Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà Thông Với Cổ Đại, Bị Thao Hán Mang Về Cường Sủng Chương 9: Lần Đầu Tiên Trao Đổi Thư Từ Qua Lại Với Người Đàn Ông Thô Kệch Thời Cổ Đại (1)

Cài Đặt

Chương 9: Lần Đầu Tiên Trao Đổi Thư Từ Qua Lại Với Người Đàn Ông Thô Kệch Thời Cổ Đại (1)

“Tiên nữ tỷ tỷ.....”

Tô Vãn Vãn bước lên phía trước, nhìn thấy đó đúng là một xâu tiền đồng, khóe miệng giật giật.

Tiểu Nguyệt Nhi như hiến vật quý lấy xâu tiền đồng ở trên cổ xuống, rồi đưa đến trước mặt Tô Vãn Voãn:

“Tiên nữ tỷ tỷ, đây là tiền của cha ta, tiền mua thức ăn...”

Tô Vãn Vãn bị nhét cho một xâu tiền đồng, cảm thấy có chút buồn cười.

Gia đình này hay thật đấy.

Thế mà lại đưa tiền cho cô thật.

Chỉ là tiền đồng này cô cũng không biết dùng vào đâu.

Tô Vãn Vãn đặt tiền đồng lên bàn trước rồi bảo Tiểu Nguyệt Nhi nhanh đi ăn mì.

Lúc này mới nhìn thấy cái ly thủy tinh mà cô đã đưa hôm qua cũng đã trở lại, không nhịn được hỏi:

“Sao lại mang cái này đến đây?”

Tiểu Nguyệt Nhi “xì xụp” ăn mì, ngon đến mức suýt cắn phải lưỡi của mình:

“Phụ thân nói... Quá quý giá... Không thể nhận...”

Nhìn ly thuỷ tinh bản thân mua ở cửa hàng hai tệ kia, Tô Vãn Vãn đột nhiên nhớ ra ở cổ đại không có thuỷ tinh.

Được rồi, cái nhà này thật đúng là không tham lam chút nào.

“Phụ thân còn nói... Tiền không đủ, lần sau có tiền... Sẽ trả thêm...”

Tiểu Nguyệt Nhi lại ăn thêm một miếng mì, uống một ngụm canh, đầu nho nhỏ gần như muốn chui cả vào trong bát.

Tô Vãn Vãn nhìn xâu tiền đồng, nhìn cách ăn mặc của Tiểu Nguyệt Nhi trông cũng không phải là nhà có tiền, có lẽ chỉ là một gia đình nhà nông bình thường.

Điều kiện của gia đình nhà nông thời cổ đại như nào, đọc nhiều tiểu thuyết làm ruộng như vậy, cô cũng hiểu.

Tiền đồng này, sợ là phải mất một thời gian dài mới tích lũy được.

Nhân lúc Tiểu Nguyệt Nhi đang ăn, Tô Vãn Vãn cầm tiền đồng kia lên xem.

Hình như đây là tiền Ngũ thủ(*) lưu hành từ thời Tần - Hán.

(*) Một loại tiền lệ trong lịch sử Trung Quốc, dưới thời nhà Hán.

Một xâu này phải có một, hai trăm cái.

Đối với một hộ nông dân, đây là một khoản lớn.

Hơn nữa, sức mua của tiền đồng cổ cũng rất lớn, số thực phẩm đó của cô cũng chỉ đủ ăn trong một ngày, không cần nhiều tiền như vậy.

Đương nhiên, khi cô tặng những món đó, không nghĩ đến việc phải nhận tiền.

Quả nhiên, ông trời rất công bằng, người có thể có được bàn tay vàng không gian đa số đều là những người lương thiện.

Trong lúc nghĩ ngợi, Tiểu Nguyệt Nhi đã ăn sạch mì với canh.

“Ngon quá, rất ngon, cảm ơn tỷ tỷ.”

Nói xong, chợt nhớ ra điều gì đó, bất thình lình lấy từ trong áo ra một tờ giấy:

“Ôi, ta suýt chút nữa quên mất, thư, tỷ tỷ, thư... Thư phụ thân viết...”

Nói xong lập tức đưa tờ giấy được gấp gọn ra.

Tô Vãn Vãn ngẩn ra, đặt tiền đồng xuống, nhận lấy lá thư.

“Cha em biết viết chữ sao?”

Không phải là gia đình nông dân sao?

Ở cổ đại, không nhiều gia đình nông dân biết viết chữ.

Muốn có một người đọc sách ở cổ đại, cả gia tộc đều phải cùng nhau hỗ trợ, cũng không biết là có thể hỗ trợ đủ hay không.

Chẳng nhẽ là do cô đoán sai, gia đình cô bé kia vốn không phải là làm nhà nông?

“Biết chứ, cả tiểu thúc thúc của ta cũng biết...”

Tiểu Nguyệt Nhi gật đầu, có vẻ rất tự hào.

Người biết chữ trong thôn bọn họ không nhiều, nhà bọn họ có tận hai người.

Không đúng, dạo gần đây tiểu thúc thúc cũng bắt đầu dạy ca ca nhận mặt chữ, về sau sẽ là ba người.

Tô Vãn Vãn có chút ngơ ngác, nhưng vẫn mở lá thư ra.

Tờ giấy này rất thô ráp, lại còn có chút hơi ngả vàng. Dù vậy, cô biết loại giấy này cũng rất quý giá trong thời cổ đại.

Một đống chữ phồn thể.

Được rồi, Tô Vãn Vãn có hơi nghệt ra.

Nhưng không sao, cô lấy điện thoại ra chụp ảnh lá thư, ngay lập tức dùng phần mềm dịch thuật để nhận diện.

Có là chữ phồn thể hay chữ giáp cốt cũng đều có thể phiên dịch ra.

Công nghệ cao hiện đại quá tiện lợi!

Chờ đến khi dịch xong, Tô Vãn Vãn xem nội dung, nhưng đấy không phải là văn chương nho nhã mà rất trực tiếp.

Có vẻ như phụ thân Tiểu Nguyệt Nhi cũng là một người đàn ông hào sảng.

Cô thở phào nhẹ nhõm, dù có thể dịch ra, nhưng chẳng may là văn chương thời cổ, e là cô cũng không hiểu được.

Thật may mắn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc