Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhân Thiết Bình Hoa Không Thể Sập Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Tác giả: Hòa Lý

【Phân phối cơ giáp cơ sở.】

Hệ thống điều khiển mở ra giao diện lựa chọn cơ giáp. Thời Yên nhìn qua một lượt, trước tiên chọn màu sắc.

“Kích hoạt màu đen.” Thời Yên hạ lệnh bằng giọng nói.

Quản gia lập tức la lên: “Màu hồng phấn! Muốn màu hồng phấn!”

Nó bất mãn xoắn tới xoắn lui trong ý thức của Thời Yên, giống như nếu cô không đồng ý thì nó sẽ khóc òa ngay lập tức.

Thời Yên: …

Thôi, cãi vã với con nhân tạo này làm gì.

Cô bất đắc dĩ điều chỉnh cơ giáp thành màu hồng anh đào, sau đó chọn mẫu cơ giáp loại nhỏ. Khi đến phần chọn vũ khí, Thời Yên do dự một lát, cuối cùng gắn đại pháo năng lượng vào cánh tay phải.

Còn cánh tay trái, cô không thay đổi nhiều, bởi vì O1 dưới sự khống chế tinh thần lực có thể tùy ý biến thành bất kỳ loại vũ khí nào theo ý cô.

Nhưng để đánh lạc hướng đối thủ, Thời Yên vẫn lấy thêm một cây roi kim loại dài từ trong kho vũ khí. Sau đó, cô tiến vào khoang điều khiển cơ giáp, chọn đấu trường 【Kiếm Đài Vĩnh Cửu】.

【Đang ghép trận… Ghép thành công. Xếp hạng hiện tại: 166430.】

Khung cảnh trước mắt biến đổi, Thời Yên đứng trên một võ đài vuông trắng, đối diện là một cơ giáp tân thủ do hệ thống cấp phát.

Âm thanh của chỉ đạo viên vang lên bên tai:

【Trận đấu sẽ bắt đầu sau mười giây. Lưu ý: trước khi trận đấu chính thức bắt đầu, nếu tấn công sẽ bị tính thua trực tiếp, đồng thời hủy bỏ kết quả trận này và cấm thi đấu lại trong ba ngày.】

Thời Yên hơi nghiêng đầu, kiên nhẫn chờ đợi.

Ngay khoảnh khắc chỉ đạo viên hạ lệnh bắt đầu, Thời Yên lập tức ra tay.

Cô vung roi trong tay trái, gió rít lên như sấm. Đối thủ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị roi quấn chặt nửa thân trên.

Người điều khiển đối diện giật mình, đang định giãy thoát thì phát hiện tầm nhìn đột nhiên nghiêng hẳn—cả cơ giáp bị nhấc bổng rồi quật ngã ra ngoài võ đài.

【Chúc mừng bạn giành chiến thắng. Xếp hạng hiện tại: 165340. Có tiếp tục chiến đấu không?】

Thời Yên gật đầu: “Tiếp tục.”

Với xếp hạng hiện tại, đối thủ mà cô được ghép đều chỉ là những người mới. Có kẻ thậm chí chưa từng chạm vào cơ giáp, chỉ vào cho biết. Vì thế, Thời Yên liên tiếp thắng liền mười mấy trận, chỉ dựa vào một cú quất roi là hạ gục, khiến thứ hạng tăng vọt.

Tốc độ leo hạng này nhanh chóng thu hút sự chú ý của một số người. Trong đó có chủ livestream “Sáu Con Cá Mặn”.

Hắn là một streamer nhỏ, có vài vạn fan, nhưng vì chưa đủ nổi tiếng nên không được cấp thiết bị để phát sóng ở đấu trường chính. Thay vào đó, hắn chỉ có thể ngồi ở phòng stream nhỏ, vừa làm việc vừa mở livestream, bình luận vài câu.

Trong khi màn hình cho các tuyển thủ trong top 100 đấu trường đều bị các streamer lớn chiếm sóng, Sáu Con Cá Mặn dứt khoát không tranh, mà chuyển qua những khung nhỏ, chuyên tìm “hạt giống mới” trong đám tân thủ.

Trong giới phát sóng, có một cách làm rất phổ biến: chọn ra một “hạt giống tiềm năng” từ đám tân binh, sau đó bám theo, tường thuật từng trận đấu của họ cho đến khi người đó lọt vào top 100. Cách làm này được gọi là “dưỡng thành”.

Nói thì dễ, nhưng thật ra vừa cần kinh nghiệm quan sát, vừa phải có con mắt tinh tường. Người lọt vào top 100 vốn đã ít, mà trong biển người đi tìm một hạt giống lại càng như mò kim đáy bể. Với những streamer nhỏ như Sáu Con Cá Mặn thì việc này chẳng khác nào đánh cược, rủi ro cực lớn.

Anh ta đang định tắt màn hình, thì bỗng một bộ giáp màu hồng phấn lọt ngay vào mắt.

“Ơ…?” Sáu Con Cá Mặn ngẩn người, “Vũ khí gì lạ thế này? Trời ạ, cô ta vừa ném thẳng đối thủ xuống đài sao?”

Sáu Con Cá Mặn lại lần nữa nhìn vào chiếc cơ giáp màu hồng phấn, lập tức chắc chắn: người điều khiển bên trong nhất định là con gái.

Dù gì thì cũng chẳng có chàng trai cơ bắp nào lại chọn cơ giáp màu hồng phấn cả!

Sáu Con Cá Mặn tiếp tục xem thêm mấy trận. Phấn hồng cơ giáp ra chiêu vừa gọn vừa độc đáo, gần như trận nào cũng thắng chỉ bằng một chiêu duy nhất. Thế là Sáu Con Cá Mặn đã quyết: mình sẽ nuôi dưỡng tân binh này.

Hắn bật thiết bị livestream, tươi cười chào khán giả:

“Chào cả nhà! Hôm nay chúng ta không xem mấy cao thủ top đầu nữa, đổi gió một chút nhé. Tôi vừa để mắt tới một tân binh cực kỳ tiềm năng, cô ấy đã thắng liền một mạch hơn mười trận rồi!”

Bình luận thưa thớt:

【 Cá Mặn buổi tối vui vẻ ~ 】

【 Cơ giáp màu hồng phấn? Đây là ai vậy? 】

【 Đừng bảo nam chính lại đi chọn màu hồng phấn nha! 】

【 Có ai để ý vũ khí chưa? Trông giống roi của thời kỳ Hoa Hạ cổ xưa, hình như chưa ai từng dùng qua cả. 】

Lúc này, Thời Yên trên sàn đấu đã leo lên hạng 77.436. Cô cũng bắt đầu mong được đối mặt với một đối thủ có chút thực lực thật sự.

Trong tiếng đếm ngược, Thời Yên chăm chú quan sát cơ giáp màu đen đối diện. Hai cánh tay nó đều lắp pháo khẩu, rõ ràng là một tuyển thủ lấy hỏa lực công kích làm chủ đạo.

Thực ra Thời Yên cũng chẳng hiểu gì về kỹ thuật hỏa lực. Cô chỉ học qua mấy kỹ thuật bắn súng đơn giản, giỏi lắm là bắn trúng mục tiêu to lớn ở khoảng cách gần —

Ví dụ như cái bàn điều khiển trên phi thuyền vũ trụ.

Cô im lặng tự hỏi vài giây, rồi quyết định tự thử thách bản thân: sẽ dùng hỏa lực công kích thử một lần.

Bên ngoài, Sáu Con Cá Mặn ngại ngùng mở lời:

“Tiểu Phấn, tạm gọi cô ấy là Tiểu Phấn nhé. Mọi người thấy rồi đó, vũ khí của Tiểu Phấn là một cây roi dài. Tôi vừa tra thử trên Tinh Võng một chút, loại roi này vốn chủ yếu để khống chế và quấy rối, cực kỳ thích hợp cho lối đánh tầm xa.”

Sáu Con Cá Mặn khẳng định chắc nịch:

“Tiểu Phấn chính là một tuyển thủ tầm xa!”

Chưa kịp dứt câu, sắc mặt Sáu Con Cá Mặn đã thay đổi:

“Bắt đầu rồi kìa!”

Trên võ đài, ngay khi tiếng báo hiệu trận đấu vang lên, Thời Yên lập tức nâng cánh tay phải. Cơ giáp màu đen đối diện cũng đồng thời khai hỏa.

Cú giật mạnh từ phát súng khiến cơ giáp của Thời Yên khựng lại nửa bước. Cánh tay phải cô tê rần, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo quả tên lửa của mình đang lao vun vút, muốn biết rốt cuộc uy lực của nó lớn đến mức nào.

Tên lửa mang theo đuôi lửa rực cháy, xé gió lao nhanh, vượt qua khoảng không tĩnh lặng, lướt qua ngay trên đầu cơ giáp màu đen rồi bay thẳng… ra ngoài võ đài.

Thời Yên: ?

Đối thủ cơ giáp: ??

Sáu Con Cá Mặn: ???

Khán giả trên kênh livestream cười lăn cười bò:

【 Ha ha ha ha, đây gọi là tấn công tầm xa hả? Cái chiến thuật “hùng dũng ra đòn rồi bỏ chạy” à! 】

【 Nhìn cứ như mãnh hổ xuống núi, ai ngờ lại thành mèo con hụt hơi. 】

【 Tầm xa (×), đánh bóng (√). 】

【 Trời ơi tôi cười không ngậm được miệng, nhìn mặt Cá Mặn thế kia là đủ để tôi vui nguyên năm! 】

【 Cứng quá, cứng mặt thật sự! Chủ bá mau theo dõi xem Tiểu Phấn còn định đánh thế nào đi, đừng ép tôi quỳ xuống cầu xin độc quyền phát sóng (đầu chó) 】

Đối thủ cơ giáp màu đen cũng nhanh chóng phản ứng, lập tức bắn trả một phát pháo.

Thời Yên khẽ trượt sang phải, động tác uyển chuyển, tránh khỏi luồng hỏa lực. Không cam lòng, cô lại nâng tay nhắm bắn thêm một phát nữa vào cơ giáp đen.

Quả pháo lao đi… rồi bay vụt qua cánh tay phải của cơ giáp đối thủ.

Thời Yên: …

Cơ giáp đen: …

【 Cảm ơn Cá Mặn, nhờ anh mà tôi mới được chứng kiến tận mắt “Truyền thuyết mèo thần vĩ đại” 】

【 Ha ha ha, bắn không biết bao nhiêu phát mà không trúng phát nào a ha a ha! 】

【 Không hiểu thì phải hỏi, họ đang chơi trò “thả diều” à? (đầu chó) 】

Sáu Con Cá Mặn ôm đầu, lau mặt, nghĩ mà khóc không ra nước mắt, đây là cái vận khí gì chứ. Sao lại đi chọn đúng một tân binh như này để dưỡng thành cơ chứ

Cùi bắp quá mức rồi!

Cơ giáp đen đã mất hết kiên nhẫn, hắn cố tình tạm dừng trong chốc lát, chạy vài bước để thêm thời gian làm nguội hai khẩu pháo, rồi giơ cả hai tay lên, chuẩn bị tung đòn kết liễu phần hồng cơ giáp.

Thời Yên chờ đợi chính là lúc này.

Ngay khoảnh khắc đối thủ nhấc tay, cô khởi động cơ giáp, quất ra cây roi dài.

Phiến ngân quang kim loại lóe sáng, roi kim loại quấn chặt lấy hai cánh tay cơ giáp đen, khóa chặt không cho nó còn đường phản kháng. Ngay sau đó, Thời Yên dồn sức giật mạnh tay trái về phía trước. Cánh tay cơ giáp đen lập tức bị hồng phấn cơ giáp ghì chặt, ép hai khẩu pháo nặng nề phải ngẩng lên cao.

Đối phương cố gắng cưỡng chế dừng lại việc bắn, nhưng đã quá muộn.

Hai quả đạn pháo đồng loạt phóng ra, va chạm với trần đấu trường giả lập rồi nổ tung, hoa lửa rực sáng, từng mảnh vụn ầm ầm rơi xuống, như muốn nuốt trọn cả hai cỗ cơ giáp.

Thời Yên lập tức nghiêng người né khỏi khối kim loại rơi xuống, rồi thuận thế giật roi, kéo mạnh cơ giáp đen lại gần.

Ngay khoảnh khắc đối phương còn loạng choạng xoay người, cô tung chân đá thẳng vào thắt lưng cơ giáp, hất văng nó khỏi sàn đấu, bay thẳng ra ngoài võ đài.

Đó là một chuỗi động tác gọn gàng và dứt khoát, toàn bộ quá trình chưa đầy năm giây. Sáu Con Cá Mặn thậm chí còn chưa kịp mở miệng bình luận, phấn hồng cơ giáp đã khép lại trận chiến.

【 Aaaa! Tiểu Phấn vừa ngầu vừa đẹp! Tôi chịu không nổi nữa! 】

【 Trận này đánh giá thế nào vậy? 】

【 Tôi mới chớp mắt một cái, đã xong rồi? Có ai nói cho tôi biết vừa xảy ra chuyện gì không?? 】

Ngay lúc đó, có một người lên tiếng nói hộ lòng mọi người:

【 Cho tôi hỏi, đã chọn lối đánh cận chiến thì tại sao còn cầm vũ khí tầm xa vậy? 】

Bên dưới nhanh chóng có người trả lời:

【 Câu này mà cũng hỏi? Dễ thôi, chắc chắn là chiến thuật đặc biệt để đánh lạc hướng đối thủ. 】

【 ????????? 】

【 Trên kia nói gì vậy trời. Ai cũng làm quan chỉ huy được chắc? Tôi thấy Tiểu Phấn nên luyện thêm vài năm cơ giáp nữa thì hơn, ít nhất bắn cho trúng một phát đã! 】

Sáu Con Cá Mặn nghe thấy làn đạn nổ tung, vừa lau mặt vừa bật cười.

Kết quả tất nhiên không thể nhìn vào mấy pha bắn hụt vừa rồi.

Rõ ràng, mấy phát công kích trước đó là để đánh lạc hướng đối thủ, khiến hắn mất cảnh giác.

Đúng rồi, nhất định là như thế! Tuyệt đối không phải vì kỹ thuật bắn quá “nát”!

Chỉ cần tân binh này giữ được phong độ trong những trận tiếp theo, thì việc lọt vào top 100 hoàn toàn không khó.

Sáu Con Cá Mặn hạ quyết tâm — từ giờ trở đi sẽ chuyên mở livestream phát sóng các trận của Tiểu Phấn.

Ở một bên khác, Thời Yên đã leo lên hạng 63,556, rời khỏi trận đấu để trở lại giao diện cài đặt cơ giáp. Cô dứt khoát đổi vũ khí trên cánh tay phải thành Gatling – một kiểu súng máy nhiều nòng xoay.

Cô không tin đổi sang Gatling cô vẫn bắn không trúng.

Quản gia nhìn sắc mặt Thời Yên, sáng suốt lựa chọn giữ im lặng.

Quản gia thầm nghĩ: Trong quá trình trưởng thành của trẻ con, để chúng chịu chút thất bại nhỏ cũng là chuyện cần thiết, ừm.

Thời Yên liếc qua bảng xếp hạng của mình lần cuối, sau đó rời sàn đấu, thoát khỏi trạng thái thực tế ảo, bước ra khỏi phòng thi đấu.

Ra ngoài đại sảnh, cô chọn ngồi xuống một chỗ còn trống để xem trận khác.

Màn hình bên này xung quanh đều là những khung hình nhỏ, so với sự phô trương xa hoa trong top 100 thì những tài khoản này còn cách rất xa, không có phân tích chuyên môn cũng chẳng ai thèm đặt cược.

Thời Yên thấy một thiếu niên trẻ tuổi mặt mày thanh tú, giơ lên đồ vật trông như một cái camera rồi lầm bầm lầu bầu. Cô vòng ra phía sau cậu ta, chăm chú quan sát những tuyển thủ đang thi đấu với kỹ thuật điêu luyện.

Phòng live stream của Sáu Con Cá Mặn lập tức thay đổi hẳn:

【 Cá mặn mau đổi màn hình qua đi, tôi muốn xem mỹ nữ kìa! 】

【 Chỉ liếc thấy một cái thôi mà ta đã biết rồi — đó chính là lão bà định mệnh của tôi. 】

【 Có ai đi kéo thằng trên lầu tỉnh lại hộ không? Rõ ràng đó là vợ của tôi mới đúng. 】

Sáu con cá mặn giơ tay ra dấu:

“Đừng như vậy, chụp lén người ta không hay đâu. Chúng ta tiếp tục xem thi đấu đi. Mọi người nhìn xem, chỗ này có một tuyển thủ, đặc biệt am hiểu dùng súng, cũng là tân binh thôi mà gần như trăm trận trăm thắng.”

Thời Yên cũng chú ý đến tân binh kia: cơ giáp màu nâu, hai cánh tay đều trang bị súng nòng lớn. Cơ giáp dày nặng, gần như không bước chân di chuyển, chỉ cần nhả đạn dày đặc là đã khiến đối thủ hoàn toàn không kịp phản kháng.

Khiên chắn của đối phương nhanh chóng bị phá vỡ, người điều khiển bị loại, trận đấu kết thúc trong chớp mắt.

Thời Yên nhìn một lúc, cảm thấy bản thân hơn nửa đời cũng chưa học nổi cách chơi đó, càng không đạt được quy tắc ghi điểm của người ta, thế là quay sang xem một nhóm tuyển thủ khác. Trong đó, cô bị một người đặc biệt thu hút.

Đó là tuyển thủ điều khiển cơ giáp kim sắc — một phong cách ít ai lựa chọn. Cơ giáp vàng đứng trên sườn núi, tận dụng lợi thế địa hình để truy kích đối thủ. Sau đó, hắn kích hoạt bẫy cự thạch đã bố trí sẵn, làm đá lăn xuống, trực tiếp hất văng cơ giáp địch xuống vực sâu, loại bỏ đối thủ một cách gọn gàng.

Không khó để nhận ra, động tác của cơ giáp màu vàng vẫn còn hơi cứng, rõ ràng là tay mới điều khiển. Nhưng hắn lại rất thông minh, biết né tránh điểm yếu của mình, tận dụng đầu óc và chiến thuật để đánh bại đối thủ.

Không lâu sau, Nam Hi và Ocasie lần lượt từ phòng đi ra. Thấy Thời Yên đang ở đại sảnh, cả hai lập tức chạy tới, phấn khởi hỏi:

“Thời Yên, trận đấu của cậu thế nào rồi?”

Thời Yên im lặng vài giây, nhớ lại cảnh mình bắn một phát pháo mà còn hụt, nhục đến mức muốn đào hố chui xuống, rồi đáp:

“Không tốt lắm.”

Nam Hi và Ocasie khẽ thở dài, nhanh chóng an ủi:

“Không sao đâu, bọn mình cũng chỉ mới bắt đầu học cơ giáp thôi. Đối mặt với mấy người chơi lâu năm kia, thua là chuyện bình thường mà, chẳng có gì phải buồn cả.”

Nam Hi nghĩ ngợi một lúc, rồi nói:

“À đúng rồi, Thời Yên, tôi hiện đang xếp hạng 68.378. Hay là chúng ta lập đội đi, tôi sẽ gánh cho!”

Ocasie cũng hớn hở góp lời:

“Tôi thì hạng 67.996, cũng chẳng chênh lệch gì mấy so với Nam Hi. Ba chúng ta hoàn toàn có thể lập đội. Điểm tích lũy khi tổ đội sẽ được chia đều, nhớ không?”

Liên tiếp thắng mấy trận vòng chiến đấu, Ocasie gần như biến thành một con người khác. Khác hẳn với dáng vẻ nhút nhát thường ngày, cậu ta giờ tự tin hơn hẳn, nói chuyện cũng thẳng thắn, lưng thẳng tắp, cả người dưới ánh đèn như sáng rực khí thế như bộ giáp vàng lấp lánh.

Ocasie hào hứng nói tiếp:

“À đúng rồi, tôi nhớ Hà Tử Mặc từng nói, nếu ai đó lọt vào top 10 cá nhân, thậm chí top 100 tuyển thủ, rồi nộp bằng chứng chứng minh thứ hạng của mình, thì sẽ có cơ hội được Liên Bang Quân Đội tuyển thẳng vào quân đoàn!”

Đôi mắt Nam Hi sáng bừng:

“Thế thì bọn họ có thể vào thẳng Đệ Nhất Quân Đoàn luôn à?”

“Cái này thì tôi cũng không rõ.” Ocasie lắc đầu:

“Nhưng mà năm nay thời gian thi đấu chỉ còn chưa đầy bốn tháng. Để chen chân được vào top 100 với mấy tuyển thủ kỳ cựu đã chinh chiến bao năm… bọn mình gần như không có cửa. Nên coi như năm nay tập luyện, vừa chơi vừa tích lũy kinh nghiệm.”

Ocasie vỗ vai Nam Hi, giọng phấn chấn:

“Biết đâu ăn ý của bọn mình lại cao bất ngờ, nếu cùng nhau thi đấu, còn có cơ hội đưa cả đội lọt top 100 ấy chứ.”

Nói xong, cả hai đồng loạt nhìn sang Thời Yên, ánh mắt chờ mong câu trả lời của cô.

Thời Yên: ……

Cô nghĩ một lúc rồi đáp:

“Hay là… chúng ta để sang năm hãy tổ đội? Năm nay cứ mỗi người tích lũy thêm kinh nghiệm trước đã.”

Ocasie và Nam Hi cũng không tỏ ra thất vọng, đồng loạt gật đầu:

“Được thôi!”

Trong lòng Thời Yên thì lại lặng lẽ thầm nhủ, sang năm cô sẽ chuyển qua hệ Lịch Sử, lúc đó cũng chẳng cần che giấu thực lực nữa. Đến khi ấy, cô nhất định sẽ trực tiếp gánh cả hai người họ bay thẳng vào top 10 danh dự!

Ừ, chính là phải tự tin như vậy.

Thời Yên lại hỏi dò:

“Kế tiếp hai cậu có sắp xếp gì không?”

Nam Hi đáp:

“Cuối tuần này mình phải về nhà, anh trai mình trong trường cũng trở lại rồi.”

Nụ cười trên mặt Ocasie khẽ nhạt đi:

“Mình phải về… hoàng cung.”

Thời Yên gật đầu, dặn dò:

“Trên đường nhớ cẩn thận. Có chuyện gì thì liên hệ qua trí não. Mình còn định ở lại chơi thêm một lát, cuối tuần chắc cũng sẽ ở đây luôn.”

Nam Hi và Ocasie đồng thanh:

“Được, cậu cũng chú ý an toàn nhé.”

Thời Yên nhìn theo bóng lưng hai người bạn khuất dần, sau đó bảo quản gia đặt cho mình một khách sạn gần quảng trường trung tâm, rồi rời khỏi khu vực thi đấu.

Tác giả có lời muốn nói:

Phần phát sóng trực tiếp và livestream sẽ không quá nhiều, nội dung chính vẫn xoay quanh chiến đấu dưới lòng đất và giải đấu học viện về sau nhé~

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc