Trương Đại Minh choáng váng, trời đất quay cuồng.
Vợ con vội vàng đỡ anh ngồi xuống: “Đại Minh, anh đừng dọa em. Anh là trụ cột của nhà này, anh mà gục thì nhà mình tiêu mất."
Phải mất một lúc lâu, anh mới hoàn hồn. 80 vạn... Một con số tuyệt vọng.
Cả đời tích cóp nhà anh cũng chỉ được 10 vạn.
Căn nhà cũ này bán đi cũng chỉ được 30 vạn
Anh làm tài xế, lương tháng hơn 2000 tệ, vợ không đi làm, lấy đâu ra tiền để vá cái lỗ to như thế?
Thiếu 40 vạn, dù nhịn ăn nhịn uống cũng chẳng kiếm nổi.
Trương Đại Minh bốc hỏa, rút thắt lưng ở eo, giáng xuống người con trai.
Tiếng khóc lẫn tiếng hét vang vọng khắp nhà.
Nhưng Trương Đại Minh như con bò tót nổi điên, vợ con ngăn cũng không được.
Đánh đến khi mệt lả, anh mới ngừng tay, ngồi phệt xuống đất, trong đầu chỉ còn quanh quẩn ba chữ: “80 vạn."
Người thân ai nấy cũng chẳng khá giả gì.
Thời buổi này ai cũng chắt chiu từng đồng, nói gì đến chuyện cho vay hàng trăm vạn.
Nghĩ đến việc đi vay là vô vọng.
Hỏi kỹ lại, mới biết đầu đuôi sự việc.
Vào đại học, con anh bắt đầu buông thả.
Bạn cùng phòng có vài đứa nhà giàu, nó đua đòi theo, tập tành khoe khoang, mời khách, xài đồ hiệu.
Gia đình chỉ chu cấp 1,5 ngàn mỗi tháng, sao đủ để sống kiểu đó?
Cậu còn có bạn gái, vay tiền qua thẻ sinh viên cũng dễ.
Cứ thế tiêu xài tới cả mười mấy vạn.
Sau đó, nghiện tiêu tiền, cậu bắt đầu vay những khoản không chính thống ngoài xã hội.
Cậu nói ban đầu chỉ vay hơn 30 vạn
Nhưng vì không trả được, lãi mẹ đẻ lãi con, giờ đã thành hơn 80 vạn.
Lần này về nhà, cậu sợ đến mức phát khóc. Nhưng sau trận đòn của cha, lại có cảm giác như mọi chuyện đã qua.
Hai vợ chồng Trương Đại Minh sống cả đời hiền lành, lấy đâu ra từng ấy tiền?
Vợ anh nói nhỏ: “Hay là... anh đi thử chỗ nhà trẻ kia, người ta nói lương 2 vạn một tháng..."
Trước kia từng có người mời, nói trả anh 2 vạn một tháng
Hai vợ chồng đều tưởng đó là lừa đảo.
Nhưng bây giờ, áp lực trả nợ như con dao kề cổ.
Công ty đòi nợ qua mạng cũng bắt đầu dọa nạt, ra mặt rồi.
Dù đánh con thế nào thì cũng vẫn là con ruột.
Trương Đại Minh bình tĩnh lại, nói với vợ:
“Thế này nhé. Mình đi tìm luật sư trước, xem cái nào hợp pháp thì thương lượng trả nợ, còn cái nào không thì kiện ra tòa.
Còn thằng này, em giữ chặt. Nếu cần thì cho nó nghỉ học, chứ không thể để nó làm to chuyện thêm nữa.”
Lời anh như chiếc cọc vững chắc trong nhà.
Anh đến nhà trẻ Mãn Thiên Tinh để nhận việc.
Người tiếp anh là một người đàn ông trung niên. Không phỏng vấn, không kiểm tra, vào là ký hợp đồng luôn.
Sao lại tùy tiện vậy?
Trương Đại Minh càng lúc càng cảm thấy đây giống trò lừa đảo.
Nhưng hai vạn như cái móc câu móc lấy anh. Dù có nghi ngờ cũng chỉ đành nuốt vào bụng.
Lỡ đâu không phải lừa thì sao?
Anh quay lại đơn vị làm đơn nghỉ việc.
Lãnh đạo cũ kéo anh lại trò chuyện mất nửa ngày.
Nhưng thấy anh kiên quyết, họ đành để anh đi trong tiếc nuối.
Cơ chế nhà nước vốn vậy, dù có năng lực cũng khó mà trả mức lương cao như bên ngoài.
Trong lúc Trương Đại Minh làm thủ tục nghỉ việc,
Bếp trưởng Lưu tiện miệng kể chuyện cho Thẩm Vi người phụ trách mua sắm vừa mới về.
Ông cũng cảm thấy chuyện tuyển người này có phần qua loa: “Không cần kiểm tra lại sao?"
“Không cần.” Thẩm Vi đáp, giọng đầy ẩn ý.
Tất cả những người này đều do hệ thống giới thiệu, hệ thống đã điều tra rõ ràng phẩm chất và lý lịch của họ từ lâu rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


