Bên này, chẳng phải hoàng thất cũng không phải Liên Bang Quân, thiên kim nhà giàu số một tinh tế, Thời Yên mở cửa xe, quay lại quảng trường trung tâm.
Cô tìm nhà vệ sinh thay bỏ lớp ngụy trang, mặc một bộ váy khác rồi bước ra ngoài, nhẹ nhàng cắt đuôi người bám theo, bắt taxi trở về trường.
Trong ký túc, Nam Hi đang xem phim. Thấy cô về, cậu hỏi:
“Thời Yên, cậu ra ngoài chơi hả?”
“Ừ.” Cô lấy con gấu nhỏ trong nút không gian ra, giơ lên khoe:
“Tôi đi mua đồ chơi.”
Nam Hi cười khen:
“Con gấu dễ thương ghê.”
Thời Yên thẳng tay ném nó vào máy giặt trí năng, rồi hỏi:
“Tôi đi ăn tối, cậu có đi không?”
“Không, tôi ăn rồi.”
Cô mỉm cười, thay đồng phục rồi đi ra ngoài.
Ở trạm chuyển phát, Thời Yên gửi con búp bê Tây Dương đi, sau đó tiện tay mua một túi đồ ăn vặt mang về.
…
Cách một bức tường, trong ký túc nam kế bên, Ocasie nhận được điện thoại từ công ty chuyển phát.
Cậu ngơ ngác:
“Nhưng mà, tôi đâu có đặt gì?”
Bạn cùng lớp đưa gói hàng chuyển phát cho cậu nhún vai:
“Trên đó không ghi tên người gửi, nhưng ghi cậu là người nhận. Cứ nhận đi, có mất mát gì đâu?”
Ocasie đành ôm hộp lên phòng. Tâm trạng thấp thỏm mở ra, giây sau mắt cậu đỏ hoe.
Trong hộp là con búp bê Tây Dương. Ở đáy hộp còn kèm một tờ giấy đóng dấu:
【 Mẹ cậu chưa kịp trao quà, nên tôi gửi cho cậu. 】
Bạn cùng phòng ló đầu nhìn, thấy Ocasie rơi nước mắt vì con búp bê, liền chậc lưỡi chế nhạo:
“Cậu khóc cái gì vậy?”
Ocasie vội lau lệ, nghẹn giọng:
“Không có gì.”
Cậu cẩn thận giặt sạch búp bê, khóa kỹ vào chiếc rương nhỏ, giấu tận trong cùng tủ, không để nó phải chịu thêm chút tổn hại nào.
Bạn cùng phòng nhìn hết quá trình, cười nhạo một tiếng, đăng cả chuyện này lên diễn đàn nặc danh để cùng vài kẻ khác chế nhạo.
Một người dùng hình vương miện làm avatar viết:
“Chờ ngày mai đến lớp cơ giáp thực chiến, hắn còn triển lãm hình ảnh phế vật nữa, chờ xem đi.”
Những kẻ khác nhao nhao phụ họa.
…
Nếu ai hỏi Thời Yên ghét nhất ngày nào trong tuần, cô chắc chắn sẽ chém đinh chặt sắt mà trả lời không chút do dự:
Thứ Năm.
Bởi sáng thứ Năm là tiết “Cơ giáp thực chiến”, học ở tòa nhà phụ thuộc Viện An toàn Mạng – là toà nhà chuyên dụng dành riêng cho chuyên ngành cơ giáp.
Phòng học đông kín chỗ, ba chuyên ngành hệ chiến đấu cùng tụ về, hàng ghế trước đã chật ních. Thời Yên không để tâm, cùng Nam Hi ngồi hàng cuối.
Hạ Dật đến sớm từ nửa tiếng trước, nhìn quanh lớp rồi mở lời:
“Rất tốt, không ai đi trễ.”
“Tuy môn học tên là Cơ giáp thực chiến, nhưng trước khi tiếp xúc cơ giáp thật, các bạn cần học đủ lý thuyết, sau đó tiến hành mô phỏng đặc biệt trên Tinh Võng. Chỉ khi qua được huấn luyện, các bạn mới có tư cách điều khiển cơ giáp thật.”
Hạ Dật phát cho mọi người một tập tài liệu lý thuyết, rồi thuận miệng hỏi:
“Hẳn không có ai chưa biết nguyên lý cơ giáp chứ?”
Bên dưới cả lớp đồng thanh hô:
“Biết ạ!”
Thời Yên: ?
“Vậy, hiện tại tiến hành mô phỏng huấn luyện.” Hạ Dật nói.
Thời Yên: ???
Cô mờ mịt đi theo mọi người vào một phòng học khác.
Phòng học này toàn một màu trắng, hai bên bày mấy trăm khoang mô phỏng. Mỗi khoang có kích thước tương đương cơ thể người, trên bề mặt cắm đầy dây dẫn, nối liền với máy tính tinh vi phía sau, tất cả đều có thể kết nối vào sân huấn luyện cơ giáp mô phỏng.
Hạ Dật xoay người, nói với bọn họ:
“Chọn một khoang mô phỏng đi vào, chú ý trật tự, không cần chen lấn.”
Nam Hi hưng phấn kéo tay Thời Yên:
“Thời Yên, nhanh lên!”
Thời Yên bị đẩy ngồi xuống một khoang mô phỏng. Cô thấy mọi người vừa nằm vào đã gấp không chờ nổi mà chuẩn bị tiến vào sân huấn luyện.
Hạ Dật nhìn thấy cô ngồi yên, liền bước đến hỏi:
“Em đang làm gì vậy?”
Thời Yên đáp:
“Em đang xem lý luận cơ bản.”
Hạ Dật: ?
Anh khó tin hỏi lại:
“Chẳng lẽ em chưa từng học lý luận cơ giáp sao?”
Thời Yên vô tội ngẩng đầu:
“Chưa ạ.”
“...” Hạ Dật xoa trán:
“Vậy trước xem đi. Xem xong rồi tôi sẽ chỉ đạo em vào sân huấn luyện.”
Thời Yên gật đầu, mở trí não bắt đầu lướt qua cơ sở lý luận.
Tổng kết lại, cơ giáp hiện nay sau nhiều lần cải tiến, đa số đều chế tạo từ O1 – loại cơ giáp nhỏ, nhẹ. Người có tinh thần lực cao có thể tuỳ ý khống chế O1, từ đó cũng khống chế được cơ giáp, thực hiện các động tác phức tạp, phát huy hết sức mạnh trong chiến đấu.
Cơ giáp đều được trang bị hỏa lực, nguồn năng lượng là nhiên liệu cao cấp; ngoài ra, người điều khiển còn có thể biến một số bộ phận cơ giáp thành vũ khí lạnh để tấn công.
Khoang mô phỏng thông qua tiếp xúc bên ngoài, đưa người nằm trong khoang kết nối vào hệ thống, tiến nhập sân huấn luyện mô phỏng. Ở trong đó, thể lực và tinh thần lực của người điều khiển gần như giữ nguyên so với thực tế, sai số không vượt quá 0.001 – là môi trường lý tưởng để huấn luyện điều khiển cơ giáp.
Sân huấn luyện có nhiều chế độ và bản đồ: huấn luyện cá nhân, tổ đội, hay đối chiến.
Giọng Hạ Dật từ phía trên truyền xuống:
“Em xem xong chưa?”
Thời Yên gật đầu:
“Xem...”
Cô còn chưa nói hết câu thì đã bị Hạ Dật ấn thẳng vào trong khoang. Nắp khoang tự động khép lại, bên ngoài truyền vào giọng hắn:
“Nhắm mắt lại, kết nối tinh thần với hệ thống, rồi chọn chế độ học tập.”
Thời Yên làm theo.
Khi mở mắt ra, cô phát hiện mình đang đứng trên một thảm cỏ xanh mướt.
Nam Hi vui mừng chạy đến:
“Thời Yên, cuối cùng cậu cũng vào được rồi!”
Thời Yên ngạc nhiên cúi xuống sờ cỏ, xúc cảm chân thật đến kinh ngạc.
“Thế nào?” – Nam Hi cười tươi – “Có phải rất thần kỳ không?”
Thời Yên gật đầu, đứng dậy, cùng Nam Hi sóng vai nhìn về phía Hạ Dật đang đứng trước lá cờ đỏ nhỏ.
Hạ Dật nói với cả lớp:
“Điểm thành tích cuối môn học của tôi sẽ tính theo trung bình kết quả từng buổi. Hôm nay nội dung là thao tác sơ cấp. Các bạn chỉ cần khiến cơ giáp bước đi thẳng một đoạn là được.”
“Các bạn học có tinh thần lực cao cũng không cần lo lắng, mới vào đều mặc định ở mức A, để tránh chênh lệch quá lớn. Tất nhiên là những người có tinh thần lực thật sự cao thì vẫn sẽ bộc lộ giá trị chân thực.” Hạ Dật giải thích, “Tuy nhiên, cái cần so sánh không phải tinh thần lực, mà là khả năng kiểm soát tinh thần lực và khả năng điều khiển cơ giáp.”
Hạ Dật chỉ vào lá cờ đỏ phía trước:
“Các em xuất phát từ vị trí của tôi, đi thẳng đến đó.”
Anh vừa dứt lời, một vạch chỉ dẫn đỏ rộng 1 mét xuất hiện, nối liền giữa anh và lá cờ.
Hạ Dật nhàn nhạt: “Thẳng ở đây là thẳng tắp trên một đường, ai thấy mình có thể làm được thì lên đi, mỗi người chỉ có một lượt, trước khi tan học tất cả đều phải hoàn thành.”
“Bắt đầu đi.”
Thời Yên nghe bên cạnh vang lên tiếng kinh hô, quay đầu nhìn liền thấy một cơ giáp màu bạc, cao hai mét, xuất hiện ngay trên thảm cỏ.
Hạ Dật giải thích cho mọi người:
“Đây là loại cơ giáp cơ bản nhất, cũng là mô hình dành cho người mới. Nhìn vào tay phải của mình đi, có hai nút 【Triệu hoán cơ giáp】 và 【Thu hồi cơ giáp】. Các em biết phải làm thế nào rồi chứ?”
Lúc này Thời Yên mới phát hiện trên tay phải của mình có một điểm sáng màu lam. Cô nhấn vào “Triệu hoán cơ giáp”, nháy mắt liền cảm thấy tầm nhìn của bản thân nâng cao hẳn lên.
Giờ đây cô đang ngồi trong khoang điều khiển cơ giáp. Tấm chắn bảo hộ trước mặt trong suốt, người điều khiển có thể quan sát rõ ràng toàn cảnh xung quanh. Trước ghế ngồi là một màn hình điều khiển không lớn, trên đó phân bố dày đặc các nút tác chiến hỏa lực.
Thời Yên đem tinh thần lực bao phủ toàn bộ cơ giáp, vững vàng đứng tại chỗ.
Cảm giác ấy vô cùng kỳ diệu, như thể cơ thể đột nhiên mọc thêm một phần mới — có thể cảm nhận rõ ràng, cũng có thể theo bản năng mà điều khiển nó.
Đột nhiên bên cạnh vang lên một tiếng ầm lớn. Thời Yên quay đầu, liền thấy hai cơ giáp lăn lộn thành một khối, chao đảo trên mặt đất. Có thể nhìn ra người điều khiển đang rất nỗ lực bò dậy, nhưng tay chân cơ giáp lại không nghe theo, càng vùng vẫy càng thêm chật vật.
Xung quanh truyền đến những tiếng cười thiện ý.
Nhưng tiếng cười nhanh chóng im bặt.
Bởi vì mọi người phát hiện ra bản thân cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Phần “thân thể” vừa mới có thêm này căn bản không chịu sự khống chế. Họ muốn đi về phía đông, cơ giáp lại rẽ sang tây; họ muốn ngồi xuống, cơ giáp liền ngã lăn ra sau. Trên thảm cỏ, những người vừa khó khăn đứng vững cũng bị liên lụy, khiến từng mảng cơ giáp màu bạc ngã đổ ngổn ngang.
Chỉ có Thời Yên vẫn lặng lẽ đứng vững một mình trên cỏ.
Vừa rồi có một cơ giáp suýt nữa đổ về phía cô, dường như là của Nam Hi. Theo bản năng, Thời Yên bước sang bên cạnh, để mặc cho cơ giáp của Nam Hi ngã sấp ngay trước mặt mình.
Bắt gặp ánh mắt của Hạ Dật, Thời Yên ngẫm nghĩ chốc lát, rồi chậm rãi ngồi xuống, lấy một tư thế cực kỳ tao nhã ngả người xuống đất, cố ý hòa mình vào đám đông đang lăn lộn.
Hạ Dật: A...
Anh cũng triệu hồi cơ giáp, điều khiển nó bước đến trước mặt mọi người. Động tác nhanh gọn mà vững vàng, Anh tiện chân đá vào cơ giáp đang ngã nhiều nhất, giọng trào phúng:
“Thế này là sao? Đến đi đường cũng không biết à?”
“Không đứng dậy nổi đúng không?” Hạ Dật điều khiển cơ giáp đi một vòng quanh đám học viên vẫn đang loạng choạng, “Xem ra đều là một lũ tôm tép yếu ớt. Còn một giờ hai mươi phút nữa mới tan học, tôi muốn xem có bao nhiêu người đứng dậy được.”
Anh trở về chỗ lá cờ đỏ, lắc đầu thở dài:
“Vậy đi, tôi sẽ rút ngắn khoảng cách lại. Các bạn chỉ cần ngã thêm vài lần là đến được đích. Nếu như ngay cả quãng đường ngắn như vậy mà vẫn không đi nổi, thì tôi cũng chỉ còn cách nói với bên ngoài rằng — ngại quá, học sinh hệ Chiến đấu của Liên Bang tôi không dạy nổi, bởi vì đến đi bộ bọn họ cũng không biết.”
Những lời trào phúng ấy quá chói tai, khiến mọi người lập tức cắn răng vùng vẫy muốn đứng dậy.
Rốt cuộc, sau ba phút, một cơ giáp chao đảo lảo đảo cũng đã gượng đứng lên.
Ocasie thở hổn hển, gắng gượng giữ thăng bằng, rồi thử bước về phía trước một bước.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, chiếc cơ giáp kia chậm rãi nhấc chân lên. Thân thể cơ giáp lắc lư dữ dội giữa không trung, khiến người xem phải nín thở, tim như treo ngược.
Thế nhưng người điều khiển vẫn kiên cường giữ thăng bằng, cuối cùng thành công đặt xuống một bước vững chắc.
Tiếng hoan hô vang dội bùng nổ khắp sân. Có người còn kêu to:
“Đây là một bước nhỏ của cậu ấy, nhưng lại là bước tiến lớn của cả hệ Chiến đấu chúng ta!”
Qua lớp bảo hộ, Thời Yên nhận ra gương mặt Ocasie, thành thật nở một nụ cười hiếm hoi.
Lucas thì lại gắt gao nhìn chằm chằm tên em trai của mình. Cơn phẫn nộ pha lẫn ghen ghét bùng lên dữ dội, đồng thời cũng tiếp thêm sức mạnh cho hắn.
Ngay sau đó, cơ giáp trong tay Lucas cũng chao đảo đứng dậy, bắt đầu đuổi theo chiếc cơ giáp phía trước của Ocasie.
Lần lượt, những người khác cũng dần nắm được bí quyết, lục tục đứng lên, rồi tự tìm khoảng trống để luyện tập.
“Tiểu chủ nhân, ngài đang làm gì vậy?”
Thời Yên bình thản đáp:
“Tôi quyết định lấy 0 điểm.”
Quản gia: ? , , ,
Quản gia hỏi:
“Vì sao vậy?”
Thời Yên đáp:
“Vì để điểm trung bình ổn định ở mức 60 thôi.”
Tất cả đều do hôm qua trong tiết “Ứng phó tình huống đột phát – kỹ năng tự cứu”, giáo viên khăng khăng cho cô điểm tuyệt đối. Để cân bằng lại, cô buộc phải cố tình biểu hiện kém ở giờ học cơ giáp này, như vậy mới giữ được thang điểm ổn định.
Hơn nữa, Hạ Dật dường như đã bắt đầu sinh nghi, nên Thời Yên quyết định kiếm thêm vài con số 0 nữa để anh ta hoàn toàn hết hy vọng.
Cô chậm rì rì điều khiển cơ giáp, từ mặt đất loạng choạng bò dậy, rồi xiêu vẹo bước thêm một bước về phía trước.
Trong tầm mắt Hạ Dật, cơ giáp dưới tay Thời Yên bước đi lảo đảo, lắc lư theo một nhịp điệu phi thưởng có tiết tấu—giống như… cố ý.
Anh bước đến trước mặt cô, lạnh giọng:
“Không ăn no à? Đứng còn chẳng vững?”
Thời Yên ỉu xìu đáp:
“Dạ.”
“Dạ cái gì mà dạ.” Hạ Dật nhíu mày. “Người có thể vào chuyên ngành cơ giáp mà tinh thần lực cũng chẳng khống chế nổi?”
Thời Yên chậm rãi trả lời:
“Khống chế không nổi.”
Hạ Dật bị chọc cho bật cười. Đây là lần đầu tiên anh gặp một người chẳng những không hề sợ mình, mà còn dám nói năng vặn vẹo như thế. Nếu ở trong quân đoàn, anh đã sớm lôi cô vào sân huấn luyện mà chỉnh đốn rồi.
“Lá gan to thật.” Ánh mắt anh lướt qua gương mặt uể oải của Thời Yên, “Chẳng trách dám đứng lên để xem hiện trường, còn dám nói dối trước mặt lãnh đạo Quân đoàn Ba.”
Thời Yên lập tức cảnh giác:
“Huấn luyện viên, đừng oan uổng em. Không phải em gan to, mà là bị dọa ngớ người đó thôi.”
Cô ngồi phịch xuống đất, quên mất vẫn đang điều khiển cơ giáp. Hai tay che mặt, giọng thẹn thùng:
“Em chỉ là chưa kịp hoàn hồn, nên quên mất phải báo cáo với lãnh đạo. Nhưng mà, đã có huấn luyện viên ở hiện trường, anh lại uy vũ thế kia, chắc chắn xử lý mọi chuyện đâu ra đấy rồi.”
Cỗ cơ giáp màu bạc tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Đó vốn là loại cơ giáp chiến đấu, khí thế sắc bén. Thế nhưng, khi Thời Yên điều khiển nó che mặt làm nũng, toàn bộ khí chất cứng rắn lập tức sụp đổ, chẳng khác nào một gã cơ bắp to con lại làm bộ mè nheo trước mặt người khác.
Hạ Dật không chịu nổi cảnh tượng này, lập tức quay đầu, xoay người bỏ đi.
Thời Yên bĩu môi.
Quả nhiên là một tên đàn ông lòng dạ hẹp hòi. Cô thầm nghĩ, món nợ này có khi sau này hắn còn nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần.
Cô đứng tại chỗ một lúc, phát hiện các bạn học xung quanh đã cơ bản nắm vững cách giữ thăng bằng, bước đi cũng không còn cứng nhắc như trước.
Kỳ thật, Thời Yên hoàn toàn không hiểu vì sao mọi người lại dễ dàng ngã đến vậy. Với cô, điều khiển cơ giáp chẳng khác nào điều khiển chính cơ thể mình, đơn giản đến mức cô thậm chí có thể dùng tay cơ giáp cầm đũa gắp hạt đậu nành.
Cô tiếp tục loạng choạng bước tới, dừng lại cạnh Nam Hi, rồi quyết định “phỏng vấn”:
“Nam Hi, khi cậu điều khiển cơ giáp thì có cảm giác thế nào?”
Nam Hi trả lời:
“Có cảm giác kỳ lạ lắm, giống như trên người bị trói buộc một khối kim loại nặng, hơi cử động là liền mất cân bằng.”
Cô ấy định quay đầu lại để trò chuyện trực diện với Thời Yên, nhưng vì điều khiển chưa thuần thục, động tác quay đầu lập tức kéo theo cả thân thể cơ giáp xoay trọn vòng, khiến trọng tâm lệch đi, cơ giáp loạng choạng ngã thẳng về phía Thời Yên.
Khoảng cách quá gần, tránh cũng không kịp.
Thời Yên chỉ có thể đưa tay cơ giáp ra, vững vàng đỡ lấy Nam Hi rồi nhẹ nhàng đẩy cô bạn đứng vững trở lại.
Nam Hi kinh ngạc kêu lên:
“Thời Yên, cậu khống chế cơ giáp giỏi thật đấy!”
“Không có đâu.” Thời Yên vội đáp. “Chỉ là đứng vững hơn một chút thôi, chứ đi lại thì vẫn dễ ngã lắm.”
Nam Hi chẳng hề nghi ngờ, nhiệt tình nói:
“Mình đi đã thuận lợi hơn rồi, để mình dạy cậu nhé!”
“Được.” Thời Yên gật đầu.
Ở một góc khác, đứng bên cạnh tiểu hồng kỳ, Thời Dật vừa khéo trông thấy cảnh đó, lập tức nheo mắt.
Cho dù chỉ là cơ thể con người, khi bị ai đó bất ngờ ngã nhào vào, duỗi tay đỡ cũng sẽ theo bản năng lùi lại một bước. Cho dù không lùi, ít nhất thân thể cũng phải nghiêng đi. Huống chi đây lại là những học viên mới tập cơ giáp, chỉ cần một động tác nhỏ cũng đủ khiến cả người lẫn cơ giáp mất thăng bằng mà ngã sấp mặt.
Vậy mà vừa rồi, Thời Yên đứng vững tại chỗ, còn có thể thuận tay đẩy bạn học trở lại.
Theo kinh nghiệm cá nhân của Hạ Dật, muốn đạt đến mức đó ít nhất phải trải qua nửa năm huấn luyện cơ giáp.
Ánh mắt anh trở nên sâu xa, lặng lẽ nhìn Thời Yên một cái, rồi nhanh chóng dời đi trước khi cô phát hiện.
Trong khi Thời Yên đang “khiêm tốn học hỏi” Nam Hi cách đi, thì ở phía khác, Ocasie đã bị Lucas cùng đám tùy tùng vây quanh.
Lucas chất vấn:
“Không phải tinh thần lực của mày chỉ có cấp A sao? Sao lại nắm cơ giáp nhanh như vậy?”
Chưa kịp để Ocasie trả lời, một tên tùy tùng đã nịnh nọt chen vào:
“Hẳn là cậu ta trộm đi luyện tập rồi! Ông ngoại cậu ta chẳng phải từng là Thượng tướng Liên bang sao? Chắc chắn dựa vào quan hệ mà lén vào Quân đoàn luyện trái quy định.”
Lucas ngay lập tức thay đổi ánh mắt, giọng điệu sâu xa:
“À hóa ra là thế này à… Em trai thân mến, mày có biết không, vi phạm quy định điều khiển cơ giáp là phạm pháp? Chúng ta là hoàng thất, không thể để ai phạm luật, càng không thể để một hoàng tử phạm pháp.”
Ocasie bỗng đỏ mặt, hét to:
“Tôi không có! Anh nói bậy!”
Lucas định trêu chọc thêm vài câu, thì nhìn thấy Hạ Dật đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng quan sát.
Hạ Dật cười như không cười:
“Còn chưa tan học đâu.”
Anh vươn tay cơ giáp, nhẹ nhàng vỗ vào bả vai Lucas, nháy mắt đã khiến Lucas ngã sấp trên mặt đất.
Xung quanh, các tùy tùng hoảng hốt lùi lại một bước; một số không giữ được cân bằng, cơ giáp loạng choạng văng về sau, tiếng va chạm vang lên khắp mặt đất.
Các bạn học khác vừa nhìn vừa hồi hộp, không dám cười nữa.
Hạ Dật lạnh lùng nói:
“Chẳng có gì đặc biệt đâu. Ai cũng có thể đi thẳng, vậy thì tất cả tập hợp lại đây, từng bước từng bước xếp hàng. Tôi muốn xem ai có thể đạt tiêu chuẩn.”
Mọi người im lặng, ủ rũ, lầm lũi đi tới chỗ đường chỉ dẫn cờ đỏ. Ai cũng không muốn làm người đầu tiên, cứ nhìn nhau kéo dài thời gian.
Ocasie đã bình tĩnh trở lại, bước tới vị trí khởi điểm:
“Huấn luyện viên, tôi sẵn sàng rồi.”
Hạ Dật gật đầu:
“Quãng đường 100 mét, mỗi bước thẳng một mét tính một điểm.”
Ocasie nhẹ nhàng đi tới điểm xuất phát, cúi đầu thì thầm:
“Cảm ơn…”
Hạ Dật dường như không nghe thấy, mở miệng:
“Bắt đầu đi thôi.”
Thời Yên đứng ở đội hình cuối, cùng Nam Hi theo dõi Ocasie.
Ocasie đi chậm, nhưng vững vàng. Ban đầu vài bước còn lảo đảo, nhưng càng đi càng trơn tru, cơ hồ đi thẳng tới cuối quãng đường.
Hạ Dật cuối cùng cũng nở nụ cười, ghi nhận thành tích của Ocasie trên bảng:
“96 điểm.”
Các bạn học vỗ tay, hò reo. Ocasie đỏ mặt, lùi về đội hình chờ lượt người khác.
Lucas sắc mặt âm trầm, ánh mắt dường như tích đầy giận dữ. Hắn bước tới vị trí xuất phát, nói lạnh với Hạ Dật:
“Huấn luyện viên, tôi bắt đầu rồi.”
Lucas cũng đi khá ổn, nhưng trên đường vô tình vướng vào vạch giới hạn của đường chỉ dẫn, nên điểm thấp hơn Ocasie, chỉ đạt 90 điểm.
Hắn lùi về đứng cạnh Ocasie, giọng âm trầm mà nói:
“Em trai, em thật đúng là thâm tàng bất lộ…”
Nhìn thấy Hạ Dật vẫn đang quan sát, Lucas không dám hành động gì với Ocasie, nói xong liền quay đi, giận dữ.
Những học viên khác thấy hai người đi dễ dàng, lập tức hăm hở chen nhau lên, mong được điểm cao.
Nhưng thực tế tàn nhẫn: ngay cả khi chạy vài chục mét, nhiều người cũng không thể đạt chuẩn. Hạ Dật mặt lạnh, ra lệnh:
“Người tiếp theo!”
Nam Hi rụt cổ, cố giữ thăng bằng, đi xong với 80 điểm.
Cuối cùng, tới lượt Thời Yên. Cô hít sâu một hơi, chậm rãi bước lên vạch chỉ dẫn.
Hạ Dật buông tay khỏi bảng tỉ số, chuyên chú quan sát động tác của Thời Yên, muốn xem cô thể hiện thế nào.
Mọi ánh mắt đều hướng về Thời Yên. Cô bắt đầu di chuyển.
Trong đám học viên, có người đẩy nhẹ bạn bên cạnh, không dám tin vào mắt mình, thốt lên:
“Cô ấy… uống rượu sao?”
Một người khác vẻ mặt mê muội, lẩm bẩm:
“Không thể nào… cô ấy cân bằng cảm trời sinh chắc không tốt lắm thì phải?”
Hạ Dật sững sờ đến mức không thốt nên lời.
Anh trợn mắt há hốc mồm nhìn Thời Yên, trông cô như một con bướm say rượu, lượn lờ trên hai bên đường biên giới hạn, gần như mỗi bước đi đều chính xác tuyệt đối, tính toán cẩn thận để vừa hay dẫm lên nó. Vạch biên giới hạn giống như một thứ cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần chạm là sẽ phát nổ.
Điều kỳ lạ hơn nữa là Thời Yên thao tác cơ giáp lại cực kỳ “dị”, nhiều lần toàn bộ cơ giáp nghiêng tới 30 độ nhưng cô chưa từng té ngã lần nào.
Khi Thời Yên hoàn tất, Hạ Dật ngây người ra vài giây, rồi nhìn vào chỉ số trên tay, khó khăn mới thốt ra một điểm số:
“Thời Yên… 5 điểm.”
Thời Yên không thực sự hài lòng mà lắc đầu, sao lại vẫn còn nhiều ra thêm 5 điểm thế này? Chẳng lẽ cô không cẩn thận chưa chạm tới được đường biên bên cạnh?
Tiếng chuông tan học vang lên, mọi người vẫn kinh hãi, lần lượt rời khỏi mô phỏng sân huấn luyện, đi về khu học tập.
Nam Hi hơi lo lắng nhìn Thời Yên, lại nhận ra cô không giống với tưởng tượng của cô nàng là đau lòng vì thành tích tệ, mà ngược lại còn có chút…
Vui vẻ?
Hiện tại tâm trạng của Thời Yên thực sự khá tốt.
Bởi vừa nãy, cô vừa nhận được một tin quan trọng: đã tìm được tư liệu liên quan đến Diêm Tam Cảnh.
Nam Hi cẩn thận dò hỏi:
“Thời Yên, cậu không sao chứ?”
“Tôi không sao.” Thời Yên cười cười, “Cậu lo cho tôi buồn vì chuyện thành tích sao? Không cần như vậy, tôi nói nhỏ cho cậu biết, tôi vốn không định lăn lộn ở hệ chiến đấu.”
“A?” Nam Hi kinh ngạc chớp mắt. “Vậy cậu định chọn hệ nào?”
Thời Yên cười tủm tỉm trả lời:
“Hệ Lịch Sử.”
Nam Hi ngơ ngác gật đầu: “A.”
Thời Yên sờ soạng khuôn mặt cô nàng và nói:
“Đi thôi, đi ăn cơm.”
Buổi chiều, Nam Hi lại đi tìm hai anh trai của mình, còn Thời Yên thì nằm trên giường, mở lại tập tài liệu vừa tải xuống.
Quản gia nhắc nhở:
“Tiểu chủ nhân, tài liệu này có virus.”
“À,” Thời Yên đáp, “Có thể xử lý không?”
Quản gia dựng thẳng người:
“Có thể!”
Nó kéo một thùng rác từ ngoài màn hình vào, mở tài liệu, gom toàn bộ phần mấy cái màu đen bên trong bỏ vào thùng, rồi đẩy thùng ra ngoài màn hình. Một lúc sau, nó trở lại và nói với Thời Yên:
“Xong rồi!”
Cô thuận miệng khen:
“Giỏi quá.”
Quản gia ngại ngùng bắn một màn pháo hoa nhỏ để tự thưởng.
Thời Yên mở ra văn kiện đã được dọn dẹp sạch sẽ virut, nhưng nhận ra thông tin bên trong thiếu đến mức đáng thương.
Tư liệu ghi rằng, Diêm Tam Cảnh là học sinh của Cựu Viện trưởng Viện Khoa học Liên Bang, về cơ bản chính là trợ lý cho viện trưởng, và không có ghi chép gì về thành tựu nghiên cứu.
Phần dưới đính kèm duy nhất một bức ảnh chụp chung có mặt ông.
Trong ảnh có ba người: một là cựu viện trưởng, đứng bên cạnh Diêm Tam Cảnh, trong tay cầm ống nghiệm; một người khác đứng đối diện bàn thí nghiệm, dùng kính hiển vi quan sát cái gì đó, không nhìn thấy mặt và cũng không có tên.
Thời Yên xem xong, gửi một tin nhắn cho Hắc Nhất:
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Hắc Nhất phản hồi nhanh chóng:
“Hiện tại chỉ có vậy. Đúng rồi bà chủ dặn tôi nói với cô, những tư liệu chưa công khai rất khó tìm, mong cô kiên nhẫn chờ thêm.”
Thời Yên trả lại một biểu tượng “OK” và đóng khung chat.
Ở phía bên kia, Hắc Nhất vừa buông trí não xuống, một bàn tay đặt lên vai hắn, giọng nữ trầm thấp sát tai:
“Tìm ra chưa?”
Hắc Nhất rịn mồ hôi ở chóp mũi, lắp bắp nói:
“Chưa, chưa có.”
Trước sự giận dữ của nữ nhân, Hắc Nhất vội bổ xung nhằm cứu vãn:
“Bà chủ, [Thể Tu] cô ta có thể có trí não cao thủ. Cô ta đã phát hiện chúng tôi cài virus vào tài liệu để truy dấu, lúc mở tài liệu liền tiến hành truy tung ngược lại. Chúng tôi chỉ có thể tách rời liên tục, mới tránh được việc cô ta truy dấu đến địa chỉ thật của chúng tôi.”
Nữ nhân rút tay khỏi vai hắn, nói:
“À, vậy sao. Lần sau, khi cấp tài liệu nhớ gài loại virus càng cao cấp hơn, tôi cũng không tin cô ta lúc nào cũng chạy thoát được.”
“Đến khi biết cô ta là ai,” nữ nhân khẽ cười, “hãy trói cô ta lại và đưa đến đây.”
Hắc Nhất lau mồ hôi trên trán, cung kính đáp:
“Vâng, bà chủ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






