Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhân Thiết Bình Hoa Không Thể Sập Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Tác giả: Hòa Lý

Thời Yên bất động thanh sắc ngồi về chỗ cũ.

Trên sân khấu, Hạ Dật dời mắt, nhặt chiếc micro rơi xuống đất, giọng trầm ổn vang lên:

“Xin mọi người giữ nguyên chỗ ngồi, đừng hoảng loạn. Hãy giữ trật tự, chờ Liên Bang Quân đến.”

Anh đứng ngay trước sân khấu, bóng đèn từ sau lưng chiếu tới, khiến gương mặt anh chìm trong bóng tối. Nhưng ngữ khí lạnh lùng và uy thế trấn áp khiến đám đông dần bình tĩnh, không ai dám động đậy, chỉ rụt rè co lại trong ghế.

Bên cạnh, Thời Yên nghe rõ tiếng Nam Hi thở phào một hơi dài.

Ocasie thì mặt mày trắng bệch, không nói nổi lời nào.

Nam Hi nhỏ giọng thì thào hỏi:

“Thời Yên, cậu… có sợ không?”

Thời Yên khẽ dừng lại, hàng mi run run, mắt rũ xuống, vẻ đáng thương vô cùng:

“Đáng sợ lắm… lúc nãy tôi sợ tới mức nhảy dựng lên.”

Trong lòng Nam Hi vốn cũng thấp thỏm, nhưng vừa thấy mỹ nhân sợ hãi thì bỗng dưng sinh ra dũng khí vô cớ. Cô nàng vỗ mạnh ngực, trịnh trọng hứa hẹn:

“Không sao, tôi sẽ bảo vệ cậu!”

Thời Yên: “… Ừ.”

Cô hơi chột dạ, đưa tay chạm ngực mình. Vốn dĩ chẳng có lương tâm, vậy mà giờ lại thoáng cảm thấy bất an.

Ở hàng ghế trước, Vivian ngả vào lòng Đường Ninh, được cô nàng nhỏ giọng an ủi, khẽ vỗ vai dỗ dành.

Chỉ vài phút sau, cánh cửa lớn vốn khóa chặt của nhà hát nhỏ bị đẩy ra. Một đội Liên Bang Quân mặc quân phục xanh lam, súng trong tay sáng loáng, bước nhanh tiến vào.

Người chỉ huy tiến thẳng đến trước sân khấu, đứng nghiêm chào:

“Hạ thượng tướng.”

Hạ Dật khẽ gật đầu, thuật lại tình huống đơn giản. Sắc mặt người chỉ huy nhanh chóng nghiêm trọng. Anh ta ra lệnh cho thuộc hạ dùng túi cách ly phong kín thi thể nam sinh, đồng thời niêm phong toàn bộ sân khấu.

Những học sinh tham gia diễn kịch bị quân lính áp giải ra ngoài. Trên gương mặt ai nấy đều là bất an, hoảng sợ, mà cảm xúc ấy nhanh chóng lan sang cả khán phòng.

Hạ Dật lại gật đầu với vị chỉ huy, sau đó trấn an đám đông:

“Mọi ngươi có thể rời đi rồi…”

“Khoan đã.”

Cánh cửa nhà hát lại bật mở. Một đội Liên Bang Quân khác tiến vào. Thời Yên chú ý thấy phù hiệu trên vai bọn họ khác biệt một chút so với nhóm trước.

Người dẫn đầu, tóc vàng rối bù, tiến tới cà lơ phất phơ thi hành với Hạ Dật một cái quân lễ, cười hì hì nói: “Hạ thượng tướng, sao có thể để mọi người dễ dàng rời đi thế được?”

Nói xong, tóc vàng xoay người, sắc mặt hắn liền đổi, lại lạnh lùng quét mắt khán phòng:

“Chúng tôi cần tra hỏi từng người. Thành thật ngồi yên đợi ở đây cho tôi. Từ hàng ghế đầu bên trái, nam sinh đeo kính, đứng lên theo tôi.”

Nam sinh kia run rẩy đứng dậy, ánh mắt hoảng loạn cầu cứu nhìn về phía Hạ Dật.

Hạ Dật nâng giọng, vừa trấn an cậu ta vừa dỗ dành cả hội trường:

“Không sao, chỉ là hỏi chuyện thôi. Mọi người chỉ cần trả lời điều mình biết, đừng thêm thắt gì khác. Xong sẽ được về nghỉ ngơi, mai đi học đừng vắng mặt.”

Nói rồi, anh đặt tay lên vai nam sinh, đưa cậu ta đi cùng đội quân mới.

Trong khán phòng, những kẻ vốn quen trốn học bỗng thấy lòng dạ phức tạp. Đây là lần đầu tiên bọn họ thầm mong ngày mai có thể đến lớp như bình thường, còn hơn là bị quân đội mang đi tra hỏi.

Nam Hi càng lúc càng lo lắng, cựa quậy không yên. Rốt cuộc cô nàng không nhịn được, ghé sát tai Thời Yên, khẽ hỏi:

“Thời Yên, cậu… có nhìn thấy…”

“Hư—” Thời Yên đưa ngón tay thon dài đặt trước môi, khẽ nói:

“Không thấy gì cả. Cậu cũng không thấy gì, biết không?”

Nam Hi thoáng sững sờ, rồi lập tức hiểu ý, gật đầu lia lịa.

Ánh mắt cô nàng không kìm được dõi theo sườn mặt tinh xảo của Thời Yên.

Rõ ràng cũng chỉ như bao người khác, toàn thân Thời Yên toát ra một vẻ đẹp mong manh, yếu ớt tột cùng, thật dễ làm người ta đồng cảm, khiến mọi người không đành lòng lớn tiếng với cô. Nhưng lúc này, quanh cô lại có thêm một thứ khó tả — một sự trấn an kỳ lạ khiến người ta tin tưởng.

Thật giống như, chỉ cần cô ở đây, mình sẽ tuyệt đối an toàn.

Người bị gọi đi tra hỏi sau đó không quay lại. Có kẻ lấy hết can đảm hỏi binh sĩ, thì được bảo rằng bọn họ đã về ký túc xá.

Không khí trong hội trường vì thế dịu xuống, tốc độ thẩm vấn cũng nhanh hơn. Cuối cùng, chỉ còn lại Thời Yên.

Hàng ghế phía trước, Vivian và Đường Ninh đã rời đi. Ocasie cùng Nam Hi cũng đi rồi. Thời Yên theo sau nhóm Liên Bang Quân, cố ý làm ra vẻ một thiếu nữ yếu ớt: cắn môi, hai tay bất an nắm lấy vạt áo, cúi đầu bước đi.

Địa điểm thẩm vấn được sắp xếp ở phòng ghi âm bên cạnh nhà hát nhỏ. Cô ngồi xuống ở mép bàn, vô tình nhìn thấy Hạ Dật đang đứng sau tấm kính pha lê. Anh khẽ mấp máy môi nói gì đó với tên chỉ huy tóc vàng, rồi cả hai cùng đi vào.

Thời Yên lập tức dời ánh mắt.

Trong lĩnh vực tinh thần, quản gia nhắc nhở cô:

“Trong phòng có tín hiệu gây nhiễu, tôi không thể kết nối trí não với cô nữa.”

Tên tóc vàng vừa bước vào đã tháo mũ, huýt sáo một tiếng, cười trêu chọc:

“Xinh thật đấy. Sinh viên năm nhất à? Thuộc khoa nào vậy?”

Thời yên giọng nói nhỏ nhẹ trả lời: “Hệ chiến đấu”

Hạ Dật thấy vẻ yếu đuối của cô, không kìm được mà khẽ nhướng mày.

Tên chỉ huy tóc vàng cười nhạt:

“Ồ, khoa Chiến đấu à? Vậy vừa rồi cô có thấy thứ gì bất thường không? Ví dụ như… cái cổ…”

Hắn còn chưa nói hết câu thì trông thấy nữ sinh trước mặt khẽ run lên. Giây tiếp theo, vài vệt nước loang ra trên mặt bàn.

Nước mắt từ gò má Thời Yên lăn xuống, đọng lại ở cằm, cuối cùng rơi thành giọt nhỏ tí tách. Giọng cô nghẹn ngào:

“Không… không có… Lúc hắn phun máu, tôi… tôi không dám nhìn…”

Trong lòng, Thời Yên hoàn toàn dửng dưng, thầm nghĩ: Diễn cảnh khóc này mệt thật. Vẫn là mũ giáp tiện hơn.

Cô chẳng hề lo lắng tên tóc vàng kia nghi ngờ mình. Quản gia đã nói rõ: trong nhà hát không hề có camera. Hơn nữa, cô lại ngồi tận dãy cuối cùng, trừ Nam Hi bên cạnh và Hạ Dật phía trước, chẳng ai biết cô từng đứng dậy nhìn chằm chằm vào cậu nam sinh đã chết rất lâu.

Thời Yên nhanh chóng ngẩng mặt, đôi mắt hoe đỏ còn đọng nước nhìn thoáng qua hai người đối diện. Ánh mắt ấy khẽ chạm vào Hạ Dật, rồi cô lập tức cúi đầu.

Chỉ một khoảnh khắc ấy cũng đủ để tên tóc vàng đưa ra phán đoán.

“Được rồi.” Tóc vàng từ sau bàn lấy ra hộp khăn giấy, đặt trước mặt Thời Yên, giọng điệu mềm mỏng hơn nhiều. “Không sao đâu, đừng sợ. Liên Bang Quân nhất định sẽ giải quyết chuyện này. Có cần tôi cho người đưa cô về không?”

Thời Yên lắc đầu, đón lấy khăn giấy, khẽ đáp:

“Cảm ơn… không cần đâu.”

Khi đứng lên, đôi chân cô khẽ khuỵu, phải vịn bàn mới gượng vững, diễn đến mức trọn vẹn.

Hạ Dật im lặng nhìn bóng lưng cô đi ra, trong lòng chỉ nghĩ:

Bước ra khỏi địa phận Học viện Nghệ thuật, Thời Yên tiện tay ném chiếc khăn giấy đã bị vò nát vào thùng rác.

Thời Yên thở phào một hơi thật dài, trong lòng thầm cảm khái: Nguy hiểm thật… nguy hiểm thật… Cô còn tưởng Hạ Dật sẽ vạch trần mình, thậm chí đã tính toán sẵn nên diễn thế nào để ứng phó, ai ngờ anh ta lại một lời cũng không nói.

Quản gia vốn im lặng bấy lâu, lúc này đột nhiên lên tiếng:

“Tiểu chủ nhân, sao ngài không nói thật với họ? Một thục nữ không nên làm như vậy.”

Thời Yên thản nhiên đáp:

“Trước đây tôi nói dối không ít lần, sao khi đó cậu không lên tiếng?”

“Chuyện này khác.” Quản gia lý lẽ hùng hồn, “Nó liên quan đến sự an toàn của mọi người. Một thục nữ thì nên quan tâm người khác, phải thiện lương và chính nghĩa.”

“Tôi rất chính nghĩa mà.” Cô vừa bước đi vừa lạnh nhạt nói. “Cậu có biết tên tóc vàng lưu manh kia là ai không?”

Quản gia nhanh chóng tra cứu trên Tinh Võng, rồi đáp:

“Hắn là thượng tá dưới trướng Quân đoàn Thứ Ba của Liên Bang…”

Nói đến đây, quản gia im bặt.

Quân đoàn Thứ Ba xưa nay nổi danh ác tiếng. Trong mười hai vị trung tướng hắn là người cầm đầu kém cỏi nhất, lại càng là kẻ không danh chính ngôn thuận. Hắn vốn thuộc phe hoàng thất được xắp xếp vào Liên Bang quân, một bảo hoàng đảng cực đoan. Binh sĩ dưới tay cũng chẳng khá hơn, toàn một lũ lưu manh, thường ỷ quyền mà ức hiếp dân chúng.

Nếu Thời Yên vừa rồi dám nói thật, tên tóc vàng kia nhất định sẽ lôi cô đi.

Cô không hề ảo tưởng rằng mình vào tay Quân đoàn Thứ Ba sẽ có kết cục gì tốt đẹp.

Hơn nữa, bọn chúng cũng chẳng đời nào “nghiêm túc giải quyết vấn đề” như lời đã nói. Trái lại, chúng chắc chắn sẽ mượn chuyện này để công kích Hạ Dật. Bởi lẽ, ở một mức độ nào đó, vị thượng tướng kia chính là gương mặt đại diện cho Liên Bang Quân. Dù vụ việc không hề liên quan đến anh, thậm chí chính anh còn nỗ lực ngăn cản để tình hình không lan rộng, nhưng rốt cuộc bi kịch ấy vẫn xảy ra ngay trước mắt anh. Quân đoàn Thứ Ba nhất định sẽ lao vào cắn xé anh như chó điên không bỏ.

Hoàng thất vất vả lắm cuối cùng đã tìm được một cái cớ để chỉ trích Liên Bang Quân, sao có thể dễ dàng bỏ qua?

Cũng chẳng rõ lần này Liên Bang Quân sẽ phản kích thế nào.

“Chắc Hạ Dật sẽ bận tối tăm mặt mũi vì vụ này thôi. Nói vậy…” Thời Yên lấy quang não ra, “Tiết thực hành cơ giáp hôm thứ Năm, liệu anh ta còn có thể đến lớp không đây?”

Cô vừa định thoát khỏi thời khóa biểu thì trên màn hình chợt đẩy lên một thông báo.

【 Tin nóng Tinh Võng: Thi thể nam sinh không đầu xuất hiện tại Đại học Liên Bang! Đây là sự tha hóa của đạo đức, hay sự vặn vẹo của nhân tính? Mau theo tiểu biên tập tìm hiểu ngay! 】

Thời Yên: …

Cô mở tin, lướt nhanh qua nội dung.

Bài báo do Bộ Thông tin Liên Bang đăng tải, cực nhanh và cực gọn. Ngoài tiêu đề giật gân, bên trong hoàn toàn không có chi tiết thừa.

Họ chỉ tuyên bố nguyên nhân tử vong là: “Qua điều tra, nam sinh đã từng vô tình tiếp xúc với hải tặc Tinh Tế, bị chúng cấy vào người loại bom sinh học.”

Thời Yên lập tức nhớ lại cảnh từ trong cổ nam sinh thò ra hai chiếc chân đen bóng. Rõ ràng đó là chi trước của Trùng tộc.

Số người nhìn thấy cảnh ấy chắc chắn không nhiều, mà trong số đó, trừ những kẻ thuộc khoa Chiến đấu, e rằng chẳng mấy ai nhận ra.

Cô mở lại giáo trình, lật đến tập tranh về Trùng tộc, tìm đúng trang có minh họa ký sinh trùng đó.

Giáo sư Da Cole từng khẳng định trong giờ học rằng ký sinh trùng Trùng tộc gần như trong suốt, chỉ lẫn chút tạp sắc mờ nhạt. Trong giáo trình cũng nhấn mạnh, ngay cả khi ký sinh trong cơ thể người, sau khi trưởng thành và phình to, màu sắc thân thể vẫn sẽ không thay đổi. Vì vậy, tuyệt đối không thể xuất hiện thứ móng đen mà cô đã tận mắt nhìn thấy.

Thời Yên lật xem tiếp từng trang, gần như đọc hết toàn bộ sách tranh. Nhưng dù tra đi tra lại, cô vẫn không tìm ra loài ký sinh nào vừa có chi trước đen bóng, vừa có khả năng ký sinh trong cơ thể người.

Là kết quả của biến dị?

Hay bản thân cô đã nhận định sai lầm, căn bản đó không phải Trùng tộc?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc