Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Thấy thư như thấy người:
Ta là Thẩm Uyên, đứa trẻ đó tên là Thẩm Tư Nguyệt, tình cờ gặp được, quả đúng là thần kỳ. Cảm ơn thức ăn cùng sự chăm sóc của ngươi đối với Nguyệt Nhi, đồ ăn rất ngon, nhưng quá quý giá. Nhà ta nghèo khó, tiền bạc ít ỏi, ngày mai ta sẽ lên núi săn thú, nếu có thu hoạch thì sẽ đưa thêm bạc. Chén lưu ly ngàn vàng vô giá đã được Nguyệt Nhi mang trả lại, ta không thể nhận.
Mong nhận được hồi âm.]
Nói chung là như ở trên, Tô Vãn Vãn cảm thấy nếu người ta đã viết thư thì không trả lời sẽ không được lịch sự lắm.
Tuy có thể gặp Tiểu Nguyệt Nhi nhưng cuối cùng thì đó vẫn là một đứa nhỏ, có một số việc sợ là sẽ không thể giải thích rõ ràng được.
Vì vậy, Tô Vãn Vãn lấy ra một tờ giấy A4, viết ra những gì nghĩ sẵn trong đầu vào phần mềm phiên dịch, tự động phiên dịch thành chữ phồn thể.
Cô chỉ việc chép theo.
Tiếc là trong nhà không có máy in, nếu không có thể in ra, không cần phải chép tay.
Thư hồi âm của Tô Vãn Vãn giống như văn nói.
[Anh Thẩm Uyên:
Tôi là Tô Vãn Vãn, thấy thư như thấy người. Nguyệt Nhi rất đáng yêu, tôi rất thích cô bé, đống thức ăn đó là quà tặng, không cần trả tiền, tiền bạc thì để Nguyệt Nhi cầm về. Nếu thực sự muốn trả, một đồng tiền đồng là đủ, thế giới của chúng tôi khác với các anh, thực phẩm cũng coi như là phong phú, cuộc sống đầy đủ, không cần phải bận tâm. Chén ngọc lưu ly ở chúng tôi gọi là cốc thủy tinh, không đáng giá bao nhiêu tiền. Nếu cuộc sống khó khăn quá thì có thể cầm đi bán, cốc thuỷ tinh sẽ để Nguyệt Nhi cầm về, anh Thẩm Uyên có thể bán đi để cải thiện cuộc sống, không cần phải để ý đâu. Nghe nói giấy ở chỗ các anh đặc biệt quý giá, tôi còn đưa thêm một tập giấy trắng, có gì cần trợ giúp thì cứ viết thư rồi đưa cho Nguyệt Nhi mang đến đây.]
Tô Vãn Vãn viết xong thư, đọc lại lần nữa.
Nhận một đồng tiền chỉ là mong đối phương đừng cảm thấy nặng nề.
Hơn nữa, cô cũng định mang tiền đồng đến chợ đồ cổ xem thử.
Cô cảm thấy, Tiểu Nguyệt Nhi có được không gian, đây chắc chắn là đãi ngộ dành cho nữ chính.
Trong nhà cái gì cũng không có, có thể cô chính là bàn tay vàng của Tiểu Nguyệt Nhi.
Nếu đã quen biết thì cũng nên giúp người ta có cuộc sống tốt hơn.
Nhưng cô cũng không nhiều tiền, tạm thời cũng chưa nghĩ ra cách nào có thể kiếm được tiền.
Nếu tiền đồng có thể bán được giá, cô sẽ thương lượng với cha Tiểu Nguyệt Nhi xem có thể cùng nhau làm giàu không.
Như vậy thì mới xứng đáng làm bàn tay vàng của Tiểu Nguyệt Nhi.
Dù sao cũng phải tích trữ hàng hóa.
Trong lòng cô luôn cảm thấy có chút lo lắng, nếu bản thân cũng xuyên qua đó thì sao?
Sau khi quyết định xong, Tô Vãn Vãn gấp thư lại, cũng lấy ra vài chục tờ giấy, cùng với đồ ăn đã đóng gói từ cửa hàng bánh hamburger.
Tiểu Nguyệt Nhi tròn mắt nhìn cô chuẩn bị những thứ này, thấy cả cái chén thuỷ tinh cũng được cho vào, lập tức kéo lấy tay cô: “Tỷ tỷ... Cái đó quá quý giá, phụ thân nói không thể nhận...”
Tô Vãn Vãn cũng cười cười:
“Không sao, nó ở chỗ chị không quý giá chút nào. Chị cũng đã viết thư cho cha em rồi, chút nữa em mang về cho anh ấy nhé?”
Tiểu Nguyệt Nhi vẫn gật đầu.
Tô Vãn Vãn nhớ đến những bộ đồ đã mua rồi lại nhìn sang bộ đồ của Tiểu Nguyệt Nhi, phát hiện cô bé mặc rất dày, bên trong còn có vài lớp áo.
“Nguyệt Nhi, bây giờ thời tiết ở chỗ các em thế nào, tháng mấy rồi?”
Tiểu Nguyệt Nhi suy nghĩ, nghiêng đầu nói:
“Tháng ba rồi, vẫn còn lạnh...”
Bảo sao.
Xem ra hôm nay không thể cho cô bé mặc đồ mới.
Hán phục hiện đại này chỉ có một lớp bên ngoài, nhưng cũng có thể mặc ra ngoài cùng.
Tô Vãn Vãn đứng dậy, đi lấy quần áo ra đây.
“Tiểu Nguyệt Nhi, chị mua cho em bộ đồ này, xem xem có thích không?”
Tiểu Nguyệt Nhi nhìn thấy, lập tức sờ vào.
“Rất mềm, rất thích... Nhưng mà... Cái này phải tốn nhiều tiền lắm...”
Tiểu Nguyệt Nhi có hơi không dám nhận.
Dù sao cô bé cũng chỉ có chút tiền đồng này.
Tô Vãn Vãn thấy cô bé, trong lòng cảm thấy mềm nhũn.
“Chị tặng em, không đắt đâu, chị sẽ tắm rửa cho em trước, tắm rửa xong rồi hẵng về.”
Thời tiết cổ đại lạnh như thế, chắc chắn đã rất lâu rồi chưa được tắm rửa.
Tô Vãn Vãn thấy tóc của cô bé đều đã bết lại.
“Nhưng phụ thân ở bên kia vẫn còn đang đợi Nguyệt Nhi…”
Tiểu Nguyệt Nhi nhíu mày.
Cô bé rất muốn tắm rửa, nhưng nghĩa đến phụ thân vẫn còn đang ở trong phòng chờ mình, lại không đành lòng để phụ thân chờ.
“A? Thế này đi, em mang đồ về trước rồi quay lại, đây là gà rán và hamburger, Nguyệt Nhi mang về chia sẻ với anh trai với chú nhé. Sau khi ăn xong, nếu không thì nói với cha nương một tiếng, về sau sẽ ngủ ở chỗ chị?”
Dù sao cô cũng sống một mình, cô bé sống ở thôn quê, nhìn qua, sợ là ngay cả chăn bông cũng không có. Thời tiết tháng ba âm lịch quả thực rất lạnh lẽo.
Tô Vãn Vãn đột nhiên cảm thấy bản thân có hơi toát lên “tình mẫu tử”.
Tiểu Nguyệt Nhi nghe thấy, ánh mắt sáng lên.
“Thật sao? Ta thực sự có thể ngủ cùng với tiên nữ tỷ tỷ sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










