“Giám định và thưởng thức nghệ thuật sao?”
Thời Yên vò tóc một hồi, hỏi quản gia:
“Đây là khóa học gì vậy?”
Đứng cách chỗ cô đang rửa mặt một đoạn, quản gia trả lời:
“Đây là khóa học thống nhất của trường vào thứ sáu. Chuyên ngành đơn binh cùng chuyên ngành cơ giáp mọi người đều phải tham gia.”
Thời Yên khom lưng buộc dây giày, thuận miệng hỏi:
“Hôm nay sẽ học nội dung gì?”
Nam Hi và quản gia đồng thanh đáp:
“Là khóa cắm hoa!”
Nam Hi phấn khởi nói:
“Là cô Liễu Thị Thu, theo truyền thuyết là giáo viên xinh đẹp nhất trong trường!”
Khi bước vào phòng học, Nam Hi lập tức bị kích động bởi “nữ thần” đang đứng trong lớp.
Thời Yên nhìn quanh một vòng, phát hiện ra mấy nam sinh chuyên ngành đơn binh trong lớp, nghe nói nửa tháng không gội đầu, hôm nay còn trang điểm đến … vừa giống người vừa giống chó, lại còn xịt keo, lộ ra cái trán trơ trẽn của chính mình.
Quản gia buồn bã nói:
“Con người thật phong phú, hành vi cũng đủ kiểu …”
Liễu Thị Thu bước vào lớp với dáng vẻ thanh lịch, là hình mẫu mỹ nữ cổ điển: tóc đen thẳng dài đến eo, mặc sườn xám, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn toát ra phong thái uyển chuyển, đôi môi đỏ rực càng tăng thêm vẻ cuốn hút.
“Tôi là Liễu Thị Thu,” Liễu Thị Thu nhẹ nhàng gật đầu, “Tôi sẽ dạy các bạn môn “Giám định và thưởng thức nghệ thuật” trong học kỳ một. Về nghệ thuật, mỗi người có cách lý giải khác nhau, cũng có sở thích riêng, nên môn học này không có tiêu chuẩn chấm điểm cố định, chỉ cần các bạn đảm bảo tinh thần sáng tạo là được.”
“Hôm nay nội dung của chúng ta là cắm hoa.”
Liễu Thị Thu hướng dẫn mọi người di chuyển về khu trưng bày phía sau lớp:
“Ở đây có bình, bàn, bát, lu, ống và bồn là bảy loại chủ yếu dùng để cắm hoa, là dụng cụ chính để giữ hoa và bảo vệ hoa. Các bạn có thể chọn một cái, sau đó chọn hoa để phối hợp.”
“Cắm hoa không quá khắt khe về loại hoa hay số lượng. Bạn cảm thấy loại nào đẹp thì dùng, phối hợp ra sao cũng được,” Liễu Thị Thu mỉm cười khuyến khích, “bắt đầu thôi!”
Thời Yên đứng dậy, đi tới khu trưng bày chọn một bình sứ màu xanh nhạt, sau đó đứng trước các loại hoa cỏ, bắt đầu chọn lựa.
Dưới sự hướng dẫn tinh tế của cô giáo, hương thơm của hoa lan tỏa khắp phòng, tạo ra bầu không khí thanh nhã. Mọi người đều thư giãn và tập trung sáng tạo.
Nửa giờ sau, Thời Yên hoàn thành bình hoa của mình.
Cô cắm một bình hoa tròn đầy, có hoa hồng màu hồng nhạt với lá xanh, phối cùng hoa cẩm hương tím đan xen, lại điểm điểm lấp lánh như trời sao, tổng thể hài hòa tuyệt vời.
Bên cạnh, một nam sinh cắm hoa mẫu đơn đỏ rực với hoa bách hợp, tạo nên sự tương phản rõ rệt.
Liễu Thị Thu đi đến bên Thời Yên, khen:
“Thật xinh đẹp. Trước đây, bạn có học qua cắm hoa rồi sao?”
Thời Yên ngồi xổm, nửa người trên thẳng, hơi nghiêng đầu, cười trả lời:
“Đúng vậy, cô giáo.”
Quản gia của Thời Yên bỗng hoảng hốt, giọng run run đầy lo lắng:
“Tiểu chủ nhân, giọng nói ngài làm sao vậy?”
Thời Yên không giải thích cho nó.
“À, vậy được,” Liễu Thị Thu gật đầu, quay sang cả lớp:
“Xem như mọi người đã hoàn thành, bây giờ chấm điểm.”
“Tôi sẽ không cho điểm, các bạn tự đánh giá nhé. Chấm điểm dựa trên cảm nhận của chính mình. Tôi sẽ ghi nhận kết quả và kỹ năng của các bạn.” Liễu Thị Thu nói: “Chấm điểm tối đa cũng được, tôi khuyến khích các bạn đánh giá cao chính mình, tự tin lên một chút.”
Thời Yên kinh ngạc.
Làm sao lại tự chấm điểm tối đa chứ?
Liễu Thị Thu vừa dứt lời, các đại hán tự tin của ngành đơn binh lập tức cho mình đánh giá tối đa, hoàn toàn không để ý đến bình hoa xanh đỏ lòe loẹt, phối hợp đến thật cay mắt của mình.
Liễu Thị Thu ôn nhu ghi nhận thành tích của các học sinh, khuyến khích họ tiếp tục cố gắng. Sau đó, cô đi đến trước mặt Thời Yên, ánh mắt dò hỏi cô muốn tự đánh giá bao nhiêu điểm.
Thời Yên im lặng vài giây, rồi nhẹ nhàng trả lời:
“60 điểm.”
Liễu Thị Thu: ?
“Em có thể nói vì sao không?” Liễu Thị Thu đè nén lại sự ngạc nhiên, “Tôi thấy… 60 điểm hơi tiếc. Một sản phẩm tốt như vậy không nên chỉ có từng ấy điểm.”
Thời Yên vén tóc, nhéo nhẹ môi, giải thích:
“Là như vậy thưa cô, em bắt đầu được quản gia dạy từ nhỏ, dành năng lượng để rèn luyện em trở thành một thục nữ.”
Quản gia kích động: Ừ ừ.
“Điểm số này là cách em tự đánh giá,” Thời Yên tiếp tục nói, “Em yêu cầu bản thân rất cao. Mỗi cử động, mỗi lời nói đều phải tỉ mỉ và chuẩn xác như một tác phẩm thủ công. Dù có quản gia hay không, em vẫn thường xuyên tự kiểm tra, không ngừng rèn luyện, mài giũa bản thân.”
Quản gia: ?
Quản gia: Tôi không phải, tôi không có, ngài đừng nói bậy!
“Vì vậy,” Thời Yên run run nhấc mắt nhìn Liễu Thị Thu, ánh mắt vừa tự trách vừa ủy khuất, “em cảm thấy mình vẫn chưa làm tốt nhất. Bình hoa và các loại hoa còn nhiều điểm chưa phối hợp hoàn hảo. Đạt tiêu chuẩn đã là điểm tối đa em có thể cho chính mình.”
Người xung quanh nghe xong đều im lặng, nhìn các tác phẩm cắm hoa của mình với ánh mắt sửng sốt.
Liễu Thị Thu cũng bị chấn động, há hốc miệng, không biết nói gì.
Đúng lúc tiếng chuông tan học trong thẻo vang lên, Liễu Thị Thu cười nhẹ và nói với mọi người:
“Hôm nay đến đây thôi nhé, các bạn học, hẹn gặp lại.”
Cô ta vừa định rời phòng học thì từ phía sau, Thời Yên lên tiếng gọi:
“Cô giáo, xin hỏi về giai đoạn thời kỳ tiền vũ trụ và phong cách Trung cổ Châu Âu, cô có nhận xét gì không ạ?”
Liễu Thị Thu thần sắc biến hóa trong chớp mắt, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
“Ồ, ngại quá. Tôi cảm thấy hứng thú về văn hóa Đông Á thời kỳ tiền vũ trụ, còn về văn hóa Châu Âu thì không hiểu biết nhiều lắm.”
“Vậy à,” Thời Yên hơi tiếc nuối nói, “Vậy làm phiền cô rồi ạ, hẹn gặp lại.”
Liễu Thị Thu mỉm cười, rồi nhanh chóng rời phòng học.
Nam Hi tức giận tiến đến gần Thời Yên và thì thầm:
“Thời Yên, bọn họ nói cậu là bình hoa chỉ đẹp chứ không sài được!”
Thời Yên vui mừng đáp:
“Ai nói đấy? Tôi phải cảm ơn thật tốt mới được!”
Nam Hi: ?
“Không phải đâu,” Thời Yên giải thích, “Làm sao có thể nói tôi như vậy? Tôi đã cố gắng hết sức, chỉ là khả năng của tôi chưa đủ để đạt chuẩn, tôi cũng không còn cách nào khác.”
“Là tên tùy tùng của Lucas đấy!” Nam Hi giận dữ, “Hắn huênh hoang nói với người khác, hôm qua cậu chỉ được mấy điểm ở tiết học cơ giáp, hôm nay tự nhận mình là thục nữ, sau này chỉ có thể ở nhà cắm hoa, cái gì cũng làm không được!”
Thời Yên: thật không dấu diếm, việc ngồi xổm ở nhà cắm hoa còn là mơ ước của cô.
Nam Hi càng nói càng tức, xắn tay áo:
“Tôi muốn đi đánh nhau!”
Thời Yên vội vàng ôm chặt Nam Hi, chưa kịp đáp lời thì nghe thấy tên tùy tùng lớn tiếng ồn ào nói:
“Trên Tinh Võng gọi một số người là [bình hoa], trừ việc lớn lên xinh đẹp ra thì chẳng dùng được gì.”
Hắn đứng phía sau Lucas, diễu võ dương oai với Thời Yên mà nói:
“Sớm nghỉ học đi thôi, bình hoa, điều khiển cơ giáp đi lại còn không xong, nói gì đến học chuyên ngành cơ giáp chứ.?”
Ocasie nhăn mặt, phản bác gay gắt:
“Nói chuyện thật thiếu lễ phép! Mọi người đều là bạn học, có quyền gì để chỉ trích Thời Yên?”
Tên tùy tùng bước lên, đẩy Ocasie một cái khiến cậu ta loạng choạng lùi lại một bước. Hắn còn định đẩy thêm lần nữa thì đã bị Đường Ninh giữ chặt tay.
Đường Ninh lạnh lùng nói:
“Ocasie nói rất đúng, mấy người mà làm chó săn, không có tư cách nói những lời bậy bạ.”
Vốn dĩ đứng xem náo nhiệt, Lucas nghe thấy lời Đường Ninh thì sắc mặt trầm xuống, chất vấn:
“Đường Ninh, cô có ý gì?”
Đường Ninh đứng sau Ocasie, gián tiếp thể hiện lập trường của mình và gia tộc.
Nhìn tình hình căng thẳng, Thời Yên mỉm cười, tiến đến gần tùy tùng.
Hắn đang trừng mắt, cơ bản là nghĩ rằng cô chắc chắn đang xấu hổ và giận dữ muốn chết, thậm chí muốn khóc.
Giờ lại bình tĩnh bước tới trước mặt hắn.
Đối diện với vẻ mặt tươi cười của Thời Yên, hắn theo bản năng lùi về phía sau một bước.
“Cậu đang nói tôi là bình hoa sao?” Thời Yên hỏi.
Tùy tùng giáp nuốt nước bọt, cố gắng nói lớn:
“Đúng vậy, là tôi, sao nào? Chẳng lẽ cô không phải”
“Ừ đúng thế,” Thời Yên mỉm cười, “nhưng tôi có tiền nha.”
“Cậu nói tôi là bình hoa, tôi không phản đối, tôi thừa nhận,” Thời Yên nhìn về phía Lucas, “Nhưng cậu đánh bạn của tôi, còn trước mặt bao nhiêu người trào phúng tôi như vậy, tôi thật sự tức giận.”
Cô tiếp tục tranh luận với Lucas:
“Lời nói của hắn là cậu bày mưu đúng không, đúng không? Nói cách khác, gia đình các cậu cũng không nghĩ tới việc muốn tiếp tục làm ăn với Thời gia, muốn cắt đứt quan hệ với Thời gia trong lĩnh vực công nghiệp ô tô, bán tháo sản nghiệp, để hoàng thất độc quyền phân phối sản phẩm chuyên dụng… Đúng không?”
Lucas nhíu mày, im lặng một lúc, rồi bình tĩnh lại.
Lucas cũng không tin rằng chỉ vì mấy câu nói trở mặt, Thời gia sẽ cắt đứt hợp tác với nhà họ. Hơn nữa, Thời Yên hiện tại chỉ là một học sinh, cha cô ta chắc chắn cũng không giao chuyện làm ăn cho cô ta xử lý. Rõ ràng cô ta chỉ đang làm ra vẻ để hư trương thanh thế mà thôi.
Lucas vốn dĩ đã giữ thái độ dè chừng. Dù sao giữa hắn và Thời Yên có chút bất hòa, thì việc để cô ta trở thành vương phi của hắn gần như là điều không thể. Huống hồ, Thời Yên còn trở thành bạn bè với tên em trai phế vật kia, nên hắn cũng chẳng cần thiết phải cố gắng tạo dựng quan hệ với cô.
“Vậy sao?” Lucas mở miệng, “Cô thực sự có thể khiến cha mình từ bỏ hợp tác làm ăn với hoàng thất sao?”
“Nói lại cho đúng một chút,” Thời Yên đáp, “không phải hợp tác làm ăn với hoàng thất, mà là với gia đình các người.”
Cô xem trí não của mình:
“À, cậu còn chưa biết rồi, phần lớn tài sản của cha tôi đều đứng tên tôi. Tôi tất nhiên có quyền quyết định hợp tác với ai.”
Lucas nhìn Thời Yên bình tĩnh điểm tới điểm lui trên trí não, bắt đầu nghi ngờ suy đoán của mình.
Lỡ như Thời Vũ Hoàn thật sự giao toàn bộ việc làm ăn cho Thời Yên thì sao?
Sau khi tự hỏi xong, Lucas quyết định tạm thời nhượng bộ. Hắn nén giận, trầm giọng hỏi:
“Vậy rốt cuộc cô muốn thế nào?”
“Xin lỗi.” Thời Yên đáp, “Xin lỗi tôi và bạn của tôi.”
Sắc mặt Lucas liên tục biến đổi, cuối cùng hắn giận dữ quét mắt nhìn sang tên tùy tùng, gằn giọng nói:
“Đi xin lỗi.”
Tên tùy tùng biết Lucas đã sắp nổi giận, liền vội vàng bước lên, đi đến trước mặt Ocasie, cúi đầu xin lỗi:
“Xin… xin lỗi. Tôi không nên đẩy cậu.”
Ocasie bị tên tùy tùng đi theo Lucas ức hiếp suốt bao năm, đây vẫn là lần đầu tiên nghe hắn mở miệng xin lỗi.
Nhưng cậu ta cũng không có ý định nhận lời xin lỗi ấy.
Không được Ocasie đáp lại, tùy tùng lại quay sang Thời Yên, lắp bắp nói:
“Thực xin lỗi… tôi không nên nói những lời thấp kém đó.”
Thời Yên cũng giống vậy không hề trả lời.
Tùy tùng mặt đỏ bừng, lùi về sau đứng lại phía sau Lucas. Sắc mặt Lucas lúc này đã vô cùng khó coi, lạnh lùng phun ra một chữ:
“Đi.”
Lucas dẫn đầu mang theo một đám người rời khỏi phòng học. Các bạn học xung quanh sau khi xem xong màn kịch này, ánh mắt nhìn Thời Yên cũng thay đổi — từ “bình hoa” thành “bông hoa không dễ bắt nạt”.
Ocasie bước tới, cảm kích nói với Thời Yên:
“Cảm ơn cậu.”
“Không có gì.” Thời Yên mỉm cười. “Cậu không phải cũng lên tiếng giúp tôi sao. Giữa bạn bè thì không cần khách sáo như vậy.”
Nam Hi lao tới hỏi:
“Thời Yên, gia tộc của cậu thật sự có thể cắt đứt làm ăn với nhà Lucas sao?”
“Tôi dọa hắn thôi.” Thời Yên ngẩng đầu cười, mở giao diện trí não ra cho mọi người xem. Nhưng thứ hiển thị trên màn hình không phải khung thoại như họ tưởng tượng, mà lại là giao diện trò chơi Anipop.
Nam Hi và Ocasie đều bật cười.
Chỉ có Đường Ninh là không cười. Cô nàng nghiêm túc nói với Thời Yên:
“Đừng coi mình là bình hoa nữa.”
Rồi Đường Ninh mở hồ sơ cá nhân của mình trên giao diện trí não, đưa cho Thời Yên:
“Nếu cậu muốn tăng cường thực lực, có thể tìm tôi. Tôi có thể trợ giúp cậu huấn luyện, giúp cậu mạnh lên, để bọn họ không còn cớ gì để chê cười.”
Thời Yên: “……”
Thời Yên giả vờ như không nghe thấy lời Đường Ninh, liền chuyển chủ đề:
“Cuối tuần này mọi người đều không có tiết, hay là chúng ta ra ngoài chơi đi?”
Đường Ninh thấy Thời Yên không có ý muốn cố gắng, chỉ thất vọng nói:
“Tôi không đi. Tạm biệt.”
Nam Hi liền hào hứng đề nghị:
“Chúng ta đi sân thi đấu ngầm xem thi đấu đi!”
Thời Yên ngạc nhiên hỏi:
“Sân thi đấu ngầm? Là cái gì vậy?”
Ocasie giải thích:
“Sân thi đấu ngầm được xây dưới lòng đất, là nơi tổ chức giải đấu cơ giáp ảo lớn nhất Liên Bang. Bất kỳ ai cũng có thể tham gia.
Mỗi năm giải đấu sẽ bắt đầu từ tháng Giêng và kết thúc vào tháng Mười Hai. Nghe nói phần thưởng cho quán quân vô cùng phong phú, rất nhiều người tham gia chỉ vì phần thưởng đó.”
Ocasie nói tiếp: “Hơn nữa, nghe đồn nơi đó còn là chỗ nhiều đàn anh, đàn chị thường luyện tập cơ giáp… Tôi cũng chưa từng đến, không biết rõ lắm, nhưng nếu có thể gặp được bọn họ, có lẽ sẽ học thêm được nhiều kỹ năng.”
Thời Yên suy nghĩ một lát rồi gật đầu:
“Vậy chúng ta đi thôi.”
…
Tác giả có lời muốn nói:
Tối nay có chút việc nên đăng sớm một chút nhé~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






