Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà Trẻ Siêu Cấp Dành Cho Các Bé Con Phản Diện Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Đến cả bác sĩ Lục cũng phải trầm trồ: “Mới tí tuổi đầu mà đã bắt đầu bồi bổ thế này rồi à.”

Đầu bếp Lưu vẫn tiếp lời:

“Nhưng cậu cứ yên tâm, liều lượng tôi cho ít lắm. Nấu cho trẻ con mà, khác người lớn chứ. À phải rồi, bác sĩ Lục, cậu từng làm bác sĩ mà phải không? Nếu còn bài thuốc hay nào thì chia sẻ với tôi đi! Lần sau tôi làm theo. Bé Thẩm Vi vừa xin riêng ít kinh phí ăn uống cho Lăng Phong, suất này đủ ăn nguyên ngày đấy. Tôi càng phải làm cẩn thận.”

Nhìn bộ dạng ông Lưu thì biết, ông thật lòng để tâm chuyện này.

Bác sĩ Lục hơi ngại ngùng:

“Vậy để tôi tìm thêm tài liệu xem sao."

Hồi trước anh học Tây y, vốn không chuyên về dinh dưỡng. Mà công việc hiện tại cũng rảnh rỗi, nên tự nguyện kiêm luôn việc trông cổng.

Chỉ là nghe Thẩm Vi nói sắp có người mới nhận việc trông cổng rồi, chắc sẽ đến làm sớm.

Vậy nên anh có cả đống thời gian rảnh.

Bác sĩ Lục nói:

“Hay là tôi tranh thủ đi thi bằng dinh dưỡng học.”

Bằng này từng hot một thời, nhưng bị mấy trung tâm đào tạo làm quá đà, thành ra chẳng mấy ai dùng được vào việc gì thực tế. Sau này cũng dần hạ nhiệt.

Nhưng anh thi không phải để kiếm việc, mà là thật lòng muốn học.

Muốn giúp mấy đứa nhỏ ở đây cải thiện dinh dưỡng.

Nghe vậy, cô Ông Lan liền lên tiếng:

“Lúc đăng ký nhớ gọi tôi theo với nhé!” Cô cũng muốn học cùng.

Một lúc sau, thấy Hạ Lăng Phong chạy về, người đẫm mồ hôi, má hồng hồng.

Đầu bếp Lưu vừa nhìn thấy liền vui vẻ bảo:

“Đấy, trẻ con là phải chạy nhảy vận động thế mới tốt. Ông Lưu nấu cho cháu món ngon đấy, mau lại ăn đi nào!"

Từ nhỏ sống trong môi trường đầy ác ý, Lăng Phong cực kỳ nhạy cảm. Nhưng ở đây, cậu bé thật sự cảm nhận được tình cảm ấm áp từ mọi người.

Mặt cậu lại đỏ thêm, có hơi ngượng ngùng, đến mức đi còn loạng choạng.

Đầu bếp Lưu lại nói với cậu:

“Sau này cháu muốn ăn gì, cứ nói với ông Lưu nhé. Ông làm cho."

Ông Lưu từng là bếp trưởng khách sạn lớn, nhưng giờ chịu xuống bếp nấu từng bữa cho tụi nhỏ – âu cũng chỉ vì mấy đứa ở đây mới có được vinh dự ấy.

Hạ Lăng Phong lễ phép đáp:

“Cháu cảm ơn ông Lưu, món của ông cháu thích lắm ạ!”

"Thích ăn là tốt rồi..."

Đầu bếp Lưu cười đến nỗi mặt đầy nếp nhăn.

Lúc mới đến đây, ông còn cảm thấy mình – một đầu bếp giỏi như vậy mà về nấu ăn cho trẻ con thì phí quá.

Nhưng giờ thì hoàn toàn nghĩ khác. Nhìn mấy đứa nhỏ ăn ngon miệng là lòng ông đã thấy mãn nguyện vô cùng.

Khi Thẩm Vi bước vào, mọi người đều đã nói chuyện với Hạ Lăng Phong rồi.

Nhưng Hạ Lăng Phong vừa thấy Thẩm Vi là nói muốn đi học.

Thẩm Vi xoa đầu cậu bé rồi bảo vào lớp đi.

Mọi người xung quanh thì nhao nhao khen ngợi:

“Chưa từng thấy đứa nào thông minh đến vậy.”

“Đúng là thiên tài! Còn giỏi hơn mấy đứa trong chương trình thiếu nhi trên TV ấy chứ!”

Thẩm Vi nghe thế thì nói:

“Trường hợp của Lăng Phong, đừng đăng lên mạng nhé. Kẻo lại thành kiểu 'thương thay cho Trọng Vĩnh'."

Nghe vậy ai cũng gật đầu lia lịa:

“Đúng đúng, là duyên thì đến với mình rồi, mình phải bảo vệ nó. Chỉ mong thằng bé lớn lên khỏe mạnh, vậy là đủ."

Ngay lập tức, mọi người đều thống nhất: chuyện này tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc