Người có thể vượt qua thẩm định của hệ thống, ít nhất về nhân phẩm và năng lực đều có đảm bảo.
Vấn đề tài xế xe đưa đón đã được giải quyết.
Trong đầu Thẩm Vi vang lên âm thanh điện tử của hệ thống: “Chúc mừng cô đã chiêu mộ thành công tài xế xe buýt."
“Hệ thống thưởng: 20 cân thịt bò, 100 quả trứng gà, mỗi loại rau củ quả 2 cân, 3 cây giống anh đào cherry, tiền mặt 100 vạn, điểm tích lũy 10.000."
Thẩm Vi thu được một đống phần thưởng.
Cô lập tức hỏi bếp trưởng Lưu: “Bác có biết trồng trọt không?"
Nhắc đến chuyện này là bếp trưởng Lưu tỉnh cả người.
“Biết chứ!”
Hồi trước đi làm thanh niên trí thức, ông từng trồng trọt rồi. Khi đó còn hay nói với vợ: đợi có tiền sẽ về quê tìm một mảnh đất, sống cuộc đời điền viên.
Không ngờ bây giờ vừa đi làm lại có thể hiện thực hóa trước, hai người tìm được một góc đất trống trong sân.
Diện tích cũng không nhỏ.
Trước đây là chỗ trồng hoa, giờ bỏ không, thấy tiếc nếu chỉ trồng hoa, chi bằng trồng rau luôn.
Bếp trưởng Lưu xới đất, đắp luống, cuối cùng cũng cải tạo được một mảnh vườn. Rắc hạt giống lên, Thẩm Vi cũng trồng ba cây giống anh đào cherry do hệ thống thưởng, còn có cả cà chua trộn vào đó.
Vườn rau được ông Lưu chăm sóc kỹ hơn ai hết.
Hận một ngày không thể tưới nước ba lần
Lúc này mới cảm thấy cái hay của nhà trẻ rảnh cũng là một điều tốt.
Vừa được trả lương, vừa sống đời điền viên, cuộc sống thế này, nói ra ai tin chứ?
Thẩm Vi vừa trồng xong hạt giống, không biết có phải ảo giác không, chỉ thấy hạt giống cà chua hệ thống thưởng vừa được gieo xuống đất thì thoáng lóe lên ánh sáng!
Ba cây cherry thấy rõ ràng hơn nữa vừa được trồng vào là lá cây lập tức xanh hơn hẳn.
Quả nhiên là đồ hệ thống thưởng, toàn là báu vật.
Không biết đến lúc thu hoạch sẽ ra sao?
Đang chăm vườn thì điện thoại reo, Thẩm Vi nghe máy, đầu bên kia là một giọng nữ trong trẻo.
“Xin hỏi đây có phải là nhà trẻ Mãn Thiên Tinh không? Tôi là cô giáo Đường, trước đó có nhận được thư mời tuyển dụng từ phía cô, tôi muốn hỏi thăm một số điều. Cô hiện giờ tiện nói chuyện chứ?"
Thẩm Vi lập tức tỉnh táo: “Tiện ạ, tiện ạ!” Sau đó hẹn cô Đường đến một quán cà phê gần đó.
Chưa tới nửa tiếng đã có một người phụ nữ đến nơi, khoảng 30 tuổi, mặt trái xoan tiêu chuẩn, mày mắt cong cong, tuy không thuộc tuýp nhan sắc đại chúng, nhưng toàn thân toát ra cảm giác dễ chịu lạ kỳ.
Cô giáo Đường trước khi đến cũng đã tìm hiểu về nhà trẻ Mãn Thiên Tinh.
Nhưng nơi này chỉ là một nhà trẻ mới, chẳng có bao nhiêu tư liệu, trong giới cũng chưa từng nghe qua.
Ấy vậy mà mức lương đưa ra lại cao hai vạn mỗi tháng.
Nhưng đây không phải yếu tố chính khiến cô Đường đến.
Cô đến chủ yếu là để khảo sát xem ngoài tiền ra còn có điều gì khác đáng để ở lại không.
Nói chuyện qua điện thoại, cô cảm thấy Thẩm Vi còn trẻ lắm.
Ai ngờ gặp mặt rồi mới thật sự bị dọa một phen.
Không ngờ lại trẻ đến vậy.
Trông như vừa mới tốt nghiệp đại học.
Người như thế có thể quyết định những việc lớn như này sao?
Dù trong lòng có nghi hoặc, nhưng với kinh nghiệm làm việc bao năm, EQ của cô Đường rất cao, không để lộ gì ra mặt, định từ từ tìm hiểu.
Chưa kịp hỏi gì thì điện thoại cô đã reo.
Cô hơi ái ngại nhìn Thẩm Vi: “Xin lỗi, tôi nghe cuộc điện thoại chút."
Thẩm Vi lập tức đáp: “Không sao đâu, cô cứ nghe đi."
Cô Đường vừa nhấc máy, đầu bên kia đã là một tràng mắng chửi: “Họ Đường kia, đừng tưởng rời khỏi tao thì trái đất không quay! Mày đi đi, tao vẫn kiếm được tiền! Đừng quên ai là người giúp cái con bé Ninh Phúc Bảo kia miễn học phí!"
Cô Đường run lên vì tức giận, lập tức cúp máy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










