Lạc Thanh Chu đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn đóa hoa tươi trong tay nàng.
Đây không phải là vừa hái, mà là đóa tối hôm qua chẳng biết lúc nào đặt trên bệ cửa sổ, bị hắn ném ra kia.
- Rất ngon.
Vẻ mặt hắn bình tĩnh.
Ánh mặt trời sáng rỡ, trên gương mặt tuấn mỹ nhu hòa không nhìn ra nửa điểm cảm xúc khi bị đùa giỡn.
Bách Linh có chút ngơ ngác, trên mặt vẫn như cũ mỉm cười ngọt ngào:
- Cô gia, thật xin lỗi, tối hôm qua tiểu thư thân thể không dễ chịu, cho nên không có đến, cô gia sẽ không tức giận chứ?
Bách Linh nở nụ cười xinh đẹp, giương đóa hoa tươi trong tay kia lên nói:
- Cô gia, đây là sáng nay ta đến nhìn thấy trên cửa sổ ngươi. Là cô gia tối hôm qua hái riêng chuẩn bị tặng tiểu thư nhà ta sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



