Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà Trẻ Siêu Cấp Dành Cho Các Bé Con Phản Diện Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Nhưng mới bị chính học trò ruột phản bội, giờ bảo ông đi tìm đồng nghiệp cũ cũng thấy khó chịu.

Huống chi Thẩm Vi trả lương quá hậu hĩnh, mấy việc vặt này ông cũng chẳng ngại.

Bếp trưởng Lưu đáp ngay: “Được!”

Thẩm Vi vui mừng khôn xiết.

Hệ thống cũng phấn khích.

Trong đầu cô rộ lên pháo hoa rực rỡ:

[Chúc mừng ký chủ đã chiêu mộ thành công bếp trưởng Lưu. Phát thưởng ngay: 5 ký măng cụt, 5 ký nho mẫu đơn, 5 ký trứng gà, 5 ký dưa leo, 5 ký thịt bò. Thêm thưởng 1 triệu tệ và 10.000 điểm tích lũy.]

Thẩm Vi đã xem qua cửa hàng hệ thống, vẫn còn nhiều mục chưa được mở khóa.

Phải có đến 50.000 điểm tích lũy mới mở được mục kế tiếp, mà hiện cô chỉ có 31.000 điểm – vẫn chưa là gì cả.

Nhưng hệ thống cho tiền thì lại rất hào phóng.

Cô thích làm việc với những hệ thống biết rộng rãi như thế.

Lúc bếp trưởng Lưu đến đây, thấy cơ sở khang trang, lương cao hậu hĩnh, ông còn tưởng đây là một nhà trẻ quy mô lớn.

Không ngờ nhân viên chỉ có mình ông, học sinh cũng chỉ có một đứa.

Bếp trưởng Lưu đã làm ông rồi, vừa thấy đứa nhỏ gầy nhom thì không đành lòng. Ước mơ lớn nhất của người làm bếp như ông là khiến ai cũng ăn ngon, trắng trẻo mập mạp.

Thế là ông tự nhận luôn nhiệm vụ nấu ba bữa mỗi ngày cho Hạ Lăng Phong, quyết tâm trong thời gian ngắn nhất phải vỗ béo cậu nhóc này.

Còn mấy việc khác, Thẩm Vi nói rõ:

“Giai đoạn đầu tạm thời chỉ có chú, kiêm luôn gác cổng với kế toán nhé."

Bếp trưởng Lưu trước giờ chỉ quanh quẩn trong bếp, chưa từng nghĩ có ngày mình phải kiêm luôn mấy vai khác.

May mà Thẩm Vi rộng rãi, nguyên liệu chẳng biết mua ở đâu mà chất lượng cực kỳ ngon.

Cũng tạm làm nguôi đi nỗi bất an trong lòng ông.

Tối hôm đó, khi về đến nhà, vợ ông đã đợi sẵn:

“Sao rồi, được nhận không?"

Bếp trưởng Lưu sợ nói nhiều lại khiến vợ lo, chỉ đáp:

“Mọi chuyện đều tốt cả.”

Sáng hôm sau, ông dậy sớm đến nhà trẻ. Vừa bước vào bếp đã thấy có dưa leo, lập tức làm một món dưa xào, hương thơm lan cả chục mét.

Ông cứ tưởng hôm qua là ảo giác, hôm nay nấu tiếp mới chắc chắn – đúng là không phải mơ.

Đồ ăn ông làm ở đây, thực sự ngon hơn bất kỳ nơi nào khác.

Buổi sáng hôm ấy, Thẩm Vi và Hạ Lăng Phong lại một lần nữa ăn đến no căng bụng.

Mời được bếp trưởng Lưu về thật là một quyết định đúng đắn nhất của Thẩm Vi.

.....

Tài xế Trương Đại Minh cũng nhận được lời mời làm việc từ nhà trẻ của Thẩm Vi.

Hiện tại công việc của anh chủ yếu là lái xe cho lãnh đạo thuộc một đơn vị nhà nước, nhưng thực chất chỉ là nhân viên hợp đồng tạm thời. Kỹ thuật lái xe của anh nổi tiếng khắp cơ quan lãnh đạo nào say xe cũng không thấy chóng mặt khi ngồi xe anh, vì anh lái rất vững. Đặc biệt là các thao tác đỗ xe, lùi xe vào bãi, mượt mà đến mức ai cũng phải trầm trồ.

Lúc đầu nhận được lời mời, Trương Đại Minh còn tưởng mình bị lừa. Thời buổi này lừa đảo nhiều quá, toàn mở miệng là lương cao này nọ, anh cũng chẳng để tâm làm gì. Ai ngờ đang trong ca làm thì vợ gọi điện đến, bảo anh mau về nhà, nói là xảy ra chuyện lớn!

Vừa hay đội lúc đó không cần xe, Trương Đại Minh chào cấp trên một tiếng rồi tức tốc về nhà. Trong lòng lo lắng không yên, không biết “việc lớn” mà người vợ luôn điềm đạm nhắc tới rốt cuộc là chuyện gì.

Vừa về đến nhà, anh sững người. Hành lang quen thuộc bị hắt đầy sơn đỏ.

Màu đỏ tươi trông như máu, chói mắt đến kinh hãi.

Tim Trương Đại Minh thắt lại. Ở cơ quan anh sống hòa nhã, chỉ là một tài xế, chẳng gây thù chuốc oán với ai, cũng chẳng làm chuyện gì kinh thiên động địa, sao lại thành ra thế này?

Tay móc chìa khóa cũng run lên. Vừa vào nhà đã thấy vợ mắt đỏ hoe vì khóc.

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?" Anh hỏi.

Vợ anh không nói gì, chỉ thấy ngực phập phồng kịch liệt.

Trương Đại Minh càng lo: “Báo công an đi!”

“Không được báo!” Vợ anh run rẩy nói.

Cuối cùng, cô đưa tay chỉ về phía trước. Lúc này Trương Đại Minh mới nhận ra, con trai anh vốn hôm nay phải đến trường đang quỳ gối dưới đất.

Gia đình họ từ trước đến nay tuân thủ chính sách sinh đẻ, chỉ có một đứa con trai, cưng như trứng hứng như hoa.

Dù không giàu có gì, hai vợ chồng vẫn luôn chiều chuộng con hết mực.

Thằng bé cũng có chí, thi được hơn 500 điểm, đỗ vào một trường đại học hạng hai trong tỉnh.

Ra trường tìm việc chắc không khó.

Thế mà bây giờ con trai lại quỳ gối, đầu Trương Đại Minh như ong vỡ tổ: “Có chuyện gì thế này?”

Con anh không biết đã khóc bao lâu, mắt đỏ rực, môi run lẩy bẩy.

"80 vạn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc