Thiếu nữ không nhiễm trần thế này, cách hắn rất gần, nhưng lại giống như rất xa.
Xa đến không thể sờ được, không ở nhân gian.
Nàng rõ ràng đang ở trước mắt, rõ ràng nhìn rõ ràng như thế, nhưng lại cảm giác mông lung mơ hồ như vậy, thậm chí không giống người thật.
Lạc Thanh Chu có đôi khi thật muốn đưa tay nhẹ nhàng chạm đến một chút.
Hắn muốn nhìn xem, người trước mắt có thật hay không.
Mỗi đêm thiếu nữ đứng ở mái hiên như bóng ma lạnh lẽo, trong ngực ôm bảo kiếm, trong mắt lạnh căm, đều khiến cho hắn không rét mà run.
Có đôi khi hắn sẽ nằm mơ thấy cảnh máu me hôm lại mặt ở Thành Quốc phủ.
Kiếm vừa ra khỏi vỏ, đã phong hầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


