Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nhà Thông Với Cổ Đại, Bị Thao Hán Mang Về Cường Sủng Chương 11: Đó Là Một Quốc Gia Như Thế Nào Vậy? (1)

Cài Đặt

Chương 11: Đó Là Một Quốc Gia Như Thế Nào Vậy? (1)

Tô Vãn Vãn cũng chỉ cười bất đắc dĩ.

Nhìn quần áo trong tay, nghĩ đến thời tiết ở đó là tháng Ba, ngẩng đầu nhìn đồng hồ.

Được rồi, vẫn chưa đến mười giờ.

Lúc này, trong thành phố vẫn còn rất nhiều quầy bán hàng ven đường.

Vừa định ra ngoài để mua cho đứa nhỏ một chiếc áo giữ nhiệt gì đó thì chợt nhớ ra điều không đúng, hiện tại nơi này của cô đang là mùa hè.

Làm gì có ai bán áo giữ nhiệt chứ.

Không nhịn được lập tức lục tung tủ quần áo để tìm một chiếc áo giữ nhiệt mùa thu của mình.

Thẩm Uyên đã ngồi đó từ lâu rồi, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích, càng không dám rời đi.

Hắn vẫn còn hơi lo lắng, sợ rằng Tiểu Nguyệt Nhi không quay lại được.

Nếu không quay lại được, hắn dường như cũng không có cách nào.

Cũng may, Tiểu Nguyệt Nhi đã quay lại!

Cô bé hình như đang rất vui, nắm lấy tay phụ thân:

“Phụ thân, phụ thân, tiên nữ tỷ tỷ bảo con đến chỗ tỷ ấy ở, chỗ tỷ ấy ấm áp lắm, tỷ tỷ còn nói sẽ tắm cho con nữa…”

“Con đến chỗ tỷ tỷ nhé, được không? Con ngủ chung với tỷ tỷ được không...”

Tiểu Nguyệt Nhi nắm tay phụ thân, lắc qua lắc lại không ngừng.

Thẩm Uyên xoa đầu nữ nhi, vẫn cảm thấy như thế sẽ làm người ta thấy phiền.

Ánh mắt hắn lại chuyển sang những thứ mà nữ nhi mang về, lại là một cái túi.

Hả?

Cái đó không phải là chén ngọc lưu ly sao?

Sao lại mang về nữa vậy?

Tiểu Nguyệt Nhi không thể chờ đợi thêm nữa, Thẩm Uyên lên tiếng:

“Bình tĩnh trước đã, tiên nữ tỷ tỷ của con có gửi gì cho phụ thân không?”

Lúc trước hắn không nghĩ đến, nếu đối phương không biết chữ thì sao? Dù sao thì ở nơi này của bọn hắn cũng không có nhiều cô nương biết chữ.

Tiểu Nguyệt Nhi lúc này mới vỗ trán, lập tức lấy ra tờ giấy trong ngực.

“Có, thư, tỷ tỷ viết thư...”

Phụ thân không cho cô bé đi, cô bé vẫn nên đợi một lát.

Thẩm Uyên nhận lấy tờ giấy, vừa chạm vào đã ngây người.

Tờ giấy này rất dày dặn, còn vô cùng mượt mà.

Hắn đứng dậy thắp đèn dầu.

Hàng chữ nho nhỏ lọt vào tầm mắt, vô cùng ngay ngắn.

Không khỏi có chút kinh ngạc.

Chữ này sao có thể viết nhỏ như vậy? Lại còn vô cùng ngay ngắn.

Nữ tử ở nơi đó cũng có thể đọc sách viết chữ sao?

(Tô Vãn Vãn: Chín năm giáo dục bắt buộc, chữ viết bằng bút nước, cảm ơn.)

Đọc thư xong, ánh mắt Thẩm Uyên càng thêm kinh ngạc.

Tầm mắt lại chuyển sang mấy chục tờ giấy bên cạnh, trang giấy trắng như tuyết, còn có chén ngọc lưu ly ở bên kia.

Nàng thế mà lại nói những thứ này không đắt, hơn nữa cuộc sống còn rất đầy đủ.

Đó là một quốc gia như thế nào vậy?

Nàng còn chỉ nhận một xu tiền đồng, điều này khiến Thẩm Uyên cảm thấy vô cùng áy náy.

Người ta cho hắn nhiều đồ như vậy, hắn nên làm gì để cảm ơn người ta đây?

Tiểu Nguyệt Nhi nhớ đến đồ ăn trong túi, tỷ tỷ gọi đó là hamburger, cái chân ngắn cũi lập tức chạy qua đó.

“Phụ thân, tỷ tỷ nói cái này là gà rán và hamburger, con có thể thử một chút không?”

Ca ca với tiểu thúc thúc đã ngủ rồi, cô bé muốn thử trước một chút.

Đồ ăn ở chỗ tỷ tỷ quá ngon, mặc dù cô bé đã ăn một bát mì, nhưng ngửi thấy mùi hương này, cô bé vẫn muốn ăn thêm.

Thẩm Uyên đã gần như tê liệt, ừ một tiếng, có vẻ vẫn đang suy nghĩ xem phải làm sao.

Còn chưa nghĩ ra thì đã bị hấp dẫn bởi mùi thơm.

Tiểu Nguyệt Nhi cầm chiếc hamburger cắn một miếng, quả nhiên là đã bị mùi hương mỹ vị này làm khuất phục.

“Trên đời này sao lại có thứ ăn ngon đến như vậy...”

Thẩm Uyên nuốt nước miếng, nhưng rốt cuộc thì hắn vẫn không ăn, quyết định để lại cho hai người kia ăn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc