Lập tức lại lẩm bẩm:
- Nô tỳ biết, trước khi chặt đứt phàm trần tục thế, ngài không nguyện ý mở miệng... Nhưng cô gia dù sao cũng là...
- Tiểu ny tử, ngươi hừ cái gì mà hừ? Ta và tiểu thư nói chuyện, cũng không nói chuyện với ngươi, sao hả, ghen sao?
- A.
Thân ảnh dưới mái hiên, nghiêng người sang, hai tay ôm ngực, trong ngực ôm kiếm, vẻ mặt lạnh như băng nhìn về nơi khác.
- A cái gì mà a, biết ngươi ngứa da.
Bách Linh cười nhạo một tiếng, không để ý tới nàng nữa.
Lạc Thanh Chu trở lại tiểu viện, đóng cửa chính.
Đứng ở trong sân nghĩ một hồi, hắn vào phòng, giấu đi nhật nguyệt gương đồng cùng Giám Võ thạch ở dưới giường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



