Mạch Tiểu Hân gẩy gẩy mấy món ăn trước mặt, canh bầu, bí đỏ xào tỏi, cải bẹ xào giá đỗ, nộm dưa chuột rau mầm, cô không hề muốn ăn, định không xuống ăn trưa nhưng Hà Đông sống chết không chịu nên đành phải đi cho có lệ.
"Cảm lạnh gì mà nặng thế, tại sao lại gầy nhiều như vậy". Vừa thấy cô Hà Đông đã gào to, "Tại sao tớ lại không cảm lạnh nhỉ, tớ muốn cảm lạnh lắm, còn hiệu quả hơn thuốc giảm béo nhiều".
Mạch Tiểu Hân trợn mắt nhìn cô, "Tại sao bạn không nói sớm, tớ sắp ốm chết đến nơi rồi, biết trước đã gọi bạn đến phục vụ tớ rồi lay bệnh không phải là được sao".
"Thế mấy hôm nay ai phục vụ bạn? Đại sư huynh à?" Hà Đông ngó Mạch Tiểu Hân, thấy cô lập tức đỏ mặt không khỏi thấy cực kì hứng thú, hỏi tiếp: "Đúng là anh ta à? Tặc tặc, đúng là biết nắm cơ hội. Vẫn nghe nói khi bị ốm người ta sẽ rất mềm yếu, cảm động rồi chứ?"
Hà Đông nhìn sắc mặt cô một chút, nói: "Tớ muốn nói với bạn là tập trung vào việc yêu đương với sư huynh bạn đi, mọi chuyện trong quá khứ xem như đã chết rồi".
"Bệnh thần kinh!" Mạch Tiểu Hân lườm cô.
Ngải Lâm ngồi xuống bật cười nói: "Từ bao giờ mà em trở nên ăn nói văn vẻ thế, đúng là dọa người. Không phải là vị tiến sĩ Ngô, thầy giáo Ngô kia sao? Cãi nhau một trân đã chia tay rồi, có gì mà phải lưu luyến. Chị với anh rể bọn em cãi nhau vô số lần rồi, lần nào cũng là anh ấy làm lành với chị".
Mạch Tiểu Hân vừa nghe thấy vậy, lại nhìn sắc mặt hai người đối diện liền biết cái loa phường Hà Đông này lại mang mấy cái chuyện vớ vẩn này của mình ra khoe rồi, không khỏi vừa xấu hổ vừa tức giận. Trước mặt Ngải Lâm và Mục Tư Viễn lại không thể phát tác được nên đành phải cúi đầu uống canh che giấu tâm tình của mình, vốn còn có chút khó xử khi nhìn thấy Mục Tư Viễn, bây giờ lại chỉ cảm thấy toàn là ảo não.
"Đúng vậy đúng vậy", Hà Đông nói, "Hơn nữa sư huynh bạn không hề kém anh ta chút nào, ngoại hình không tồi, nói chuyện lại hài hước, thật là một người rất thú vị, cũng rất tốt với bạn, tớ đoán nhất định bố mẹ bạn cũng đồng ý rồi".
Nghe vậy Mục Tư Viễn ngẩng đầu nhìn Mạch Tiểu Hân rồi lại lạnh lùng cúi đầu ăn cơm tiếp. Hôm chủ nhật anh định lái xe đưa Mạch Tiểu Hân đến bệnh viện truyền nước, không ngờ cô tắt điện thoại cả ngày, anh chạy đến nhà cô ấn chuông cửa hồi lâu mà không có ai mở cửa, đến bệnh viện lần lượt đi tìm từng phòng bệnh cũng không tìm được. Anh biết cô cố ý tránh né anh, lúc đó vừa tức lại vừa sốt ruột, cũng xấu hổ về nhà gặp mẹ nên đành một mình lái xe đi dạo trên đường, trong lòng oán hận, cho dù lúc trước mình không đúng, cho dù mình làm cô ấy đau lòng trước, nhưng anh đã đền bù nhiều ngày như vậy rồi, cũng biểu lộ tấm lòng rồi, cũng xin cô tha thứ rồi, vậy àm cô vẫn không thể tha thứ cho mình được? Tại sao vừa xoay người đã xem như không quen rồi? Tiểu Hân Tiểu Hân, quả thực đúng là lòng dạ hẹp hòi. (tiều=nhỏ, tâm=lòng)
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
