Tác giả: Hòa Lý
Các tiết học của hệ Chiến đấu đều được sắp xếp vào buổi sáng.
Thời Yên dây dưa dây cà mãi mới lết ra khỏi giường, mở thời khóa biểu xem sơ qua địa điểm học.
Hôm nay là thứ ba, buổi sáng có tiết Lý luận, học ở trung tâm khu giảng dạy. Cô bấm vào xem chi tiết thì phát hiện nội dung môn này gồm một số kiến thức cơ bản, như lịch sử phát triển của Liên Bang, nhưng phần lớn lại xoay quanh [Sách tranh về Trùng tộc].
Vừa thay đồ, Thời Yên vừa nghĩ: Trùng tộc chẳng phải đã bị quét sạch gần trăm năm rồi sao? Vậy học cái này còn có ý nghĩa gì?
Mang theo thắc mắc, cô cùng Nam Hi rời ký túc, đến địa điểm học.
Thời Yên chọn chỗ ngồi hàng sau, Nam Hi ngồi cạnh, vừa nhai bánh mì vừa nói:
“Nghe nói kiểm tra môn Lý luận khó lắm. Hằng năm số người đạt điểm tối đa rất ít, mà hầu như toàn là sinh viên chuyên ngành hậu cần.”
Đúng lúc đó chuông báo vào lớp vang lên. Một ông thầy đeo kính gọng đơn bước vào, đặt lên bàn quyển giáo trình dày cộp đến mức có thể đập chết người, rồi nói với đám sinh viên chuyên ngành Cơ giáp bên dưới:
“Chào các em. Tôi là giáo sư Da Cole. Trong học kỳ này, tôi sẽ phụ trách giảng dạy môn Lý luận.”
Ông đẩy gọng kính, giọng nghiêm khắc:
“Yêu cầu của tôi rất cao. Trong suốt học kỳ, các em bắt buộc phải học thuộc toàn bộ cuốn sách này. Các em có thể tải bản điện tử từ trung tâm [Thư viện] cá nhân. Ngoài ra, môn này chỉ có hai lần kiểm tra: giữa kỳ và cuối kỳ. Điểm cuối cùng sẽ là trung bình của hai lần đó.
Da Cole quét mắt mội vòng nhìn mọi người, rồi cường điệu nói: “Thiếu tiết hoặc trốn học đều sẽ bị trừ điểm.”
“Được rồi, chúng ta bắt đầu.” Da Cole mở bảng điện tử:
“Phần lịch sử sẽ bỏ qua… Tôi tin chắc không ai ở đây lại không biết đến quá khứ huy hoàng của Liên Bang – Đế quốc chứ?”
Khi Da Cole cố ý nhấn mạnh hai chữ “Đế quốc”, cả lớp vang lên vài tiếng cười khẽ.
Hoàng tử cả Lucas siết chặt nắm tay, sắc mặt sa sầm.
Vị giáo sư này có ý gì? Cố tình mỉa mai hoàng thất sao?
Khóe môi Thời Yên cũng khẽ cong. Cô mở thư viện tải bản sách điện tử, lật đến trang mà giáo sư muốn giảng. Nhưng chỉ một giây sau, nụ cười biến mất.
Trên trang sách hiện ra hình ảnh một loài côn trùng khổng lồ, thân thể xanh lục lẫn đen khắc sâu, ba cặp chân dài đầy gai nhọn, miệng vòi trông hệt như muỗi.
Nam Hi nhìn hình minh họa con nhuyễn thể trùng ghê rợn, lặng lẽ gói lại chiếc bánh mì chà bông chưa ăn xong.
“Còn một loại nữa, gọi là ký sinh trùng. Chúng rất nhỏ, gần như trong suốt, chỉ có vài vệt màu lẫn tạp. Chúng thường ẩn trong thức ăn, nước uống rồi theo đó xâm nhập cơ thể người.
Trong vòng mười hai tiếng kể từ khi xâm nhập, ký chủ sẽ đau bụng, sốt cao, choáng váng, sinh ảo giác. Nếu lúc này uống một lượng rượu thích hợp, có thể giết chết ký sinh trùng. Nhưng nếu để quá mười hai tiếng, chúng sẽ chiếm hoàn toàn cơ thể, cơ thể phình to gấp nhiều lần. Khi trưởng thành, chúng sẽ chui ra khỏi ký chủ để tiếp tục tấn công loài người.”
Lật thêm vài trang nữa, hình ảnh toàn là cảnh ghê rợn về Trùng tộc. Cuối cùng, có sinh viên không chịu nổi, vội chạy ra ngoài, lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Da Cole dừng lại một chút, rồi lạnh nhạt nói:
“Các em may mắn được sinh ra trong thời đại không còn Trùng tộc. Nhưng đừng quên loài sâu bọ đáng chết đó, và càng không được quên mồ hôi, máu cùng sinh mạng mà các tiền bối Liên Bang đã phải hy sinh để tiêu diệt chúng.”
“Đây mới là ý nghĩa thật sự của tiết Sách tranh Trùng tộc.” Da Cole nhìn khắp phòng, sắc mặt sinh viên mỗi người một kiểu, rồi trầm giọng nói:
“Những tư liệu quý giá này đều được đánh đổi bằng mạng sống. Trong các kỳ kiểm tra giữa kỳ và cuối kỳ, các em sẽ phải viết tên những loài trùng tôi chỉ ra, kèm theo phương thức tấn công của chúng.”
“Nói đến nhược điểm của Trùng tộc…” giọng Da Cole bỗng trở nên vô cùng nghiêm nghị, “Toàn bộ chúng chỉ có một điểm yếu duy nhất: Trùng mẫu.
Chỉ cần giết được Trùng mẫu, toàn bộ bầy trùng sẽ chết theo.”
Ánh mắt Thời Yên hướng về bức hình Trùng mẫu trên màn chiếu.
Đó là ảnh chụp khá mơ hồ, vì Trùng mẫu luôn được tầng tầng lớp lớp trùng bảo vệ. Để chụp được tấm hình này, chắc hẳn đã phải trả giá rất lớn. Nhưng cho dù ảnh mờ nhòe, nó vẫn hiện lên thứ hình dạng ghê rợn khó thể diễn tả bằng lời.
Cơ thể Trùng mẫu khổng lồ, da nhợt nhạt, toàn thân chi chít những bọc trứng, trong đó chứa vô số phôi trùng li ti. Miệng nó tựa như một vực sâu há ngoác, đầy răng nanh tua tủa. Binh trùng chen chúc quanh miệng, không ngừng mang thức ăn dâng lên.
Da Cole thở dài:
“Trăm năm trước, Liên Bang phải hy sinh tám đại quân đoàn mới giết được một con Trùng mẫu, nhờ đó mới quét sạch loài trùng.”
Ông lại nhấn mạnh:
“Dù nhược điểm duy nhất là Trùng mẫu, nhưng với từng con trùng riêng lẻ, chỉ cần đâm xuyên đầu là giết được. Nhớ kỹ, phải chắc chắn chúng thực sự chết, chứ không phải giả chết.”
Da Cole thở dài:
“Trùng tộc là loài sinh vật có trí tuệ nhất định. Chúng không biết sợ hãi. Toàn bộ hành động chỉ xoay quanh việc săn mồi cho Trùng mẫu, để nó đủ dinh dưỡng sinh sản và tiếp tục mở rộng chủng tộc. Cắt lìa tay chân hay chém đứt đầu đều vô ích, chỉ có đâm xuyên trung khu não mới khiến chúng chết hẳn.”
Ngồi cạnh, Nam Hi nhăn mặt, ghé sát Thời Yên thì thào:
“Chắc trưa nay tớ nuốt cơm không nổi quá…”
Thời Yên khẽ “Ừ” một tiếng, coi như trả lời.
Cô không chớp mắt, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên màn, gương mặt không biểu cảm. Nhưng quản gia trí năng bên cạnh biết rõ tâm trạng cô rất tệ.
Trong không gian tinh thần của Thời Yên, nó thấp giọng hỏi:
“Tiểu chủ nhân, vì sao ngài không vui?”
Cô khẽ thở ra, điều chỉnh cảm xúc rồi đáp:
“Không có gì.”
Chỉ là… bởi vì những loài sâu này, trông giống hệt đám ma thú tử địch của cô ở Tu Tiên giới mà thôi.
Thật vất vả chờ tới giờ tan học, sinh viên lập tức ùa ra khỏi lớp. Đi ngang các đàn anh đàn chị, ai cũng phải bật cười khi thấy bọn họ mặt mày xanh xao, sôi nổi lộ ra nụ cười của “người từng trải”.
Đến nhà ăn, Nam Hi nhìn Thời Yên thản nhiên ăn hết phần thịt thăn chua ngọt thì thán phục:
“Cậu giỏi thật đấy.”
Thời Yên chỉ đáp gọn:
“Học kỳ này còn nhiều tiết lý luận lắm, chẳng lẽ cậu định nhịn ăn thịt mãi sao?”
“Cũng đúng…” Nam Hi cắn môi, cố quên hình ảnh kinh dị vừa thấy, nhắm mắt lại gắp một miếng gà bỏ vào miệng.
“Chiều nay cậu định làm gì?” Nam Hi hỏi.
Thời Yên ngẫm nghĩ rồi nói:
“Đi sang khoa Lịch sử xem thử.”
Dù sao sau này cô cũng sẽ chuyển sang đó, đi làm quen trước cũng tốt.
Nam Hi gật đầu:
“Vậy à. Tớ chắc không đi cùng được, còn phải qua chỗ hai ông anh.”
“Không sao.” Thời Yên bỏ khay thức ăn vào máy rửa tự động rồi đứng dậy. “Tớ đi trước.”
Khoa Lịch sử có khu giảng đường riêng. Thời Yên men theo hành lang bên phải của khu trung tâm, cuối cùng cũng tìm thấy.
Cô tùy tiện bước vào một phòng học, chọn ngồi ở góc cuối cùng.
Sinh viên lục tục kéo đến, phần lớn đều vào lớp đúng lúc chuông reo. Ngay cả giảng viên cũng thong thả bước lên bục sau tiếng chuông.
Chưa đầy năm phút, hơn nửa lớp đã gục xuống bàn: kẻ thì ngủ, kẻ thì chơi game. Chỉ có một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa vẫn kiên trì ngồi nghe.
Thời Yên nhìn cảnh nhàn nhã này, suýt chút nữa muốn rơi nước mắt.
Đúng rồi, đây mới là cuộc sống mình ao ước!
Nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa bất ngờ giơ tay đặt câu hỏi. Thầy giáo hiển nhiên hiếm khi gặp một sinh viên ham học đến vậy, liền hăng hái bước xuống, tận tình giải thích ngay tại chỗ:
Thầy giáo: “Thủ đô tinh vốn dĩ trước kia không có tên gọi này. Trước thời đại vũ trụ, nó được gọi là Địa Cầu, là nơi cư trú chung của toàn nhân loại. Khi ấy con người còn chưa thể rời khỏi hệ Ngân Hà…”
Thời Yên cố gắng chống mắt nghe được một lát, chẳng bao lâu mí mắt nặng trĩu, cuối cùng gục xuống bàn ngủ lúc nào không hay.
Tiếng chuông tan học đánh thức cô dậy. Thời Yên uể oải mở mắt, lôi từ túi ra chiếc trí não đang rung liên hồi.
Nam Hi gửi tin trong nhóm ba người:
【Các bạn! Nghe nói tối nay bên khoa Nghệ thuật có trai xinh gái đẹp diễn kịch, đi xem không? Ở nhà hát nhỏ đấy!】
Thời Yên chậm rãi gõ chữ:
【Được, tụi mình tập trung ở đâu?】
Ocasie nhanh chóng trả lời:
【Tối nay tôi rảnh, có thể đi.】
Nam Hi vui vẻ đáp:
【Trước cửa nhà hát nhỏ nhé!】
Thời Yên / Ocasie: 【Được.】
Khi Thời Yên đứng lên rời khỏi lớp thì cả phòng đã trống trơn.
Nam Hi đã đứng chờ trước cửa nhà hát, thấy cô đến liền vẫy tay gọi:
“Ở đây này!”
Thời Yên bước lại, chẳng bao lâu sau Ocasie cũng chạy tới. Vết thương trên chân cậu ta đã đóng vảy. Vừa trông thấy hai người, cậu ta nở nụ cười tươi rói từ tận đáy lòng:
“Đi thôi!”
Nhà hát nhỏ gần như ngồi kín chỗ, ba người phải chật vật lắm mới tìm được ba ghế liền nhau. Vừa ngồi xuống, người phía trước quay đầu lại:
“Thời Yên, Nam Hi, chào hai cậu.”
Đường Ninh cũng khẽ gật đầu với Ocasie:
“Nhị hoàng tử điện hạ, chào ngài.”
Ocasie thoáng sững người, rồi vội vàng đáp:
“Chào cậu.”
Vivian từ hàng ghế trước cũng quay sang thăm dò, cười tủm tỉm với Thời Yên:
“Đàn em, em cũng tới xem kịch à?”
Thời Yên gật đầu chào. Ánh mắt cô liếc qua lại giữa Vivian và Đường Ninh.
Thấy vậy, Vivian hất cằm, liếc Đường Ninh một cái rồi giải thích:
“Đừng hiểu lầm, tôi với cái bà cổ lỗ sĩ này chẳng phải bạn bè gì đâu. Chẳng qua vì hai nhà là chỗ quen biết, nên phụ huynh hai nhà ép chúng tôi chơi với nhau thôi.”
Đường Ninh im lặng, không phản bác.
Đúng lúc đó, đèn trong khán phòng vụt tắt. Vivian cũng quay lại phía sân khấu:
“Thôi, diễn bắt đầu rồi, tạm gác chuyện nói dở đã.”
Giọng nam trầm vang lên từ loa:
“Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công chúa…”
Màn sân khấu kéo ra. Ánh đèn rọi thẳng vào “công chúa”.
Thời Yên thấy một nam sinh cao to giả nữ, cơ ngực như sắp bung khỏi chiếc váy công chúa, đang sắm vai “nữ chính”, nhìn không được mà co rút khoé miệng
Giọng dẫn truyện không chút cảm tình tiếp tục đều đều:
“Rồi một ngày, ác long bắt cóc công chúa xinh đẹp…”
Một sinh viên mặc bộ đồ khủng long thú bông màu xanh lao ra từ bên hông sân khấu, vươn tay “bế lên” công chúa… nhưng không bế nổi.
Thế là “công chúa” chủ động khoác vai khủng long, trông chẳng khác gì hắn đang bắt cóc ác long đi xuống dưới đài.
“Lúc này, kỵ sĩ xuất hiện.”
Một chàng trai tay cầm kiếm gỗ bước lên sân khấu, bước chân lảo đảo, vô lực múa may vung kiếm suýt chút nữa vả thẳng vào mặt mình.
Bất chợt, cơ thể kỵ sĩ khẽ run lên…
Thời Yên khẽ nhíu mày, nghe lời dẫn chuyện bỗng trở nên lạc đề thì nhỏ giọng nói:
“Kịch bản… đâu có đoạn này.”
Trên sân khấu, “kỵ sĩ” trợn tròn mắt, tròng mắt như muốn lồi ra ngoài, gương mặt đỏ bừng, cổ họng gắng gượng như muốn phun ra thứ gì đó — nhưng rốt cuộc không làm được.
Đạo diễn dưới khán đài hốt hoảng, vội gọi tên thật của kỵ sĩ, ý bảo cậu mau xuống sân khấu.
Khán phòng bắt đầu rì rầm, tiếng xôn xao càng lúc càng lớn. Đạo diễn không kìm nổi, vội chạy thẳng lên sân khấu, vỗ vai cậu học trò.
Nam sinh há to miệng, đầu quay máy móc về phía đạo diễn. Trong khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cổ cậu ta nổ tung. Máu phụt ra, đỏ lòm gương mặt đạo diễn.
Thời Yên trừng mắt: từ trong cổ trống rỗng của cậu ta, một đôi xúc tu đen bóng từ từ chui ra.
Cả hội trường lặng ngắt.
Rồi ngay sau đó, tiếng hét kinh hoàng bùng nổ.
Ngay khi đầu nam sinh văng xuống, Thời Yên bật người đứng dậy. Nhưng còn có người phản ứng nhanh hơn cô.
Hạ Dật — ngồi hàng ghế đầu — đã lập tức lao lên sân khấu. Anh rút súng, không hề chần chừ, nhắm thẳng vào cổ nam sinh và bóp cò.
Máu tươi cùng thứ chất lỏng xanh lục bắn tung tóe, vương đầy mặt Hạ Dật. Nhưng đôi mắt anh không hề chớp, bàn tay vững như thép, từng phát súng đều chuẩn xác lạnh lùng.
Đến khi thân thể nam sinh từ từ đổ sập xuống, Hạ Dật mới hạ súng.
Dưới khán đài, mọi người đã bị dọa đến chết lặng.
Khi Hạ Dật, toàn thân nhuốm máu, bước xuống sân khấu, cả đám khán giả vô thức lùi về phía sau, tránh anh như tránh ôn thần.
Thời Yên đứng giữa đám đông, vô tình chạm phải ánh mắt Hạ Dật từ xa.
Cùng một lúc, cả hai khẽ siết chặt lòng bàn tay.
Phiền toái lớn rồi.
Thời Yên và Hạ Dật cũng nghĩ tới một điều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






