Khi Mạch Tiểu Hân tỉnh giấc lại đã là nửa đêm, ra được rất nhiều mồ hôi nên cảm thấy thoải mái hơn một chút. Trong phòng khách chỉ có một ngọn đèn bàn mơ hồ tỏa ra ánh sáng êm dịu, cô nằm trên sofa quay mặt vào trong chẳng muốn nhúc nhích, chỉ đưa ngón trỏ vuốt ve hoa văn hình hoa trên chỗ dựa sofa, thở ra thật dài, dịu dàng nói: "Ôi, bố mẹ có biết bây giờ con gái đáng thương lắm hay không!"
Một tiếng cười khẽ vang lên bên tai.
Mạch Tiểu Hân hoảng sợ kêu lên a một tiếng, lập tức ngồi dậy, thấy Mục Tư Viễn ngồi thoải mái trên sàn nhà dựa lưng vào sofa ngẩng đầu mỉm cười nhìn cô, trên tay là một quyển truyện tranh ngày thường cô vẫn hay đọc. Khuôn mặt dịu dàng tỏa ra vẻ phong lưu không nói nên lời dưới ánh đèn, thấy cô giật mình như vậy anh cũng không hề để ý, chỉ hỏi: "Em bé đáng thương tỉnh rồi à?"
"Anh anh anh... Tại sao anh còn ở đây?" Mạch Tiểu Hân nói lắp bắp, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường càng thấy hoảng sợ, không ngờ đã gần đến hai giờ rồi, "Nửa, nửa đêm rồi à?"
Mạch Tiểu Hân không cảm thấy đói chút nào, nhưng nghĩ đến Mục Tư Viễn đến bây giờ còn chưa ăn uống gì trong lòng cực kì không yên tâm, nói: "Để tổng giám đốc Mục đích thân nấu cháo em cũng xấu hổ không dám ăn".
Mục Tư Viễn cau mày không vui nhìn cô, Mạch Tiểu Hân đột nhiên nhớ lại hình như buổi chiều anh ấy đã nói không cho cô xưng hô như vậy nữa, còn cầm tay cô nói những lời rất thân mật, lập tức lại thấy bối rối, "Em đói rồi, để em vào mang ra".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
