Cho đến khi gặp Hạ Lăng Phong, cậu mới hiểu thế nào mới gọi là thiên tài thực thụ.
Thật sự đáng sợ!
Cậu cho nhóc làm một loạt bài kiểm tra thử – toàn đề thi thật của kỳ thi vào cấp 3 năm nay.
Kết quả: Hạ Lăng Phong đã đạt điểm đầu vào trường cấp 3 trọng điểm.
Một đứa bé năm tuổi? Đáng sợ đến thế sao!
Nhưng vấn đề tiếp theo lại đến – cậu nhóc sắp phải học chương trình cấp 3 rồi.
Da đầu Tô Tuấn tê rần, bèn tìm Thẩm Vi xin nghỉ:
“Xin lỗi, trình độ của em có hạn, chắc không dạy nổi chương trình cấp 3 đâu ạ...”
Sau gần nửa tháng dạy kèm, cậu mới thật sự nhận ra: làm thầy không phải việc dễ.
Trước kia dạy nhẹ nhàng, là vì học sinh bình thường.
Ai mà ngờ lần này lại gặp “thần tiên” như thế.
Làm thầy là thế, chính mình phải là một bể nước lớn mới có thể múc ra một gáo cho trò uống.
Bởi học sinh có thể nghĩ ra đủ thứ câu hỏi trên trời dưới đất, thầy cô phải dùng nhiều góc nhìn để giải thích.
Nếu gặp học sinh bình thường, cậu vẫn còn có thể dạy tiếp chương trình cấp 3. Nhưng rõ ràng, đối phương không phải người bình thường.
Chương trình cấp 3 có rất nhiều phần kiến thức vượt chuẩn.
Bản thân Tô Tuấn cũng cần phải hiểu thật sâu mới có thể dạy được.
Mà hiện tại, cậu chỉ có thể dạy theo sách, không đủ để truyền thụ cho thiên tài thực sự. Cậu không muốn vì mình mà làm hỏng tương lai người ta.
Thẩm Vi hỏi:
“Thế em có ai giới thiệu được không? Chị vẫn muốn tìm người như em để dạy Hạ Lăng Phong chương trình cấp 3."
Bởi nếu chẳng may gặp phải người dốt, đối với một đứa trẻ đang khao khát tri thức như vậy, sẽ là một tổn thương rất lớn.
Điều này cả Thẩm Vi và Tô Tuấn đều hiểu.
Tô Tuấn suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Em có thể giới thiệu một anh khóa trên hồi học cấp 3. Anh ấy học giỏi lắm, từng là thủ khoa năm đó.”
Thẩm Vi gật đầu:
“Được, nếu em ấy đồng ý dạy thì chị sẽ tăng lương, một tiếng một ngàn tệ.”
Tô Tuấn nói sẽ hỏi thử.
Bây giờ thì cậu chẳng thấy một ngàn tệ là nhiều gì nữa rồi.
Chỉ có ai từng dạy Hạ Lăng Phong mới hiểu, số tiền ấy không dễ kiếm chút nào.
Ngày hôm sau, cậu đến tìm đàn anh.
Nói ra thì đúng là trùng hợp, đàn anh vừa đoạt giải trong cuộc thi toán học quốc gia.
Hiện giờ không cần huấn luyện tập trung nữa, đúng lúc rảnh rỗi. Một ngày một nghìn tệ cho một tiếng dạy học đối với anh ta cũng là sức hấp dẫn không nhỏ, nên đã đồng ý.
Tô Tuấn hết lần này đến lần khác cam đoan rằng học sinh này tuyệt đối không phải người kém cỏi, còn kể lại cho anh ta nghe năng lực học tập đáng sợ của Hạ Lăng Phong trước đó.
Đối phương tỏ vẻ đã hiểu.
Tô Tuấn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vừa chua xót vừa ngẩn ngơ.
Tô Tuấn – đứa trẻ từng được ca tụng là “con nhà người ta” – vậy mà cũng có ngày bị người khác nghiền ép.
Đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy bị học sinh của mình đuổi kịp rồi vượt qua.
Cảm giác như sắp bị bỏ lại phía sau vậy, không còn phải dạy nữa thì đúng là nhẹ nhõm thật.
Nhưng lại thấy nhớ đồ ăn bên đó quá... haiz, vui buồn lẫn lộn.
Tô Tuấn đã khắc sâu cái tên “Nhà trẻ Mãn Thiên Tinh" này.
Trước kia thường nghe người ta nói về thiên tài, đến khi thực sự gặp rồi mới biết những người như vậy đáng sợ đến mức nào.
Thế nào gọi là thiên tài? Không cần dạy, chỉ cần gợi ý một chút, đối phương đã hiểu rõ mười mươi.
Cậu cuối cùng cũng hiểu vì sao có người thi vào Thanh Hoa - Bắc Đại rồi lại bỏ học sau một năm không chịu nổi. Khoảng cách giữa thiên tài và người thường, thật sự là một dải ngân hà.
Tô Tuấn dạy Hạ Lăng Phong được nửa tháng, đàn anh kia mạnh hơn cậu một chút, dạy được một tháng thì cũng đến xin nghỉ, bảo không thể tiếp tục dạy được nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


