn vang lên gần như cùng lúc. Trên khán đài, ánh lửa bùng lên, khiến bình luận viên phải bật dậy, căng mắt nhìn chằm chằm, muốn xem rốt cuộc ai là người trụ lại đến cuối cùng.
“Là… là số 8!” Bình luận viên hét lớn. “Thật sự là số 8! Hãy cùng xem lại khoảnh khắc quyết định này qua đoạn quay chậm!”
Trên màn hình lớn, cảnh quay được phát lại: ở thời khắc cuối cùng, cơ giáp số 8 nghiêng người né tránh, để cho pháo của số 11 chỉ kịp đánh nổ một nửa thân giáp. Trong khi đó trọng kiếm của số 8 thì cắm thẳng vào khoang điều khiển, hạ gục luôn người điều khiển số 11 bên trong!
Khi khói tan đi, trên võ đài chỉ còn lại nửa cơ thể rách nát của số 8, một tay một chân vẫn đứng vững giữa sàn. Cơ giáp số 11 thì hoàn toàn bị phá hủy, hệ thống tự động lập tức quét sạch tàn tích ra ngoài.
“Xin chúc mừng người chiến thắng cuối cùng —— tuyển thủ số 8!” Giọng bình luận viên tràn đầy phấn khích. “Một trận chiến thật sự kích động lòng người, vô cùng xuất sắc!”
Khán giả bên dưới thì hỗn loạn một mảnh: kẻ thì khóc lóc vì mất trắng, kẻ thì cười như điên vì thắng cược. Cảnh tượng đủ để thấy hết thảy hỉ nộ ái ố của con người trong phút chốc.
Thời Yên quay sang nhìn đầu trọc.
Hắn miễn cưỡng rút ra hơn hai mươi thẻ cược, đưa cho cô:
“Đây là tiền lời.”
Thời Yên lắc đầu:
“Đánh bạc không tốt. Tôi sẽ không quay lại.”
Đầu trọc:?
Không phải chứ? Sao mới như vậy đã nói không cược nữa? Đánh bạc không tốt là sao?
Quản gia thì hớn hở trong lòng: Tiểu chủ nhân vẫn là rất nghe lời.
Thời Yên thu hồi trí não, thầm nghĩ: Ta xuống tiền đặt cược chỉ để moi thông tin thôi. Không cược thì hắn đâu chịu giải thích quy tắc cặn kẽ như vậy.
Ocasie vốn đoán được ý đồ của Thời Yên, nghe xong thì gật đầu:
“Chúng ta cũng vào thử xem thế nào.”
Thời Yên gật nhẹ. Ba người rời khỏi đại sảnh, đi về hướng cửa lớn bên kia.
Cô mở cửa, bên trong có mấy căn phòng nhỏ. Có vài phòng đang sáng đèn báo hiệu có người sử dụng, còn lại hiện màu xanh, nghĩa là trống.
Thời Yên mở một phòng trống, nhìn thấy khoang thực tế ảo. Nhưng vừa xoay người, cánh cửa đối diện cũng mở ra.
Một thanh niên bước ra, dáng vẻ mệt mỏi. Vừa thấy Thời Yên, ánh mắt hắn lập tức sáng rực:
“Tiểu hoa hồng? Em cũng ở đây sao?”
“Đàn anh Morris.” Thời Yên mỉm cười đáp, “Em đi cùng bạn bè tới chơi một chút.”
“Mà này…” Morris chậm rãi nói, “Giải đấu hạng cao ở đây phần thưởng cực kỳ phong phú, các em tuyệt đối không nên bỏ lỡ cơ hội.”
Ocasie thấy hứng thú liền hỏi:
“Xin hỏi đàn anh, phần thưởng cụ thể là gì vậy?”
Morris liếc nhìn cậu ta, khóe môi cong lên:
“Nhị hoàng tử điện hạ, nếu đến tháng Mười Hai, khi giải năm nay kết thúc, người đứng hạng nhất trên bảng tích điểm sẽ không chỉ nhận được một khoản tiền thưởng kếch xù, mà còn được ban tặng một bộ cơ giáp đời mới… và một thứ gọi là 【Đáp án】.”
“Đáp án?” Ba người đồng loạt nghi hoặc.
“Đúng vậy.” Morris gật đầu, ánh mắt lóe sáng.
“Em có thể đặt ra cho ông chủ nơi này một câu hỏi. Nếu câu hỏi này ông chủ có thể trả lời, hệ thống sẽ thông báo đáp ứng trả lời. Sau khi đạt hạng nhất, ông chủ sẽ nói vấn đề đó cho em.”
Hắn quay sang chớp mắt với Thời Yên, giọng như trêu chọc:
“Có phải rất thú vị không?”
Thời Yên hỏi tiếp:
“Có thể đặt câu hỏi ở đâu?”
“Khi tiến vào sân thi đấu giả lập là có thể hỏi,” Morris đáp, “đến lúc đó hệ thống sẽ gửi câu hỏi đi và phản hồi từ ông chủ.”
Nói xong, Morris cười khẽ, khom người chào Thời Yên:
“Vậy chúc em chơi vui vẻ, đóa hồng xinh đẹp của tôi.”
Đợi bóng dáng Morris đi khuất, Nam Hi đã không kìm được mà reo lên:
“Chúng ta cũng thử đi! Chơi một ván thôi cũng được!”
Thời Yên và Ocasie nhìn nhau, đều gật đầu.
Thời Yên chọn một căn phòng trống. Chi phí hiển thị trên màn hình: 1.000 tinh tệ/giờ. Sau khi xác nhận thanh toán, hệ thống tự động nạp thời gian và chuẩn bị kết nối.
Cô nạp vào một vạn tinh tệ để dự phòng, sau đó nằm xuống khoang thực tế ảo, thả lỏng cơ thể, tiếp theo kết nối tinh thần lực.
Cửa phòng tự động khép lại, đèn báo bên ngoài chuyển sang đỏ, hiển thị 【Có người】.
Trong đầu vang lên âm thanh điện tử rõ ràng:
【 Xin chào, chào mừng đến với Đấu Trường Ảo. Tôi là chỉ đạo viên Tiểu Minh. 】
Thời Yên mở mắt, phát hiện bản thân đang đứng giữa một không gian tối đen như mực. Trước mặt cô hiện ra một điểm sáng trắng lơ lửng. Quang điểm ấy từ từ xoay quanh, đồng thời tiếp tục giải thích:
【 Vì đây là cơ giáp ảo, nên chúng tôi đã hạ thấp ngưỡng tham số. Người có tinh thần lực từ cấp C trở lên đều có thể tham gia. 】
【Ở trong sân thi đấu, tuyển thủ có tinh thần lực cao hơn cấp A sẽ sử dụng tinh thần lực vốn có của mình; còn những người có tinh thần lực thấp hơn cấp A sẽ được thống nhất nâng lên thành cấp A để thi đấu.】
Thời Yên khẽ chớp mắt.
Quả nhiên, cách thiết lập này rất giống với hệ thống sân thi đấu giả lập trong trường học.
Cô nhìn chấm sáng đang dẫn đường, rồi nói ra vấn đề mà mình muốn hỏi.
Một phút sau, chấm sáng đáp:
【Vấn đề có thể được trả lời, xin tuyển thủ hãy nỗ lực giành chức quán quân.】
Khóe môi Thời Yên cong lên: “Được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






