Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà Thông Với Cổ Đại, Bị Thao Hán Mang Về Cường Sủng Chương 12: Đó Là Một Quốc Gia Như Thế Nào Vậy? (2)

Cài Đặt

Chương 12: Đó Là Một Quốc Gia Như Thế Nào Vậy? (2)

Lần đầu tiên, Thẩm Uyên cảm thấy bản thân thật vô dụng, đến cả một quà để đáp lễ cũng không có.

Bỏ đi, ngày mai ra ngoài săn bắn xem sao, nếu may mắn tìm được một cây nhân sâm thì càng tốt.

“Nguyệt Nhi, đến đó không thể làm phiền tỷ tỷ, phải ngoan ngoãn biết chưa?”

Hắn biết bản thân không thể ngăn cản Tiểu Nguyệt Nhi, vội vàng dặn dò một tiếng.

Tiểu Nguyệt Nhi vừa ăn hamburger vừa gật đầu đồng ý, nghe thấy phụ thân đồng ý cho cô bé đến ngủ với tỷ tỷ, cô bé vui mừng đến mức lập tức biến mất tại chỗ.

“Con bé ngốc này, cha con, con cũng không cần nữa có đúng không?”

Thẩm Uyên khẽ cười, nhìn cái chén lưu ly kia, cảm thấy đau đầu.

“Cái này bán đi đâu được nhỉ, chắc không thể mang lên bán ở trên trấn, hay là thử lên trên huyện xem sao?”

Thẩm Uyên quyết định, vẫn là nên bán đi.

Coi như là bán hộ nàng, bán được tiền thì cũng có thể đưa cho nàng.

Lại nhìn sang lá thư và đống giấy bên kia.

Sao giấy này lại tốt quá vậy? Tại sao chữ này cũng đẹp thế?

Còn ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.

Tô Vãn Vãn còn chưa sửa xong đồ giữ nhiệt thì Tiểu Nguyệt Nhi đã cầm hamburger xuất hiện.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, phụ thân ta đồng ý rồi, hamburger này ngon quá...”

Tiểu Nguyệt Nhi nhìn thấy Tô Vãn Vãn, đôi mắt sáng lên, cười tươi rói.

Tô Vãn Vãn để công việc trên tay xuống, thấy cô bé vẫn đang ăn hamburger, liền lập tức lấy nó đi.

Cô bé vỗ vỗ cái bụng nhỏ tròn ủng của bản thân, đã lâu lắm rồi chưa ăn no như vậy.

Biết tỷ tỷ cũng là vì tốt cho mình, không ăn thì không ăn, tắm thì tắm.

Tô Vãn Vãn đã chuẩn bị xong nước tắm, Tiểu Nguyệt Nhi chạy tới, nhìn thấy bồn tắm, mắt mở to.

Thùng tắm mà cũng đẹp đến thế!

“Qua đây, nhanh lên.”

Tô Vãn Vãn vẫy tay, Tiểu Nguyệt Nhi hơi ngại ngùng, cô bé nắm lấy quần áo của mình.

Thùng tắm này là màu trắng, cô bé đã nhiều ngày không tắm, trên người rất bẩn, lỡ làm bẩn thì sao?

Tô Vãn Vãn dường như hiểu được những gì Tiểu Nguyệt Nhi đang nghĩ, trong lòng chợt cảm thấy chua xót.

Mặc dù sống ở nông thôn khá vất vả, nhưng ít nhất thì cũng phải giữ sạch sẽ chứ, mẹ đứa nhỏ này chăm sóc như nào vậy?

Đúng rồi, Tiểu Nguyệt Nhi luôn nhắc đến cha và anh trai gì đó, nhưng sao chưa bao giờ nhắc đến mẹ cô bé nhỉ?

“Không sao đâu, Nguyệt Nhi, qua đây, chị giúp em.”

Tô Vãn Vãn tiến lên, tự tay cởi bỏ quần áo cho Tiểu Nguyệt Nhi. Tiểu Nguyệt Nhi vốn còn thấy ngại, đến khi ngâm mình trong nước ấm thì lại lập tức trở nên vui vẻ.

Thùng tắm này lớn quá, cô bé có thể bơi được trong đó.

Tô Vãn Vãn thoa sữa tắm cho cô,đến khi đầy bọt, Tiểu Nguyệt Nhi càng thêm vui mừng mà hô lên:

“Thơm quá, tỷ tỷ, thật là thơm quá...”

Cô bé giơ hai cánh tay nhỏ bé, nghịch bọt không thôi.

Tô Vãn Vãn nở nụ cười như mẹ hiền, lấy một cái ghế nhỏ ngồi bên cạnh, gội đầu cho cô bé.

Tóc của Tiểu Nguyệt Nhi rất dài, nhưng không bóng mượt mà lại rất xơ xác, gỡ mãi không ra, cô phải dùng dầu xả trước.

“Tiểu Nguyệt Nhi, em bao nhiêu tuổi rồi?”

Vừa xoa đầu cho cô bé, vừa hỏi.

“Bốn tuổi rưỡi, không đúng, Tiểu Nguyệt Nhi sắp năm tuổi rồi...”

Tiểu Nguyệt Nhi vừa nghịch bọt vừa trả lời.

“Vậy anh trai em mấy tuổi rồi, cậu bé tên gì vậy?”

Tô Vãn Vãn muốn hiểu rõ hơn một chút. Tuy Tiểu Nguyệt Nhi nhỏ tuổi, nhưng qua những lời cô bé nói, cô cũng hiểu ra phần nào.

Hiện giờ trong nhà cô bé chỉ có một người chú, một anh trai, cha và cô bé, không có mẹ.

Cha của cô bé, ồ, chính là người đã viết thư cho cô, Thẩm Uyên, từng là quân nhân, sau khi đưa theo con cái trở về quê thì phát hiện cha mẹ đã qua đời, còn để lại một người em trai ruột.

Người em trai từ khi cha mẹ qua đời đã sống với nhà bác cả, hơn nữa sức khỏe không tốt, thường xuyên uống thuốc. Vì để không làm phiền nhà bác cả, Thẩm Uyên đã dẫn em trai và con cái tách ra sống riêng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc