Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà Trẻ Siêu Cấp Dành Cho Các Bé Con Phản Diện Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Thẩm Vi trả tổng cộng ba vạn tệ học phí.

Đàn anh thử cho Hạ Lăng Phong làm bài thi đại học, cậu nhóc mới năm tuổi mà đã làm được điểm đậu vào hệ chính quy.

Việc Hạ Lăng Phong tiến bộ nhanh chóng, các giáo viên trong nhà trẻ đều nhìn thấy rõ.

Ai nấy vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Những người đến làm việc ở nhà trẻ Mãn Thiên Tinh, trước kia đều là nhân tài kiệt xuất từ các ngành nghề khác nhau. Thấy trẻ con học giỏi, họ còn vui hơn chính mình đạt được thành tích.

Bác sĩ Lục trước đây cũng là học bá nổi tiếng, từng thi đậu chương trình y khoa liên thông tám năm thẳng lên tiến sĩ, năm đó là một trong số rất ít người được chọn.

Bây giờ anh chủ động kiểm tra bài tập cho Hạ Lăng Phong.

Từ sau khi đàn anh kia xin nghỉ, Hạ Lăng Phong chuyển sang ôn tập. Đứa trẻ này học quá nhanh, bác sĩ Lục sợ cậu hấp thu không kỹ, chỉ học lướt qua, nên giờ mỗi ngày đều cho làm bài tập nâng cao để củng cố lại.

Bác sĩ Lục là người hiểu học hành nhất, càng là thiên tài có khả năng đi xa trong tương lai thì nền móng càng phải vững chắc. Nếu không thì tất cả đều là công cốc.

Hạ Lăng Phong vẫn ở trong nhà trẻ, nhưng đã hoàn toàn thoát ly khỏi phạm vi giáo dục mầm non.

Giờ đây cậu trở thành bảo bối chung của cả nhà trẻ, ai rảnh rỗi là tranh nhau dạy cậu học.

Bác sĩ Lục vừa đặt mua trên mạng một bộ sách “5-3”, tất cả đều là tiền túi tự bỏ ra.

Bác sĩ Lục đáp: “Đã hơn một tiếng đồng hồ rồi.”

Ông Lan thấy cậu bé vừa làm xong một tờ giấy, liền bước vào dịu dàng bảo: “Ngoan, ra ngoài nghỉ ngơi chơi một lát đi, không thì mắt con chịu không nổi đâu!"

Hạ Lăng Phong ngẩng đầu lên: “Cô Ông, nhưng con còn muốn viết thêm một lát nữa mà!” Cậu mới năm tuổi, giọng nói vẫn mềm mại, thật sự khiến người ta không nỡ từ chối.

Nhưng Ông Lan vẫn nhẹ nhàng nói: “Ngoan, ra ngoài chạy nhảy một lát đi, nhảy dây cũng được, học không phải chuyện một sớm một chiều đâu con.”

Hạ Lăng Phong vâng một tiếng, hơi buồn vì bị ngắt mạch học, rụt rè gập tờ bài lại, lấy dây nhảy từ ngăn bàn rồi bước ra ngoài.

Những đứa trẻ khác bản tính hiếu động, còn cậu lại chỉ thích làm bài.

Đây đâu phải con nít nữa chứ? Đến cả người lớn cũng chưa chắc đã có định lực như vậy!

Ông Lan không nhịn được cảm thán: “Trước đây tôi cứ tưởng là nó bị tổn thương tâm lý, có phản ứng sau sang chấn, ai ngờ lại là một tiểu thiên tài, bảo sao chẳng chơi được với lũ trẻ thật sự.”

Cô làm nghiên cứu giáo dục, nhưng chưa từng gặp trường hợp nào như thế này, có thể viết cả một bài luận luôn rồi.

Bác sĩ Lục lật xem bài của Hạ Lăng Phong, tuy nét chữ vẫn còn non nớt, nhưng nhìn ra được cậu bé viết rất cẩn thận từng nét một, và quan trọng là – toàn bộ đáp án đều đúng.

Trong lòng bác sĩ Lục không khỏi khâm phục, anh từng gặp qua vô số trẻ em ở phòng khám, nhưng nói đến thiên tài như thế này thì đúng là lần đầu tiên.

Một đứa trẻ như vậy, lại từng có hoàn cảnh gia đình như thế... May mà Thẩm Vi phát hiện kịp thời, nếu không thì đúng là phí hoài cả thiên tư.

Bác sĩ Lục đùa rằng: “Đề toán lớp 11 này mà làm được điểm tối đa, để học sinh cấp ba mà biết là do đứa trẻ năm tuổi làm, chắc bị đả kích chết mất."

Hai người đang nói chuyện, thì thấy bếp trưởng Lưu xách hộp cơm bước vào, còn ló đầu vào lớp học: “Ơ, chỉ có hai người thôi à?”

Bác sĩ Lục và Ông Lan lập tức đứng dậy: “Chú đến đây làm gì vậy ạ?"

Lưu đại trù cười đáp: “Thằng bé kia học hành cực khổ quá, tôi mang ít đồ ngon cho nó."

Bây giờ ai ai cũng biết tầm quan trọng của học hành!

Ngoài đời cũng vậy, chỉ cần trong nhà ai có đứa trẻ học giỏi, hàng xóm láng giềng có thể khen lên tận mây xanh.

Nhà bếp trưởng Lưu không có đứa con nào học giỏi như vậy, thấy Hạ Lăng Phong là một mầm non tốt, ông quý còn hơn con ruột.

Sợ nhất là cậu bé không đủ dinh dưỡng.

Lúc mới đến, thân hình gầy gò như con gà con, cơ thể từng chịu tổn hại nữa, nên đầu bếp Lưu cứ tìm đủ cách để bồi bổ cho cậu.

Những việc khác ông giúp không được, nhưng về dinh dưỡng thì phải nắm chặt!

Thế là ông chủ động đảm nhận trách nhiệm “bồi bổ” này.

Bác sĩ Lục nghe nói đầu bếp Lưu làm món riêng cho Hạ Lăng Phong, không nhịn được hỏi: “Hôm nay nấu gì vậy a?"

“Thiên ma hầm óc heo, bổ lắm luôn! Cậu không biết chứ, thiên ma này là tôi nhờ bạn đi tận nơi sản xuất mang về đó, tốt lắm!" - Bếp trưởng Lưu vừa nói vừa cười hớn hở.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc