Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà Thông Với Cổ Đại, Bị Thao Hán Mang Về Cường Sủng Chương 8: Bé Cưng Đáng Yêu Ấm Áp Lại Đến Rồi (2)

Cài Đặt

Chương 8: Bé Cưng Đáng Yêu Ấm Áp Lại Đến Rồi (2)

Tô Vãn Vãn ăn một bát malatang(*), sau đó đến chợ Cẩm Vinh, đây là một khu chợ lớn chuyên bán sỉ các loại quần áo, bên trong có rất nhiều đồ cổ trang.

Nghĩ đến mái tóc rối bù của Tiểu Nguyệt Nhi, lại đến cửa hàng phụ kiện mua một số phụ kiện cổ trang, xách một túi đầy đồ mới đến cửa hàng hamburger làm thêm.

Đến khi tan ca đã là tám giờ tối, cô còn mang về ba cái hamburger, ba cốc coca và một con gà chiên nguyên con.

Tại sao lại là ba phần?

Cũng vì Tiểu Nguyệt Nhi luôn nhớ đến anh trai và chú út, nếu không mua ba phần, có lẽ con bé cũng sẽ không thoải mái ăn uống.

Sắc trời đã tối, lúc này Thẩm Uyên, Thẩm Chiêu đều quây quần trong phòng của Tiểu Nguyệt Nhi.

Vào ban ngày, bọn họ đã phải mất rất lâu để tiêu hóa sự thật này.

Nhưng bọn họ vẫn muốn tận mắt nhìn thấy.

Cuối cùng, bọn họ vẫn tìm cách mở túi đồ ăn, tất cả đều là những món chưa bao giờ được nếm thử, hương vị này đã khơi dậy vị giác mới của bọn họ.

Thịt Thẩm Uyên mang về hôm nay cảm giác cũng không còn thơm nữa.

Đương nhiên không thể ăn hết đồng thức ăn này, lấy ra một phần, còn lại thì để trong phòng Tiểu Nguyệt Nhi.

Thức ăn quý giá, chén lưu ly kia lại càng quý giá hơn.

Bọn họ nhất trí quyết định không nhận.

Vật để thưởng thức như chén lưu ly này chính là không thể định giá, huống hồ còn là ngọc lưu ly chất lượng như vậy.

(Tô Vãn Vãn: Hí hí, tôi mua ở cửa hàng đồng giá hai đồng, hai đồng, không thể nhiều hơn.)

Tiểu Nguyệt Nhi bảo Thẩm Uyên đưa tiền cho mình để trả cho thần tiên tỷ tỷ.

Dù có trả cái chén lưu ly này cho tỷ tỷ, nhưng nhiều đồ ăn như vậy, chắc chắn là rất nhiều tiền.

Thẩm Uyên cũng nghĩ như vậy, quay về phòng cầm một xâu tiền đồng đi ra.

Hắn biết có lẽ sẽ không đủ, nhưng hắn cũng chỉ có từng này.

Năm nay đại hạn, cả mùa đông không có tuyết rơi, giờ đã đầu xuân nhưng vẫn không có nổi một giọt mưa.

Vụ lúa mì mùa đông này cũng chưa biết sẽ thu được bao nhiêu.

Vì vậy, nhân dịp giá lương thực chưa tăng cao, hắn đã lấy ra số tiền còn lại, bao gồm cả tiền công tháng trước ra để mua lương thực về.

Dù vậy, vẫn còn lâu mới đủ.

Cả nhà đã suy nghĩ suốt một ngày, biết xâu tiền đồng này có thể sẽ không đủ, nhưng cũng không còn cách nào khác.

Thẩm Chiêu đề nghị đại ca nên viết một bức thư để bày tỏ sự biết ơn.

Xâu tiền đồng đó thực sự hơi ít ỏi.

Thẩm Uyên biết viết chữ, viết cũng khá ổn, dù sao tổ phụ của bọn họ chính là một tú tài, ngay cả phụ thân của bọn cũng là người học trò.

Khi hắn còn nhỏ, phụ thân cùng tổ phụ đã dạy cho hắn. Chẳng qua sau này triều đình tuyển quân, Thẩm Uyên mới mười ba tuổi đã ra chiến trường.

Rồi khi trở về đã hai mươi ba tuổi, trong nhà cũng đã xảy ra nhiều biến cố lớn, phụ mẫu mất sớm, để lại đệ đệ nhỏ tuổi, gửi nuôi ở nhà đại bá.

Sau khi Thẩm Uyên hai mươi ba tuổi trở về, trực tiếp đưa đệ đệ cùng nhi nữ đi ra ngoài lập môn hộ, không muốn liên lụy đến một nhà đại bá.

Thẩm Uyên cảm thấy đệ đệ nói cũng có đạo lý, Tiểu Nguyệt Nhi có thể có được lần gặp gỡ này, đây cũng là tạo hoá.

Dù sao thì, nhìn thấy Tiểu Nguyệt Nhi vui mừng như vậy, sợ là sẽ phải làm phiền nhiều đến người ta, chung quy là vẫn phải nói tiếng cảm ơn.

Ngày mai, hắn sẽ lên núi đi săn, đợi đến khi bán được tiền, không đủ thì sẽ bổ sung thêm.

Vì thế hắn đã viết một bức thư giao cho Tiểu Nguyệt Nhi.

Tiểu Nguyệt Nhi ôm xâu tiền đồng cùng bức thư trong lòng, còn cầm theo chén lưu ly, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của họ.

Thật sự chứng kiến cảnh cô bé biến mất, Thẩm Uyên, Thẩm Chiêu, cùng với Thẩm Vân Nghị nhỏ bé đều không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh.

Thật sự… quá khó để tin.

Thậm chí Thẩm Vân Nghị còn buồn rầu:

“Cha, nhị thúc, tại sao con lại không gặp được thần tiên tỷ tỷ?”

Thằng bé cũng rất muốn đi xem cuộc sống của thần tiên là như thế nào.

Thẩm Uyên nghiêm mặt, gõ nhẹ vào đầu thằng bé.

“Con nào có đáng yêu như muội muội con? Còn muốn gặp thần tiên? Lão tử còn chưa được nhìn thấy đâu.”

Thẩm Chiêu bất đắc dĩ cười, ba nam nhân cứ ngồi như vậy ở trong căn phòng tối như mực, không ai đi ngủ, cứ ngồi đấy chờ.

Bầu không khí như có chút quỷ dị.

Thẩm Vân Nghị cuối cùng không chịu nổi, ngủ thiếp đi.

Thẩm Uyên lo lắng cho sức khỏe của Thẩm Chiêu, cũng bảo y đi ngủ.

Còn bản thân thì ngồi bên giường đợi Tiểu Nguyệt Nhi, không biết tại sao, không hiểu sao lại cảm thấy có chút hồi hộp.

Nếu Tiểu Nguyệt Nhi không quay trở lại thì sao?

Nước Chủng Hoa(*).

(*) Có thể là Trung Hoa nhưng mà tác giả cố tình (vô tình) lái đi cho không bị trùng.

Tô Vãn Vãn trở về làm hai bát mì tôm.

Bản thân một bát, để cho Tiểu Nguyệt Nhi một bát.

Cô cũng không hiểu sao lại cảm thấy có chút căng thẳng, ban ngày nói chuyện với cảnh sát Đường Thành thì rất thoải mái, nhưng trong lòng vẫn không yên.

Thật sự sợ rằng mọi chuyện tối qua chỉ là một ảo giác.

Vậy cô có nên nghi ngờ liệu bản thân có bị thần kinh không?

May thay, không lâu sau, Tiểu Nguyệt Nhi thật sự trở lại, vẫn là Tiểu Nguyệt Nhi ấm áp đấy.

Thật sự không phải ảo giác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc