Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà Thông Với Cổ Đại, Bị Thao Hán Mang Về Cường Sủng Chương 13: Tiên Nữ Tỷ Tỷ Có Phải Mẹ Của Con Không? (1)

Cài Đặt

Chương 13: Tiên Nữ Tỷ Tỷ Có Phải Mẹ Của Con Không? (1)

Nhà Tiểu Nguyệt Nhi cũng có đất đai, nhưng Tiểu Nguyệt Nhi cũng nói rằng không rõ là có bao nhiêu. Những ngày rảnh rỗi sau vụ mùa Thẩm Uyên sẽ vào núi săn bắn, trong trấn có một xưởng làm gốm, khi có nhiều việc, Thẩm Uyên sẽ đến đó làm thuê để kiếm thêm thu nhập cho gia đình.

Nghe đến đây, Tô Vãn Vãn không khỏi cảm thấy thương cảm.

Cô chỉ nghĩ điều kiện của họ không tốt, nhưng không ngờ lại khó khăn đến vậy.

Trong lúc trò chuyện, Tiểu Nguyệt Nhi đã được tắm rửa sạch sẽ. Tô Vãn Vãn lấy một chiếc áo thun vải bông của mình ra cho cô bé mặc.

Vừa vặn bao trọn từ đầu đến chân, sau đó cô bế cô bé lên giường.

Tiểu Nguyệt Nhi sau khi tắm rửa sạch sẽ, dù khuôn mặt vẫn còn chút ửng đỏ vì lạnh, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lại càng thêm đáng yêu.

Tô Vãn Vãn nhìn mà yêu thích không thôi.

Bất cứ loài vật nào khi còn bé cũng đều rất dễ thương, huống chi là trẻ con.

Chỉ tiếc là cô bé có hơi gầy.

Nếu mũm mĩm hơn chút nữa, chắc sẽ càng dễ thương hơn.

Tiểu Nguyệt Nhi nằm trên chiếc giường mềm mại, phấn khích lăn qua lăn lại:

“Tỷ tỷ, giường này mềm quá, mềm như nằm trên mây vậy…”

Tô Vãn Vãn bật cười, nhìn bộ đồ giữ ấm trong tay, còn giơ lên ướm thử với cô bé.

Dù đường may có hơi xiêu vẹo nhưng cũng không đến nỗi nào, kích cỡ cũng vừa.

Trong lúc cô làm đồ, Tiểu Nguyệt Nhi nằm sấp bên cạnh nhìn chăm chú, rồi bất giác nhoẻn miệng cười.

Cô bé cảm thấy tỷ tỷ thật giống mẫu thân.

Bây giờ cô bé rất hạnh phúc.

Dù sao Tiểu Nguyệt Nhi vẫn còn nhỏ, chẳng bao lâu sau đã ngủ say.

Tô Vãn Vãn khâu xong đường chỉ cuối cùng, thu dọn đồ đạc rồi mới lên giường, ôm lấy Tiểu Nguyệt Nhi, kéo cô bé vào bên trong.

Có thêm một cô bé bên cạnh, cô lại không hề thấy lạ lẫm chút nào.

Dù sao căn phòng này cũng quá lớn, cô ngủ một mình lại có chút trống trải.

Nói cô đang ở bên Tiểu Nguyệt Nhi, chi bằng nói cô bé đang ở bên cô.

Cũng tốt.

Sáng sớm hôm sau, Tô Vãn Vãn dậy sớm nấu chút cháo, rán hai quả trứng, còn hâm nóng lại chiếc bánh hamburger mà Tiểu Nguyệt Nhi chưa ăn hết.

Bữa sáng của hai người rất đơn giản, nhưng Tiểu Nguyệt Nhi lại ăn vô cùng vui vẻ, không làm rơi một hạt cơm nào.

Ăn xong, cô bé phải về nhà, cô cũng phải đi làm.

Hôm nay, cô mặc thêm áo giữ ấm cho Tiểu Nguyệt Nhi, bên ngoài khoác bộ Hán phục mà cô đã mua riêng cho bé.

Giày thêu quá lạnh, cô lấy đôi tất bông của mình cho cô bé đi.

Mái tóc của Tiểu Nguyệt Nhi hôm nay rất suôn mượt, Tô Vãn Vãn không biết cách búi tóc kiểu cổ đại nên chỉ buộc hai búi nhỏ, rồi dùng phụ kiện cùng tông màu với hai dải lụa rủ xuống.

Nhìn hình ảnh của mình trong gương, Tiểu Nguyệt Nhi không dám tin vào mắt mình:

“Tỷ tỷ, đây là ta sao? Là ta thật ạ? Ta xinh đẹp đến vậy sao…”

Tô Vãn Vãn véo nhẹ má cô bé.

Cô sắp bị cô nhóc này làm tan chảy rồi.

“Được rồi, mau về đi, đừng để cha em lo lắng.”

Tô Vãn Vãn cảm thấy mình rất hiểu tâm trạng của cha đứa trẻ, nếu Nguyệt Nhi về trễ một chút, e rằng cha cô bé sẽ nghi ngờ rằng cô đã bắt cóc con gái của hắn mất.

Nghe nói thời cổ đại thường trọng nam khinh nữ, nhưng qua lời kể của Tiểu Nguyệt Nhi, cha cô bé đối xử với cô bé rất tốt.

Ngược lại, hắn lại rất nghiêm khắc với anh trai cô bé, Tiểu Vân Nghị.

Một người cha không trọng nam khinh nữ… Ừm, ấn tượng của Tô Vãn Vãn về Thẩm Uyên lại tốt thêm một chút.

Tiểu Nguyệt Nhi lưu luyến nói lời tạm biệt, rồi nhanh chóng biến mất.

Tô Vãn Vãn lấy đồng xu còn lại từ tối qua, bỏ vào túi nhỏ rồi cũng rời nhà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc